Đi theo Tống quản gia khoảng hơn trăm mét, Mộc Phong đi tới trước cửa một ngôi độc viện. Gõ cửa, Mộc Phong thấy một ma ma ra mở cửa, biết được mục đích đến của Mộc Phong mới mang hai người vào sân.
Sân tuy rằng không lớn, nhưng gọn gàng ngăn nắp, vườn rau bắt đầu mọc mầm, có một giếng nước, còn có đình nghỉ ngơi xung quanh trồng đầy các loại hoa cỏ. Tống Vân Tích đang ngồi phơi nắng.
Gia hỏa này vừa thấy Mộc Phong liền vô cùng cao hứng. Biết Mộc Phong mang đồ ăn ngon đến liền càng vui vẻ, lập tức để ma ma quản sự mang cá đi hầm, lại bảo một lão người hầu tìm l*иg sắt đem gà rừng nhốt lại, chờ buổi tối hầm ăn.
Hai người kể chuyện trong nhà, Tống Vân Tích biết Mộc Phong có thể săn thú rất là kinh ngạc. Trước kia sợ bọn họ sống không tốt, giờ có thể yên tâm rồi.
Mộc Phong cũng biết chuyện Tống Vân Tích tách ra với Đường An Quý. Viện tử này là Tống gia sớm chuẩn bị Tống Vân Tích. Không cho Đường An Quý dọn lại đây chính là sợ Đường An Quý đối xử không tốt với Tống Vân Tích. Đã nhiều năm như vậy, phong cách đối nhân xử thế của Đường An Quý cũng ổn, bây giờ Tống Vân Tích còn có hài tử. Cha cha Tống Vân Tích liền đem một ít tài sản giao cho phu phu Tống Vân Tích xử lý.
Tống Vân Tích còn nói, bọn họ vẫn luôn lưu lại Đường gia là bởi vì Đường An Văn. Năm đó Đường An Văn từng dạy Đường An Quý học chữ, Đường An Quý vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Sau khi tam ca xảy ra chuyện, thân thích của hai cái ca sao trong nhà ngày càng quá đáng, hắn càng không dám dọn đi. Ít nhất như vậy có thể làm hai ca sao kia thu liễm một ít, Tống Vân Tích cũng có thể để ý tam ca, không thể để bọn họ hại chết Đường An Văn.
Mộc Phong bồi Tống Vân Tích gần nửa canh giờ mới rời đi. Tống Vân Tích còn dặn Mộc Phong mang A Văn cùng hài tử đến chơi, một mình hắn ở rất nhàm chán.
Mộc Phong sau khi rời đi, nhìn 5 lượng bạc trong tay, thêm 1 lượng Đường gia đưa, cộng với 2 lượng y tích cóp nhiều năm. Tổng cộng là 8 lượng bạc. Bước chân đang bước về nhà lập tức rẽ sang chỗ khác.
Nhà cỏ tranh quá không an toàn. Trời lại đang đổ mưa lớn, trong tay có chút tiền bạc, vậy làm một ngôi nhà bùn ngói. Đông ấm hạ mát, đối với thân thể A Văn cũng có lợi.
Mộc Phong tìm ba người thợ chuyên lợp ngói ngày mai tới thôn hoang cũ của Đường gia thôn. Giá cả cũng thương lượng xong mới đi mua 10 cân gạo và 1 cân thịt heo về nhà.
Vừa vào cửa Mộc Phong liền nghe được hai đứa nhỏ gọi A mỗ, buông sọt đi vào liền thấy A Văn tập trung tinh thần vẽ tranh, không phát hiện y tới gần.
Mộc Phong nhìn nhân vật trên cuộn tre, so với hôm qua tốt hơn một ít. Mộc Phong có thể nhìn ra hình ảnh hai người chính giơ kiếm quyết đấu, y cảm giác A Văn hoạ khá xinh đẹp.
Đường An Văn buông bút, vừa quay đầu liền thấy Mộc Phong nhìn mình chằm chằm.
Đường An Văn cười nói: “Mộc Phong, hù chết ta, về rồi cũng không nói tiếng nào, không sợ doạ ta xỉu luôn sao. Sao lần này đi lâu vậy, con mồi bán được bao nhiêu?”
Mộc Phong nhìn cái người một chút cũng không bị doạ, khóe miệng hơi hơi nhếch lên. Y đưa cả 5 ngón tay, thấy Đường An Văn kinh ngạc đến phát ra tiếng, Mộc Phong thật sự rất vui.
Đường An Văn căn bản không kịp phản ứng, hắn không có nghĩ tới mấy con đấy có thể bán được nhiều như vậy. Kia nếu bắt thêm vài con, nhà bọn họ rất nhanh sẽ trở lên giàu có.
Mộc Phong đem chuyện xây lại nhà nói cho Đường An Văn. Y nhìn xem sắc trời, dặn Đường An Văn nghỉ ngơi một chút, miễn cho đôi mắt bị thương, lúc này mới rời đi.
Kêu hai đứa nhỏ lại, Mộc Phong mang theo hai tiểu gia hoả đi Đường Gia Thôn tìm hài tử Trương Lan chơi. Hắn muốn tìm bọn Đường Lang tới hỗ trợ. Lần trước bọn họ tới giúp cũng chưa đưa tiền. Lần này xây nhà, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, trả tiền công phải tìm bằng hữu.
Trương Lan thấy Đường Quả, Đường Đậu phía sau, lập tức lấy hạt dưa đậu phộng chiêu đãi, để bọn nhóc tự chơi với nhau, sau đấy mới nói chuyện với Mộc Phong tình huống hiện tại.
Mộc Phong nói trời mưa nhà sẽ dột, trong phòng rất ẩm ướt. Y muốn làm nhà ngói đất, để bọn Đường Lang lại hỗ trợ. Mỗi người 1 ngày 15 văn, xem như tương đối cao, hiện tại đều là 11, 12 văn, 10 văn cũng có.
Thấy Trương Lan định nói bằng hữu không thể lấy tiền, Mộc Phong há mồm liền đáp:
“Không lấy tiền, thì không cần các ngươi hỗ trợ, ta tìm người khác.”
Trương Lan nghe xong Mộc Phong nói, trừng mắt nói:
“Được, xem như ngươi lợi hại. Ngày mai Đường Lang sẽ qua, cũng sẽ gọi cả Đường Trung, Đường Thụ Lâm tới. Ta qua giúp ngươi nấu cơm, không cần tiền, bằng không bằng hữu ta cũng không cần.”
Trương Lan nói còn tàn nhẫn hơn cả Mộc Phong, y cũng trừng Trương Lan một cái. Hai người vì thế đều bật cười.
Bốn hài tử vẻ mặt khó hiểu, rõ ràng vừa rồi A mỗ bọn nó giống như muốn đánh người, sao giờ lại cười rồi. Thế giới người lớn thật khó hiểu. Vẫn nên ăn đồ ăn vặt thôi, cũng không phải mỗi ngày đều có.
Bàn xong, Mộc Phong không nói chuyện nữa, chỉ nhìn mấy cái hài tử.
Trương Lan càng nghĩ càng cảm thấy hôm nay Mộc Phong có chỗ nào không đúng. Giống như, đúng rồi, vừa rồi Mộc Phong không nói lắp. Tuy rằng nói có chút chậm, đứt quãng, nhưng xác thật không nói lắp nữa, chẳng lẽ đã tốt rồi.
Trương Lan cao hứng mở miệng:
“Mộc Phong, Mộc Phong ngươi, ngươi có phải không nói lắp, ta giờ đang cực kì cao hứng.”
Mộc Phong hơi bất đắc dĩ nhìn Trương Lan ôm mình. Giọng Trương Lan run rẩy, đã nhiều năm như vậy, hắn không ôm hy vọng, cho rằng đời này không thể chữa được, lại vì A Văn cổ vũ vài câu liền khỏi. Đến Mộc Phong cũng cảm thấy thần kỳ.
Trương Lan vừa khóc vừa cười, qua hồi lâu mới bình tĩnh trở lại.
Bọn Đường Đậu nghi hoặc nhìn hai người lớn.
Đại nhi tử Đường Minh thấy A mỗ nhà mình khóc, lập tức ném hạt dưa trong tay, chạy đến bên cạnh Trương Lan:
“A Mỗ không khóc, người làm sao vậy? Ai khi dễ người, con nói cho cha, có phải Mộc Phong thúc thúc không?”