Chương 24

Ngày hôm sau là một ngày nắng. Chẳng qua sau một đêm, vạn vật sống lại. Đám cỏ khô vàng lục tục mọc mầm xanh. Mùa xuân tới rồi, gió lạnh một đêm liền mất bóng dáng, ánh mặt trời vô cùng thoải mái thoải mái, ấm áp.

Mộc Phong nhìn mái hiên cỏ tranh nhỏ giọt, phải nhanh xây nhà ngói, bằng không mùa xuân mưa nhiều, cuối mùa mưa dầm kéo dài. Thân thể A Văn mới tốt lên một ít, không thể ở nơi ẩm ướt quá lâu.

Đường An Văn duỗi người, cảm giác không tồi. Mộc Phong cười gọi Đường An Văn rửa tay ăn cơm.

Chờ bọn nhỏ ăn sáng xong, Mộc Phong đã lên núi.

Nhìn hai nhóc con ăn đến tròn bụng, Đường An Văn bất đắc dĩ cười, sờ sờ bụng lớn của con. Đường Quả bộ dáng còn chưa đã thèm, Đường An Văn sợ nhóc mà ăn nữa sẽ no không thở nổi.

Tiêu thực xong, Đường An Văn xách thùng nước, mang hai đứa nhỏ xuống ruộng. Mộc Phong mỗi ngày đều sẽ thêm chút phân bón vào ruộng nước cho ruộng màu mỡ, ai làm biểu ruộng nhà bọn họ không đủ phì nhiêu đâu.

Làm xong, Đường An Văn mang hai đứa nhỏ đang nhổ cỏ non về cho gà con ăn. Hắn đi đến hạ du, khoảng hơn 20m Mộc Phong có đào trong đó một cái hố nước sạch.

Quay đầu lại nhìn về phía hai đứa nhỏ, Đường Đậu ngoan ngoãn nhổ cỏ, Đường Quả nhìn trộm cha, thấy cha nhìn nhóc liền ồn ào muốn bắt cá. Đường An Văn lười đi để ý nhóc con này, rửa sạch thùng gỗ liền trở về thôi.

Đường An Văn nhìn Đường Đậu đã nhổ đủ cỏ trong một ngày, chuẩn bị kêu tiểu Đường Quả trở về. Quay đầu lại thấy bé hô to gọi nhỏ chỉ vào cục đá kêu cá cá, trực tiếp doạ sợ Đường An Văn.

Đường Đậu tuy hiểu chuyện, nhưng cũng chỉ là trẻ con, rất dễ tò mò, lập tức chạy tới chỗ đệ đệ. Hai đứa mắt to mắt nhỏ trừng cục đá.

Đường An Văn đi qua liền nhìn hố nhỏ hôm qua nhi tử đào. Vì đêm qua mưa, nước suối nhiều hơn so với mấy ngày trước tạo thành một rãnh nước mới, nước thanh triệt thấy đáy, không có cá Quả Quả nói.

“ Là con muốn ăn cá chứ gì, nơi này làm gì có cá?”

Đường Quả vừa nghe thế lập tức hét lớn:

“Không phải, không phải, rõ ràng có, có.”

Nhóc con ủy khuất, cảm thấy cha không tin mình lập tức nước mắt lưng tròng, sắp khóc đến nơi.

Đường Đậu lập tức nói:

“Cha, đệ đệ nói đúng, con vừa rồi cũng thấy, có lớn như vậy, đen tuyền!”

Đường Đậu khoa tay múa chân miêu tả.

Đường An Văn nghĩ cũng đúng, tiểu gia hỏa Đường Quả này tuy hơi bướng bỉnh nhưng là còn chưa từng nói dối. Hắn vội vàng an ủi, nhưng Đường Quả phi thường ủy khuất, cuối cùng vẫn ô ô khóc lên. Bởi vì giận cha, cũng bởi vì cá chạy. Lúc này không ai có thể chứng minh nhóc nói thật nữa.

Mắt thấy không dỗ được nhi tử, Đường An Văn lập tức hứa sẽ bắt một con. Đường Quả lúc này mới nức nở gật đầu, phụ tử ba người bắt đầu nghiệp lớn bắt cá.

Quả nhiên Đường Quả nói không sai, Đường An Văn rất thấy dưới cục đá có cá, đen tuyền. Cá này Đường An Văn biết, theo kí ức ngốc tử thì cá này tên Ô Nhu (còn cá này thế nào tui cũng không biết, tra không ra cá gì). Chỉ lớn bằng ngón trỏ, chỉ có xương sụn, chất thịt tươi ngon vô cùng. Bình thường rất ít, khó bắt, không nghĩ tới hôm nay bị Quả Quả tìm được.

Khe đá có không ít cá Ô Nhu, cá quá linh hoạt, dù bị vây trong hố, vẫn chạy trốn rất điêu luyện. Phụ tử ba người vừa bắt vừa chặn. Cuối cùng bị Đường An Văn bắt được một con dưới sự hỗ trợ của tiểu Đường Quả, nhưng chân nhóc con cũng ướt mất.

Đường Quả đáng thương hề hề nhìn cha, A mỗ mà biết nhất định sẽ bị đánh mông đó. Đường Quả một bộ xoắn xí, Đường An Văn bảo đảm A mỗ sẽ không đánh mới mặt mày hớn hở về nhà.

Về đến nhà, đem cá chết bỏ vào chén nhỏ, Đường An Văn chuẩn bị thương lượng với Mộc Phong. Loại này cá ở trấn Thủy Dương có thể bán 2,3 văn một con. Cũng không biết ở trấn Mễ Điền giá cả ra sao. Nếu có thể bắt được nhiều cá. Một ngày bọn họ cũng có thể bán được hơn trăm văn. Chỉ một lát vừa rồi, bọn họ tìm được không dưới 20,30 con. Đáng tiếc quá trơn, quá khó bắt.

Đường Quả mới đổi giày liền không chờ nổi muốn tiếp tục đi bắt. Đường An Văn không có biện pháp với ánh mắt cún con lấp lánh này. Dù sao cũng rảnh, Đường An Văn tìm quanh nhà lại không thấy thứ có thể hỗ trợ bắt cá. Cuối cùng, Đường An Văn cũng tìm được cái ky cũ kĩ ở góc sân

Đường An Văn một tay cầm ky, một tay cầm thùng gỗ nhỏ, Đường Quả hai lần bảo đảm bản thân sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm ướt giày. Ba người mới xuất phát.

Mộc Phong trở về nhìn sân trống rỗng, có chút sinh khí, ném luôn con mồi tối hôm qua bắt được, chạy ra ngoài tìm. Buổi sáng hắn lên núi, rõ ràng dặn A Văn ở nhà, kết quả A Văn vẫn mang hài tử chạy ra ngoài. A Văn quá không hiểu chuyện, đang uống thuốc mà vẫn chạy loạn. Có lẽ hôm nay y nên đem bút mực A Văn, miễn cho A Văn không có việc gì làm lại chạy ra ngoài.

Mộc Phong tìm khắp thôn hoang một lần, không đi đào giun. Chẳng lẽ đi thôn Đường Gia, nghĩ đến đây, Mộc Phong lập tức chạy tới thôn Đường Gia.

Hắn lên núi mất hơn một canh giờ. Kiểm tra bẫy rập, bắt con mồi, phá bỏ bẫy, lại tìm chỗ mới hạ bẫy, hái chút nấm mộc nhĩ, mất không ít thời gian.

Mắt thấy sắp đến giữa trưa, A Văn cũng không biết mang bọn nhỏ về nhà. Y không cho rằng A cha, A Mỗ của A Văn có thể giữ A Văn với hài tử lại ăn cơm, hai cái ca sao kia đều không phải ăn chay.