Mộc Phong đi bán con mồi cũng không tệ lắm, vì đều còn sống nên quý hơn bình thường một ít. Hai con bán được hơn 50 văn, làm Mộc Phong rất cao hứng. Nếu mỗi ngày đều như vậy, trong nhà rất nhanh sẽ khá lên.
Vọt tới y quán La gia, La đại phu vừa thấy Mộc Phong lập tức tiếp đón. Hôm qua Mộc Phong mới cứu được con út ông, ông muốn đưa đứa nhỏ này một ít bạc trợ giúp, lại bị Mộc Phong cự tuyệt. Hiện tại Mộc Phong tới, không cần hỏi cũng biết thân thể phu lang y xảy r vấn đề.
Mộc Phong giữ chặt La đại phu, sốt ruột nói:
“La, La đại phu, A Văn lại bị bệnh, phát sốt, phát sốt.”
La đại phu vỗ vỗ tay Mộc Phong:
“Đừng vội, sốt không quá cao sẽ không xảy ra chuyện lớn. Hài tử kia a, năm đó bị hàn khí xâm nhập, ngươi mấy năm nay chăm hắn như vậy, thân thể đã rất khởi sắc, chỉ cần đẩy nốt hàn khí trong thân thể hắn thoát ra liền tốt. Ta theo ngươi về, đem chút tai hoạ ngầm cuối cùng này trừ bỏ. Nghe La Lăng nói A Văn hiện tại thanh tỉnh, về sau các ngươi sẽ sống càng tốt hơn!”
Mộc Phong nghe La đại phu nói, tâm cuối cùng buông một ít. A Văn mỗi năm sẽ bệnh mấy trận. Mấy năm đầu bệnh tới rào rạt, mấy năm nay đã tốt hơn nhiều. Thân thể A Văn mấy năm nay vẫn luôn là La lão đại phu trị liệu, Mộc Phong vẫn rất tín nhiệm La đại phu.
Lão đại phu duỗi tay bắt mạch, biểu tình thả lỏng, Mộc Phong lúc này mới thực sự yên tâm, bệnh của A Văn không còn vấn đề gì nữa rồi.
Đường An Văn không nghĩ tới Mộc Phong lại mời La đại phu. Lão nhân này ngốc tử khắc sâu ấn tượng. Những bát thuốc đắng nghét đó ngốc tử cực ghét.
La đại phu thu tay, nhìn Đường An Văn án tĩnh:
“Quả nhiên đã hết ngốc, Mộc Phong nhà ngươi rất không tồi. Mấy năm nay đều là y chiếu cố ngươi, về sau phải đối với y thật tốt, không thể ghét bỏ người ta.”
Đường An Văn nhìn lão đại phu nhẹ giọng dạy bảo đã nói lên thân thể hắn không có vấn đề. Hắn không mới sống mấy ngày lại chết vì bệnh đâu.
Bất quá, Đường An Văn vẫn trả lời:
“La đại phu, sao ta có thể ghét bỏ Mộc Phong. Năm đó y không ghét bỏ ta, ta đời này đều sẽ không ghét bỏ y. Bệnh của ta thế nào, nghiêm trọng không?”
La đại phu cười tủm tỉm nói:
“Thân thể ngươi không có vấn đề, chỉ là khí huyết không đủ, lại mệt nhọc, yêu cầu bồi bổ. Để Mộc Phong theo ta về lấy thuốc. Lần này phải loại trừ nốt tai hoạ ngầm trong cơ thể, ngươi phải cùng Mộc Phong sống lâu trăm tuổi.”
Mộc Phong đưa La đại phu trở lại trấn trên, lại nghe La lão đại phu tiêu 20 văn mua 4 cân gạo. A Văn kỳ thật không thích ăn cháo gạo lứt, nhưng điều kiện trong nhà bây giờ có hơi kém.
Mộc Phong về nhà, thấy Đường An Văn ngồi ở trong sân liền bị doạ sợ luôn. Mộc Phong vội vàng chạy tới:
“A Văn sao lại dậy rồi? Lên giường nằm đi, ta nấu cháo.”
Lời này nói rất trôi chảy.
Đường An Văn nghe lại phải ăn cháo, tức khắc giả chết. Lâu rồi không ăn cơm, ngày tháng thật gian nan.
Đường An Văn giữ tay Mộc Phong:
“Ta không muốn cháo, cơm, ta muốn ăn cơm, cơm tẻ.”
Dáng vẻ vội vàng của hận thu hút sự chú ý của hai đứa nhỏ hai. Cơm tẻ - loại đồ vật xa xỉ này, mỗi năm chỉ có được mùa mới có thể ăn một bát. Ngày thường thì đừng mơ.
Thôn dân vẫn luôn ăn gạo lứt vừa thô vừa cứng, căn bản không nấu cơm được. Chỉ có thể mài thành bột, nấu cháo ăn cùng bánh ngô. Loại này sản lượng cao, giá cả tiện nghi, cho nên nông dân mới không có đói chết.
Mộc Phong thấy Đường An Văn mắt trông mong nhìn mình, bèn gật đầu chuẩn bị nấu cơm. Vào bếp, bữa sáng chuẩn bị cho A Văn lại không còn.
Đường Đậu chạy tới thông báo:
“A mỗ, là con mang đồ ăn cho cha.”
Mộc Phong nghe xong gật gật đầu, nếu A Văn đã ăn sáng, y cũng không vội nấu cơm ngay. Mộc Phong mang thuốc đi sắc, chờ A Văn uống thuốc xong lại làm cơm trưa, phải làm thêm mấy món vừa miệng mới được.
Đường An Văn giữa trưa ăn một chén cơm, cảm thấy cả người đều sống lại. Đương nhiên hắn không ăn mảnh, hai đứa nhỏ đều có nửa chén. Vốn Mộc Phong chỉ định nấu một phần cho A Văn, nhưng Đường An Văn không đồng ý. Ngày mai nấu cháo, nay cả nhà cùng nhau ăn cơm, sau này trong nhà tốt hơn liền mua gạo, ăn cơm tẻ.
Buổi chiều, Đường An Văn lui sốt, Mộc Phong để hắn ở nhà nghỉ ngơi, trông hai đứa nhỏ là được. Còn y cõng sọt, mang nỏ đã làm xong lên núi.
Hôm nay y muốn đi xa hơn, làm nhiều bẫy hơn. Mộc Phong đi rất nhanh, chỉ cần hơn nửa canh giờ là có thể vòng qua hai ngọn núi. Đường khó đi nhưng xa người ở, con mồi sẽ nhiều hơn. Hôm qua hắn mang A Văn đi đường đẹp, con mồi ít, mười mấy bẫy mới bắt được hai con mồi.
Đường An Văn lại mang hai đứa nhỏ đi đào giun. Sau khi về, dặn hai đứa nhỏ đừng chạy loạn, hắn lại lấy ra bút bắt đầu luyện tập.
Lúc Đường An Văn đang tập trung tinh thần vẽ, ánh sáng phía sau bị che lại. Bàn tay to của Mộc Phong nắm lấy tay Đường An Văn, thở dài nói:
“A Văn, không nóng nảy, nghỉ ngơi.”
Đường An Văn sức lực không bằng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mộc Phong cướp bút đi, lấy mất nghiên mực. Mộc Phong nói rất đúng, đem thân thể dưỡng tốt lại nói.
Đêm đó tí tách mưa nhỏ, trong nhà bị dột.