Đường An Văn nghe có chút buồn cười, nơi này không có sách thế giới động vật, bọn nhỏ không biết cũng rất bình thường. Hắn phổ cập cho hai đứa nhỏ. Đây là động vật ăn cỏ, sẽ không chủ động tấn công người, con phía trước là hươu trưởng thành, con còn lại là hươu con.
Hai người kia đi không lâu, Đường An Văn liền cảm thấy có chút kỳ quái. Bên kia cũng không có thôn trang, mà là tảng lớn rừng trúc kéo dài đến sườn núi, cũng không phát hiện có người ở.
Chẳng lẽ hai người này ở bên kia sườn núi, bằng không quanh đây cũng chỉ còn cái thôn hoang này thôi. Dù gì hai người kia trông cũng không dễ chọc, vẫn là cùng nói Mộc Phong mới tốt .
Phụ tử ba người bắt được không ít giun. Lúc bọn họ chuẩn bị trở về, nơi xa đã truyền đến thanh âm Mộc Phong. Y đã về rồi.
Đường An Văn tùy ý hai đứa nhỏ đi cho gà ăn, hắn đem phát hiện vừa rồi nói cho Mộc Phong. Mộc Phong nghe xong liền trầm mặc. Y cũng không nói gì thêm, chỉ là dặn Đường An Văn đừng mang hài tử chạy loạn. Tuy rằng xuân tới, dã thú trong núi sẽ không chạy xuống nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Đường An Văn lại nghĩ tới kế hoạch của mình, hắn đã bảo Mộc Phong lấy giấy và bút mực ra, chỉ có hai mươi mấy tờ giấy, hắn luyến tiếc dùng. Đống giấy này tận 50 văn lận, Đường An Văn quyết định bắt chước trên TV. Hắn định dùng thẻ tre luyện tập trước, có thể tái chế sử dụng.
Đường An Văn vừa mới nói cần thẻ tre, Mộc Phong đã chặt một cây trúc về, tự tay làm cho Đường An Văn. Sau đó y mới đi làm hàng rào, quây lũ gà con với con vịt đực duy nhất vào.
Mỗi tấm thẻ tre rộng chừng 5cm, hắn cầm bút lông bắt đầu phác hoạ nhân vật trong đầu. Nếu dùng bút chì thì đơn giản nhưng Đường An Văn lại dùng bút lông, không dễ khống chế. Huống chi hắn còn không dùng giấy. Muốn vẽ thứ trong đầu ra khó càng thêm khó.
Nhưng Đường An Văn sẽ không từ bỏ, chỉ cần hạ quyết tâm, hắn sẽ nỗ lực làm. Trừ phi đυ.ng phải tường nam, bằng không ai cũng đừng hòng kéo về.
Mộc Phong trong tay cầm một cây gậy gỗ mang về từ trấn trên. Y không ngừng cầm gậy gỗ đập mạnh lên thân trúc, đôi khi cũng sẽ ngừng tay nhìn Đường An Văn, thấy Đường An Văn không có chú ý mình, y mới làm tiếp.
Mộc Phong chuẩn bị làm một cái nỏ giản dị. Loại này nỏ tầm bắn không xa, chỉ mấy chục mét, bất quá săn thỏ, gà rừng vẫn dùng tốt. Trước kia Mộc Phong sống quá cô lập, nếu hiện tại A Văn muốn đặt bẫy trên núi, y sẽ tìm hiểu một phen.
Đường An Văn lúc vừa tối liền ngừng tay. Hắn nhìn bốn cái cuộn trẻ đơn sơ trước mặt. Bên trong có đủ các loại nhân vật, nhưng là cùng tưởng tượng của Đường An Văn không giống nhau. Hắn quay đầu nhìn Mộc Phong, gia hỏa này cư nhiên đang làm nỏ. Đường An Văn lập tức hăng hái, đây chính là thứ tốt đó.
Đường An Văn lập tức đi qua, nhìn Mộc Phong nói:
“Đây là ngươi làm hay mua trên trấn thế? Sao vừa rồi không thấy?”
“ Là tự làm, có thể săn thú.”
Y đã có thể nói thuần thục hai chữ. Lúc y đưa La Lăng về y quán, La lão đại phu còn hỏi thân thể A Văn, khi đó y mới biết La Lăng là như tử nhỏ nhất của ông. Trước kia y chưa từng thấy qua ở y quán La gia, nghe nói là mới học y bên ngoại tổ mẫu về.
Đường An Văn nghe Mộc Phong nói, nội tâm hừng hực cháy. Nỏ, săn thú đều là yêu thích của hết thảy nam nhân. Hắn cũng không ngoại lệ. Nếu săn được con gì trên núi, hắn mơ đều cười tỉnh.
“Khi nào chúng ta lấy nó đi săn thú đi?”
“ Được, A Văn ngươi ngươi vẽ cái đó làm cái gì, vẽ đã rất tốt rồi sao lại xoá, đều đều rất đẹp.”
Đường An Văn biết Mộc Phong nghi hoặc, cười nói:
“Cảm giác chưa đủ tốt mới xoá, ta đang luyện tập, muốn đem thoại bản làm thành tranh phối với chữ. Nhất định sẽ có người hứng thú, đến lúc đó chúng ta kiếm tiền sẽ không vất vả nữa.”
Mộc Phong nghe Đường An Văn giải thích cũng không hiểu lắm. Bất quá A Văn thích y sẽ không cản. Săn thú cộng thêm trồng trọt, rất nhanh y sẽ làm ba cha sống ngày lành.
Sáng sớm hôm sau, Mộc Phong rời giường làm cơm sáng, ngày thường lúc này Đường An Văn sẽ kêu hai đứa nhỏ rời giường, nhưng hôm nay Đường An Văn còn chưa tỉnh.
Mộc Phong sờ trán hắn, lại sờ trán mình một chút. Mộc Phong có chút phân vân, y cúi đầu dùng cái trán mình chạm trán Đường An Văn. Có chút nóng, lại không đến mức nóng quá. Mấy ngày nay y vẫn luôn vội, A Văn hết ngốc y liền sơ sẩy, quên thân thể A Văn không tốt, làm A Văn mệt bị bệnh.
Đường An Văn cảm giác cả đầu trầm xuống, bàn tay lành lạnh của Mộc Phong đè trên trán làm hắn thoải mái.
Mộc Phong nhìn hắn tỉnh liền nói:
“A Văn cảm giác thế nào, để ta đi trấn trên tìm đại phu.”
Một câu này Mộc Phong chậm rãi nói, tốt hơn hôm qua không chỉ một chút.
Mắt thấy Mộc Phong sắp rời đi, Đường An Văn vội bắt lấy tay Mộc Phong:
“Ta chỉ là cảm giác thân thể rất mệt, có chút phát sốt, nghỉ ngơi một chút liền không thành vấn đề. Mộc Phong, ngươi lên núi nhìn xem có con mồi sập bẫy không, nếu có, liền cùng nhau mang trấn trên bán. Ngươi mang ta trực tiếp lên trấn bốc thuốc là được. Đừng lo lắng, ta không phải làm bằng giấy, sẽ không có việc gì.”
Mộc Phong lắc đầu, kiên trì nhìn Đường An Văn. Y cuối cùng đồng ý lại đau lòng không nói thành lời, A Văn lại bị bệnh. Nhanh nhẹn cho hai đứa nhỏ ăn cơm, cho Đường An Văn chưa ăn gì chút nước. Y nhanh chóng mang sọt lên núi. Chưa đến nửa canh giờ, Đường An Văn liền thấy Mộc Phong trở lại.
Hắn lập tức hỏi:
“Mộc Phong có hay không?”
Mộc Phong lắc đầu, Đường An Văn còn chưa kịp lộ ra ánh mắt thất vọng đã lập tức nói:
“Lừa ngươi, có, hai con, thỏ hoang, gà rừng.”
Đường An Văn còn chưa kịp phản ứng lại, Mộc Phong liền vội vội vàng vàng dặn dò Đường Đậu trông cha, y phải đi trấn trên bán đi con mồi, cũng thỉnh đại phu về xem bệnh.
Đường Đậu thực hiểu chuyện, bé tay cầm cháo, tay cầm bánh ngô, vào giường tìm Đường An Văn, mắt trông mong nhìn. Không ăn uống gì thì chẳng làm được cái gì, Đường An Văn từ khi tới nơi này thấy rõ ràng. Đường Đậu so với Mộc Phong còn ngoan cố hơn. Hắn không ăn, nhóc con cũng sẽ không nói lời nào, chỉ cầm chén nhìn hắn chằm chằm.
Cuối cùng Đường An Văn phải chịu thua trước, ngoan ngoãn nuốt cháo đã ăn đến ngấy.
Hắn xem như đã nhìn rõ, trong nhà Mộc Phong sủng hắn nhất, cái gì cũng dựa vào hắn. Nhóc con Đường Quả kia cái gì cũng không hiểu. Xảy ra chuyện gì dỗ vài câu là được. Khó nhất vẫn là Đường Đậu, nhìn thì tưởng nghe lời, kỳ thật vô cùng cố chấp. Tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp.