Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dị Thế Nông Gia

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đường An Văn nhìn Mộc Phong muốn cứ vậy đi xuống, lập tức cản lại:

“Mộc Phong, tìm dây leo chắc chắn một chút. Sườn núi này rất dốc, cứ vậy xuống quá nguy hiểm. Ta không yên tâm.”

Mộc Phong không cảm thấy nguy hiểm lắm nhưng A Văn đã nói, y sẽ làm theo.

Mộc Phong đi tìm dây leo, Đường An Văn hướng sườn dốc phía dưới hô lớn:

“Ngươi kiên trì được không? Tình huống phía dưới thế nào?”

Phía dưới người nghe được giọng Đường An Văn cũng hưng phấn hẳn:

“ Có thể kiên trì, các ngươi cẩn thận một chút, sườn dốc có chút trơn. Ta ở góc núi nhô ra, các ngươi ngó xuống là có thể thấy.”

Rất nhanh Mộc Phong tìm được 3 cây dây leo dài mười mấy mét, nhưng không đủ. Đường An Văn để Mộc Phong đi làm ra mấy sợi dây thừng chắc chắn mới để y cột lên hông. Đầu khác cố định ở thân cây cao lớn.

Mộc Phong cẩn thận đi theo Đường An Văn, hai người rất nhanh tới nơi.

Đường An Văn dừng lại, Mộc Phong đẩy bụi cây cỏ dại ra liền nhìn thấy vách đá lởm chởm cao mấy chục mét. Nếu ngã xuống tuyệt đối không thoát được. May mắn có khối đá nhô hẳn lên, bề mặt cũng đủ rộng. Người kia đang ở đó.

Đường An Văn thấy người lập tức gọi:

“Có thể đứng lên không? Chúng ta thả dây xuống, ngươi buộc vào eo, chúng ta kéo ngươi lên.”

Người phía dưới nghe vậy sắc mặt cũng tốt hơn. Hắn như trút được gánh nặng, nếu mà chờ đến buổi tối hắn sẽ lạnh chết. Gió ở vách núi này rất lớn, lại còn ngược sáng.

“Có thể đứng, các ngươi ném dây xuống đi.”

Nam nhân buộc dây vào eo, lúc này mới ngẩng đầu kêu:

“ Xong rồi, các ngươi chậm một chút, chân ta bị thương, không dùng được nhiều sức.”

Nghe vậy, hai người nhìn thoáng qua nhau, lúc này mới bắt đầu kéo. Hai người cùng nhau dùng sức, rốt cuộc đem người kéo lên vách đá nhô ra.

Mộc Phong giữ chặt tay đối phương, kéo người lên. Nam nhân được cứu, cả người đều đang run rẩy, mồ hôi đầy đầu, không còn sức lực. Hai người cũng thấy rõ tình trạng của người này, cẳng chân bên trái có một đạo vết thương mười mấy centimet. Vì mới dùng sức mà vết lại tiếp tục chạy máu.

Hai người hợp lực đỡ nam nhân bò lên trên sườn dốc. Đường An Văn mệt như cún, vừa lên được liền ngồi bệt xuống nghỉ ngơi.

Đường An Văn thở đứt quãng:

“Ta là Đường An Văn, đây là Mộc Phong. Ngươi tên gì? Sao lại ngã xuống? May vận khí ngươi tốt gặp được bọn ta bằng không mạng nhỏ liền không còn.”

Nam nhân cũng đã bình tĩnh lại:

“Ta tên La Lăng, là đại phu của y quán La gia. Lần này tới hái thuốc, kết quả không cẩn thận trượt xuống, thiếu chút nữa ngã chết. Lần này thật sự cảm tạ các ngươi, nếu không, hôm nay đại khái cũng sẽ không có người tới nơi này. Chờ một buổi tối nói không chừng ta sẽ lạnh chết.”

Đường An Văn nhìn đối phương cười nói:

“ Ông trời chưa muốn thu ngươi cho nên mới gặp chúng ta. Mộc Phong, chúng ta đưa hắn đi thôi, chân bị thương càng kéo dài càng không tốt.”

Mộc Phong gật gật đầu, thể lực đã khôi phục lại. La Lăng chẳng những bị thương chân, bắp đùi cũng không dùng được sức.

Mộc Phong đưa sọt cho Đường An Văn, y cõng La Lăng, ba người về bằng đường cũ.

Đến nhà, Mộc Phong đặt người lên ghế nghỉ ngơi, lại đưa nước ấm. Sắc mặt La Lăng tốt hơn nhiều. Mộc Phong cầm một bộ quần áo cũ cho La Lăng.

Lại dặn Đường An Văn trông hai đứa nhỏ, chờ hắn xong việc sẽ về ngay.

Đường An Văn biết Mộc Phong sợ hắn chạy loạn trên núi, gật đầu đáp ứng. Cũng dặn Mộc Phong đi nhanh về nhanh. Thân thể hắn đã có chút mệt, đặc biệt vừa trải qua một hồi mạo hiểm. Còn không nghỉ ngơi, thân thể sợ ăn không tiêu. Hắn không ngã bệnh thêm phiền cho Mộc Phong.

Hai nhóc con bị bộ dạng thê thảm của La Lăng dọa, ngây ngốc nhìn A mỗ bọn nó cõng người đi. Đường Quả vỗ ngực, nghi hoặc nhìn cha, Đường Đậu lập tức hỏi:

“Cha, cha, người vừa rồi là ai, y làm sao vậy?”

Đường An Văn uống nước, xoa xoa đầu nhi tử. La Lăng máu me nhầy nhụa rất dọa người. Đường An Văn trấn an nói:

“Đừng sợ, thúc thúc kia té bị thương, A mỗ con đưa hắn lên trấn. Được rồi, mang cha đi xem gà nhỏ nào, các con cho chúng ăn no chưa?.”

Đường Quả lập tức mách cha, gà con chạy loạn khắp nơi, căn bản không nghe nó chỉ huy. Đường Đậu nói muốn nhờ A mỗ làm l*иg tre, gà sẽ không chạy loạn nữa.

Đường An Văn nghe hai đứa nhỏ nói gật gật đầu. Gà con chạy khắp sân cũng không phải chuyện hay, đến lúc đó nơi nơi là phân gà. Đúng là ác mộng.

Nghỉ ngơi một đoạn thời gian, Đường An Văn cảm giác thể lực khôi phục. Hắn từ trong phòng đi ra, Đường Đậu nhìn thấy cha, lập tức gọi:

“Cha, cha dẫn con với đệ đệ đi đào con giun đi, chúng ta bắt giun cho gà nhỏ, gà vịt nhỏ!”

Đường An Văn thấy bản thân cũng không có việc gì làm, liền đáp ứng. Đường Đậu tìm được một cái ống trúc khoảng 10cm. Đường An Văn nhớ lại con giun ngoe nguẩy, vẫn là đi tìm một đôi đũa cũ, ba người mới xuất phát.

Tìm không ít chỗ, ba người càng tìm càng xa, chạy đến tận rìa rừng trúc. Đất chỗ này tương đối ướt, có thể đào được giun.

Đường An Văn để Đường Đậu bắt giun nhỏ, hắn sợ giun lớn quá dài gà con nuốt không nổi. Đường Quả mỗi lần phát hiện giun con liền hô to gọi nhỏ một phen.

Đúng lúc này trên núi đi xuống hai người, Đường An Văn nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy một người cao lớn người khiêng một con hươu đi về phía họ. Phía sau còn có một thanh niên dẫn theo một con hươu con.

Hai người đi ngang qua, thanh niên mặt giảo hoạt phía sau quay đầu nhìn Đường An Văn cùng hai nhóc con một cái, mới rời đi.

Đường An Văn với hai đứa nhỏ cứ nhìn chằm chằm hai người kia ngơ ngác, Đường Đậu đột nhiên sợ hãi gọi:

“Cha, cha vừa rồi là cái gì. Thật lớn! Là dã thú sao, có cắn người không?”
« Chương TrướcChương Tiếp »