Buổi sáng, nhìn gạo trắng bóng, hắn âm thầm nuốt nước miếng nuốt. Từ khi tới nơi này, hắn toàn ăn cháo gạo lứt, ăn đến sắp mất vị giác rồi. Nhưng không có cách nào, thôn dân ở đây đều ăn thế. Gạo trắng chỉ có nhà giàu mới ăn nổi.
Mộc Phong nghe vậy, y để Đường Đậu đi nhổ một ít cỏ mềm. Hai đứa nhỏ sẽ bồi gà con, bọn họ chưa về thì không được mở cửa. Đường Đậu trước kia cũng thường xuyên trông đệ đệ, tất nhiên không có vấn đề.
Đường An Văn tay cầm gậy trúc. Mấy ngày trước mưa, không biết trong núi có thổ sản hay không. Bất quá hắn tin bằng vào nửa ngày học khóa đi săn, làm bẫy rập, kiểu gì cũng có con mồi lọt lưới.
Mộc Phong đi theo Đường An Văn, Mộc Phong nói chỉ cần mang cung là được. Khi còn nhỏ y theo A mỗ đi săn trên thảo nguyên. Sau khi trở về từ biên quan, Mộc Phong chưa từng cầm cung nữa. Tuy rằng y từng theo lão thợ săn lên núi vài lần, cũng học tập làm bẫy, nhưng có cảm giác sảng khoái khi cưỡi ngựa chạy như bay.
Nhớ tới sinh hoạt trước 10 tuổi, trong lòng Mộc Phong có chút khó chịu. Khi đó y không nói lắp, cha thương y, A mỗ cũng rất thương y. Nhưng năm 11 tuổi, A mỗ qua đời, cha liền mang y trở lại thôn Trương gia. Từ ngày đó, sinh hoạt của Mộc Phong lâm vào hắc ám. Y không muốn cùng những người đó nói chuyện, không muốn cùng những người đó ở cùng nhau. Chờ y nhận ra đã không còn kịp, y đã nói lắp.
Nhìn Đường An Văn đi phía trước, Mộc Phong đột nhiên cười. Hiện tại y có A Văn, có hài tử, cũng có nhà. Y muốn đến trước mộ A mỗ, nói ông biết, cuộc sống hiện tại của y khá tốt.
Hai người đi qua mảnh lớn rừng trúc, hướng lên núi. Gần một canh giờ sau, bọn họ đã đi qua ngọn núi đầu tiên, tiến vào phía sau sườn núi. Đó là một ngọn núi cao hơn 1 cây số, cây cối xanh um tươi tốt. Theo Mộc Phong qua suối, hai người rốt cuộc thấy con mồi đầu tiên núi.
Đường An Văn dùng sức hồi tưởng, cẩn thận tìm kiếm dấu chân thú. Theo lão thợ săn nói, dã thú đi qua chắc chắn sẽ để lại dấu chân. Hơn nữa, chúng chỉ đi cùng một con đường, chỉ cần tìm được là có thể bố trí bẫy, chờ con mồi sập bẫy là được.
Đường An Văn tìm mãi không thấy, mùa xuân cỏ dại bắt đầu sinh trưởng. Đường An Văn chỉ có thể dò hỏi Mộc Phong. Mộc Phong không biết bố trí bẫy, nhưng tìm dấu chân thì không có vấn đề.
Đường An Văn thấy Mộc Phong nhìn một lần liền học được, quả nhiên có thiên phú. Chỉ là Mộc Phong quá yên tĩnh, có thể không nói liền không nói. Nếu cứ để vậy, Mộc Phong vĩnh viễn không thể nói chuyện bình thường. Bệnh này ở hiện đại có thể trị trị, chỉ cần kiên trì cùng người bệnh nói chuyện là sẽ khôi phục lại.
Đường An Văn nhìn Mộc Phong cúi đầu bố trí bẫy:
“Mộc Phong ngươi nên cùng ta nói chuyện, tật nói lắp là có thể tốt hơn. Ta tin tưởng ngươi có thể khắc phục khó khăn này, ta muốn cùng ngươi nói chuyện.”
Mộc Phong nhanh nhẹn bố trí xong mới ngẩng đầu nhìn về phía Đường An Văn. Y không nghĩ tới Đường An Văn sẽ nói vậy. Đây là lần đầu Đường An Văn không tỏ vẻ ghét bỏ y nói lắp, y rất cao hứng.
Không phải y muốn nói lắp, nhưng chỉ cần y mở miệng sẽ tự động nói lắp. Rất lâu trước kia y liền muốn sửa nhưng đều không thành công, còn bị người ta chê cười. Mộc Phong nhớ tới luôn cảm thấy bất đắc dĩ, bị người khác gọi là đồ nói lắp, y cũng rất khổ sở.
Đường An Văn nhìn người lại trầm mặc:
“Ngươi còn nhớ rõ lần cầu cha, ngươi nói gì không, lúc ấy ngươi không nói lắp. Ta tin tưởng ngươi có thể sửa, thật sự, ngươi phải tin tưởng bản thân. Trước tiên cứ chậm rãi nói 2 chữ đã, chờ thuần thục rồi có thể một câu, được không. Ngươi có thể luyện tập ở đây một chút, đừng lo lắng bị nghe thấy.”
Mộc Phong cũng gật đầu, y mang Đường An Văn cẩn thận vòng qua bẫy rập, tự hỏi trong chốc lát mới nói:
“A Văn ta ta không lo lắng bị người ta nghe, chỉ cần ngươi không chê.”
Một câu này Mộc Phong nói thật lâu, hắn nghĩ kỹ rồi mới mở miệng, không phải một chữ, thì là hai chữ. Y đột nhiên nhận ra nói vậy cũng rất dễ dàng, không khó khăn như tưởng tượng.
Đường An Văn nghe được Mộc Phong nói rất cao hứng, hơn nữa một câu vừa rồi của Mộc Phong. Thời gian tuy dài, lại khó nghe nhưng lắp. Quả là khởi đầu tốt.
Đường An Văn cao hứng cổ vũ:
“Mộc Phong làm tốt lắm! Chính là như vậy, chậm rãi nói, một câu tới một câu. Chậm một chút không sao, chỉ cần biểu đạt rõ ràng là được, ta tin tưởng ngươi hoàn toàn có thể làm được.”
Đường An Văn nói xong cao hứng vỗ vỗ vai Mộc Phong. Bắt đầu dẫn dắt Mộc Phong nói chuyện, từ đơn giản đến hai chữ, ba chữ. Tuy rằng Mộc Phong vẫn nói thong thả, nhưng hiểu được y nói gì.
Bất tri bất giác hai người liền đi tới giữa sườn núi. Mộc Phong đang ở nỗ lực luyện tập, Đường An Văn dạy y nói cảm ơn, xin chào. Mộc Phong mỗi lần nói chữ ngươi liền bắt đầu nói lắp. Hiện tại hắn muốn khắc phục cái này.
Đường An Văn đi phía trước đột nhiên dừng lại. Mộc Phong đang ở tập trung luyện tập, không có chú ý liền đυ.ng trúng Đường An Văn phía trước. Cũng may y phản ứng nhanh, đỡ được Đường An Văn sắp ngã. Y tiếp tục luyện tập, Đường An Văn đột nhiên nói suỵt:
“Mộc Phong ngươi nghe, có phải có người kêu cứu mạng, không phải ta nghe nhầm đi.”
Nghe vậy, Mộc Phong cẩn thận phân biệt, đột nhiên tiếng kêu cứu rất nhỏ từ trong gió truyền đến. Hai người liếc nhau, xác định thanh âm kia không phải ảo giác.
Đường An Văn kéo Mộc Phong chạy tới. Hai người đi vòng vòng rốt cuộc tìm được.
Đường An Văn nhìn Mộc Phong không hề nghĩ ngợi chạy xuống, lập tức giữ chặt Mộc Phong:
“Trước nhìn xem tình huống, nơi này nhiều bụi cây như vậy vạn nhất lăn xuống thì sao. Cẩn thận một chút.”
Mộc Phong nghe thế bèn tới gần sườn dốc xem xét địa hình. Đường An Văn đứng cạnh hô to:
" Này, tình huống bên dưới thế nào. Chúng ta lập tức cứu ngươi, đừng vội, kiên trì. Chúng ta lập tức liền xuống dưới.”