Ba mươi phút sau, một đường đi đi dừng dừng vào trấn, Đường An Văn mệt thở hổn hển. Không nghĩ tới Đường Quả nho nhỏ bế lại không dễ. Nếu không phải thường xuyên để Đường Quả tự đi vài bước, Đường An Văn thật lo bọn họ không đến được trấn. Hai tay hắn mỏi đến nhũn ra.
Mộc Phong đã nhìn ra Đường An Văn mệt mỏi. Y mang ba người bán củi trước. Người khác bán 7 văn tiền một bó, y chỉ bán 6 văn tiền, gậy trúc cời lửa cũng tặng luôn.
Bán xong, Mộc Phong duỗi tay nhận Đường Quả trong ngực Đường An Văn. Tiểu gia hỏa lần đầu đến trấn, hưng phấn vô cùng, nhìn thấy cái gì cũng tò mò. Vừa rồi thiếu chút nữa liền chạy theo người bán rong. Nếu không phải Đường An Văn vẫn luôn nhìn chằm chằm, tiểu Đường Quả chắc chắn lạc luôn.
Mộc Phong mang theo Đường An Văn dạo trấn một vòng. Trấn này tuy không lớn nhưng cũng có người đến người đi, đồ dùng cần thiết đều bán. Mộc Phong nói bây giờ chưa phải thời điểm náo nhiệt nhất. Chờ tới vụ thu hoạch, nhà giàu đều sẽ tới nơi này thu mua lương thực. Thóc nơi này chất lượng tốt, giá cả so với nơi khác cũng cao hơn nhiều.
Trấn tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đầy đủ. Tửu lâu, khách điếm, hiệu thuốc... đều có. Đường An Văn đi hỏi thử, căn bản không thiếu người làm.
Mộc Phong mang Đường An Văn vào một cửa hàng vải. Quản sự hỏi Đường An Văn biết chữ không, hắn gật đầu. Tuy rằng ngốc tử rất lâu không đọc sách nhưng cũng làm thư đồng cho người ta 4 năm. Năng lực ghi nhớ của ngốc tử mạnh, giờ có bảo hắn đi dạy học cũng không thành vấn đề.
Đối phương gật đầu, lại hỏi tên. Lúc Đường An Văn nói ra, đối phương sửng sốt hồi lâu. Nói tên này nghe quen tai, lão chưởng quầy bên cạnh nhắc nhở đối phương sự kiện 6 năm trước ở thôn Đường Gia. Đối phương giật mình nói: " Ngươi chính là tên ngốc đó, Đường An Văn."
Đường An Văn không thể phủ nhận, chỉ có thể nói bản thân đã khỏi. Đối phương đánh giá hắn trong chốc lát, cuối cùng vẫn từ chối.
Mộc Phong an ủi Đường An Văn, bọn họ tiếp tục đi tìm, chắc chắn sẽ tìm được một công việc.
Mắt thấy căn bản tìm không được, Đường An Văn thở dài. Tìm việc giờ khó quá.
Đường An Văn đột nhiên thấy một hiệu sách, đứng ngoài vẫn có thể ngửi được mùi mặc hương nhàn nhạt. Hắn nhấc chân đi vào. Đường An Văn nghĩ trước kia thời đi học, hắn vẽ tranh cũng không tồi, có lẽ hiện tại có thể dùng cái này kiếm tiền nuôi gia đình.
Đường An Văn nói vài câu với chưởng quầy. Thoại bản đọc khó hiểu, miêu tả cũng là võ hiệp, thần ma, quỷ quái linh tinh. Nếu chỉ như vậy, hắn hoàn toàn không có vấn đề. Dù không có sẵn truyện, mấy bộ phim trong tiểu thuyết, TV hắn vẫn nhớ.
Đường An Văn tuy đã rất lâu không cầm bút lông vẽ tranh, nhưng luyện vài lần hẳn không có vấn đề.
Nghĩ đến đó, trong lòng Đường An Văn có một kế hoạch lớn. Hắn nghĩ có thể thử một lần, nếu là thành công thì nuôi ba người bên cạnh hoàn toàn không có vấn đề.
Mộc Phong ôm tiểu Đường Quả nhìn Đường An Văn xem sách đến thất thần. Mộc Phong khi còn nhỏ cũng biết một ít chữ, hắn biết Đường An Văn đang xem thoại bản. Mộc Phong biết Đường An Văn trước kia từng đi học đường, khẳng định rất thích mấy thứ này. Y duỗi tay sờ sờ trong ngực, quay đầu hỏi chưởng quầy, quyển này bao nhiêu bạc.
Đường An Văn nhanh chóng xem xong quyển sách trên tay, lại nghe thấy Mộc Phong lắp bắp hỏi, cũng nghe được chưởng quầy trả lời, cái quyển mỏng dính này lại đòi tận 180 văn. Đổi thành gạo lứt là 180 cân đấy. Đúng là đủ quý.
Đường An Văn gọi Mộc Phong lại. Tiền trong nhà không nhiều lắm. Nội dung quyển này hắn đã nhớ kỹ, dù chưa nhớ lần sau lại đến xem là được. Chuyện chính bây giờ là mua giấy và bút mực, luyện tập trước đã, chờ quen tay hắn sẽ phát tài!
Mộc Phong nhìn Đường An Văn buông sách, y có chút khổ sở nói:
“A Văn, mua, mua một quyển, tiền, tiền đủ.”
Y âm thầm thề, nhất định nỗ lực tồn thật nhiều bạc, ít nhất sách A Văn thích y đều có thể mua về nhà.
Đường An Văn nhìn bạc trong tay Mộc Phong cười nói:
“Hôm nay không mua sách, ta muốn mua bút lông, nghiên mực và chặn giấy nữa.”
Mộc Phong nhìn Đường An Văn đi theo chưởng quầy chọn bút, vội vàng kêu:
“A Văn, không, không, mua, nhà, trong nhà, có, có.”
Đường An Văn nghe được Mộc Phong nói, quay đầu tò mò hỏi. Trong nhà khi nào có vậy, hắn sao lại không biết:
“Mộc Phong, thật sao? Ta sao chưa thấy a.”
Mộc Phong gật đầu, giấy và bút mực là Tống Vân Tích đưa tới, bọc trong vải bố. Thời điểm y soạn đồ thì thấy, sau lại quên nói, vẫn cất trong ngăn tủ.
Đường An Văn thấy không cần gì nữa liền đề nghị đi mua gà con. Mười nhóc gà con trong sọt ầm ĩ như cái chợ, đều là Mộc Phong cẩn thận chọn lựa, rất hoạt bát, nhìn rất khỏe mạnh. Mộc Phong thấy Đường Quả nhìn
chằm chằm vịt con lông xù không bỏ, đứt quãng cùng đối phương nói, muốn một con vịt con. Vì chỉ còn vịt đực, nuôi lớn cũng không đẻ trứng.
Mộc Phong tiêu một văn mua hồ lô ngào đường. Đường Đậu ăn một viên liền thôi, nói cho đệ đệ. Đường An Văn nghĩ đứa nhỏ này thật sự quá hiểu chuyện, cái gì cũng nhường đệ đệ, hoàn toàn không cần bọn họ nhọc lòng.
Về nhà ăn cơm trưa, Đường An Văn nghĩ phát triển lâu dài có thể kiếm tiền, nhưng trong nhà cần gấp tiền gia dụng. Đường An Văn đánh chủ ý tới lên núi săn thú. Đường An Văn từng đi theo học một ông lão quanh năm sống trong núi, đó là bẫy rập rất thần kì, chỉ cần dây thừng, cành cây khô..., hoàn toàn không tốn tiền mua nguyên liệu.