Đường Đức Toàn cũng liếc con thứ hai một cái. Không làm đương gia không biết củi gạo quý, trong nhà mấy năm nay tuy rằng có chút thu vào, nhưng người nhiều bệnh vặt, đủ các loại chi ra. Tiền tài vốn là không còn nhiều. Mấy tôn tử sắp thành hôn đều yêu cầu phòng ở làm hồi môn. Hắn không thể trễ nải tôn tử được, nơi nào còn dư bạc lấy ra.
Đường An Văn nhìn lão gia tử trầm mặc, ngẩng đầu nhìn nhị ca nói:
“ Nhị ca, đừng nói nữa. Tình huống trong nhà ta cũng không phải không biết. Nhưng tóm lại có chút khổ sở, người A cha suy xét vĩnh viễn không phải ta. Ta và Mộc Phong có tay có chân, có thể nuôi sống mình cùng hài tử. Ca đừng nhọc lòng, ta thấy nhanh chóng phân gia là tốt nhất, chúng ta đi trước.”
Đường An Văn nói xong, kéo Mộc Phong nhanh chóng rời đi. Bữa cơm cuối cùng cũng không thể ăn được.
Đêm đó hai đứa nhỏ vẫn là Mộc Phong đón về. Đường Đậu, Đường Quả không thấy cha và A mỗ căn bản không chịu ngủ. Trương Lan đối với hai tiểu gia hỏa đáng yêu này không có biện pháp, này hai nhóc này so với hỗn tiểu tử nhà hắn hiểu chuyện hơn nhiều.
Sau lần này, bên kia không tới tìm Đường An Văn gây phiền toái, cũng không có gọi bọn họ về ăn cơm. Đường An Văn nghĩ đại ca bọn họ ước chừng cũng cảm thấy có lỗi, cho nên mới ngại tới tìm hắn.
Năm ngày sau, sân tường nhà bọn họ vây rốt cuộc được Mộc Phong xây xong.
Nhìn tường vây cao cao, Đường An Văn mới cảm thấy an toàn. Giờ dù là dã thú, muốn nhảy qua bức tường cao 2m này cũng không dễ. Hắn nhìn hai nhóc con ngồi xổm trên mặt đất nghịch bùn. Bởi vì không ở đại viện bên kia nữa, hai đứa nhỏ cũng không mẫn cảm như vậy, lá gan lớn hơn rất nhiều. Tiểu Đường Quả càng là dùng giọng nói ngọng líu của mình lớn tiếng phản bác ca ca.
Đường An Văn thấy đúng là làm khó Đường Đậu nghe hiểu được. Hắn cũng không rõ Đường Quả rốt cuộc ồn ào cái gì, trông hưng phấn vô cùng.
Đường An Văn chuẩn bị lên trấn một chuyến. Trong nhà bây giờ không kiếm được bạc, hắn thân là trụ cột gia đình nên đi tìm việc làm.
Đường An Văn nhìn Mộc Phong đang đến gần, nói:
“Mộc Phong, ngày mai chúng ta lên trấn một chút đi. Nhà xây gần xong rồi, ta muốn lên trấn tìm việc, không làm thì miệng ăn núi lở.”
Mộc Phong nghe vậy cũng gật đầu. A Văn bây giờ khôi phục lại, cũng không thể ngốc ở nhà cả ngày.
Đường Đậu nghe A cha A mỗ nói, lập tức đứng lên hỏi:
“A mỗ, con với đệ đệ có thể đi cùng không, chúng ta có thể mua một ít gà con, vịt con được không? Con bây giờ rất là rảnh luôn.”
Mộc Phong nghe xong Đường Đậu liền gật đầu. Mấy ngày nay hai đứa nhỏ đúng là không có việc gì làm. Đường Đậu chỉ có thể nghịch bùn với Đường Quả. Hơn nữa hai đứa nhỏ chưa từng lên trấn, đi một chút cũng tốt.
Sau khi quyết định ngày mai đi trấn trên, Đường An Văn nhìn Mộc Phong lại cầm dao chẻ củi ra ngoài, cảm thấy có chút kỳ quái bèn hỏi. Mộc Phong bổ củi đủ nhà bọn họ dùng một tuần, sao lại đi đâu nữa.
Mộc Phong bèn trả lời, nếu ngày mai lên trấn, y muốn chặt nhiều chút đem bán.
Đường Quả biết ngày mai có thể đi trấn chơi nên cao hứng vô cùng. Bùn trong tay cũng ném luôn, vội vội vàng vàng rửa sạch tay, ước gì chớp mắt liền đến sáng mai. Đường An Văn bị tiểu nhi tử đang hưng phấn hỏi tí thì không đỡ được.
Buổi chiều Trương Lan mang một cái rổ đựng đầy mầm khoai tây, hạt giống tới. Hắn biết hiện tại hai người cái gì cũng không có, cho nên đem một ít trong nhà sang.
Mấy mắn Đường An Văn mang Mộc Phong theo nên cha hắn phân cho bọn họ ruộng nước tám phần, ruộng cạn chín phần, đều ở bên cạnh rừng trúc. Ruộng cạn thì khô cằn, ruộng nước thì Đường An Văn nhìn không ra. Bất quá, mấy ngày nay Mộc Phong rải rất nhiều phân tro, chắc cũng đủ dùng.
Đường An Văn sinh ra ở nông thôn nhưng đối với việc nhà nông lại không rành. Khi còn nhỏ quá nghịch ngợm, căn bản không biết giúp ba mẹ làm việc. Lớn hơn chút thì lại đến trường. Bởi vì là thằng con trai duy nhất nên cha mẹ không cho hắn làm việc nhà nông. Cứ thế cho đến đại học cũng chưa từng làm ruộng. Không nghĩ tới vòng đi vòng lại vẫn quay về với việc đồng áng.
Đường An Văn thấy Mộc Phong định đem toàn bộ khoai tây để vào hầm đất liền cản lại.
Cái này thì hắn biết, khoai tây cắt thành nhiều miếng vẫn mọc được mầm. Khoai tây giống nhà Trương Lan cho cũng không phải rất nhiều, chỉ mười mấy củ. Cắt ra có thể trồng được nhiều hơn.
Mộc Phong nghe Đường An Văn nói, nửa tin nửa ngờ dùng dao chẻ củi cắt khoai tây. Hy vọng A Văn nói đúng, bằng không năm nay nhà bọn họ sẽ không có khoai tây ăn. Tuy rằng trồng muộn nhưng vẫn có chút thu hoạch.
Đường Đậu lại không nể mặt cha nó như Mộc Phong, trực tiếp hỏi:
“A mỗ làm vậy mầm khoai còn mọc được không? Cha người nói chuẩn không vậy? Lỡ năm nay chúng ta không có khoai tây ăn thì sao?”
Đường Quả nghịch giun bên cạnh cũng ngẩng đầu, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cha nhóc. Đều cắt nát rồi, còn trồng được không a.
Đường An Văn không biết giải thích cái này, chỉ có chờ khoai tây mọc mới có thể thu phục ba cái người này.
Sáng sớm Mộc Phong chọn một bó củi, Đường An Văn ôm Đường Quả, Đường Đậu cõng cái sọt nho nhỏ cùng nhau lên trấn. Kỳ thật Đường An Văn cũng rất muốn biểu hiện khí lực nam nhân của mình. Đáng tiếc, hắn thử đã qua, thân thể này nâng không nổi.
Đường An Văn chỉ có thể tự an ủi bản thân, mình là lao động trí óc, nâng không được là bình thường. Hắn biết chữ, lên trấn có thể tìm được việc tốt, không cần Mộc Phong vất vả đi đốn củi nữa. Trong nhà chỉ còn đúng 1 lượng bạc, nếu không kiếm tiền, thật sự phải uống gió Tây Bắc mất.
Bất quá, rất nhanh Đường An Văn sẽ biết, đây là cổ đại, không thể so với hiện đại việc làm thêm nhiều như mây. Ở chỗ này muốn việc không dễ dàng, hơn nữa hắn còn ngốc có tiếng trên trấn.