Đường An Văn bình tĩnh nhìn Đường An Phú, hắn cũng không phải đồ nhát gan, huống chi còn có Mộc Phong bên cạnh. Nếu hôm nay đại ca muốn nói rõ ràng minh bạch, hắn sẽ bồi.
Đường An Văn nới lỏng cổ áo, mở miệng nói: “Muốn ta nói rõ có phải hay không, chúng ta hôm nay phải nói cho rõ. Mộc Phong, lấy cho ta chén nước, ta khát.”
Đường An Văn nhận chén Mộc Phong đưa, uống một ngụm mới nói:
“ Chúng ta bắt đầu nói, vậy từ khi ta mười hai tuổi đi. Khi đó ta làm thư đồng, một tháng năm tiễn bạc, cái này còn chưa tính tiền thưởng thêm. Bạc đó ta đều đưa về nhà. Các ngươi tính tính đi, bốn năm, nhị ca nói xem là bao nhiêu bạc.”
Mộc Phong đứng phía sau Đường An Văn, những việc đó y không biết. Hoá ra A Văn 12 tuổi đã kiếm được tiền. Nếu A Văn không ngốc, người tốt như vậy sao đến phiên y.
Đường An Bảo thở dài, nói:
" Không sai biệt lắm hẳn là 30 lượng.”
Đường An Văn nhắc chuyện trước kia, đột nhiên làm Đường An Bảo nghĩ đến, bọn họ thật sự thua thiệt tiểu đệ quá nhiều.
Đường An Văn lại lần nữa mở miệng:
“ 30 lượng đúng không, mấy gian phòng các ngươi ở, nhi tử các ngươi ở đều là dùng tiền của ta xây. Đừng nói đó là các ngươi kiếm, ta hiện tại không ngốc.”
Đường An Văn dừng một chút tiếp tục nói:
“ Ruộng nước 10 lượng bạc một mẫu, ruộng cạn 5 lượng một mẫu. Năm đó trong nhà tổng cộng có 3 mẫu ruộng cạn, 2 mẫu ruộng nước. Thời điểm ta cưới Mộc Phong, trong nhà đã có 4 mẫu ruộng nước, 5 mẫu ruộng. Phần ruộng nhiều lên kìa hẳn là giá đình tiểu ca nhi năm đó lấy ra bồi thường. Gia đình hắn vì cái gì phải đưa các ngươi tiền, bởi vì vốn nói gả cho ta lại đột nhiên gả cho người khác. Ta cũng vì việc này mà nhảy sông sốt đến ngốc, ai bồi thường ta đi.”
Việc này ngốc tử chỉ mơ hồ ấn tượng, mà khi đó Mộc Phong chưa gả qua. Trong nhà không có khả năng có nhiều tiền như vậy. Tổng kết lại, Đường An Văn liền minh bạch.
Đường An Bảo nghe đệ đệ nói, nội tâm phi thường bất an. Trước kia hắn trước nay đều không nghĩ tới chuyện này. Tiểu ca nhi kia lúc tam đệ xảy ra chuyện xác thật mang tới 30 lượng bạc. Cùng năm ấy có người dọn khỏi thôn, ruộng đều bị A cha hắn dùng bút bạc này mua tới.
Đường An Văn thấy hai ca ca không nói gì, hắn liền tiếp tục tính rõ ràng với bọn họ. Miễn cho mấy người này nghĩ hắn thiếu bọn họ.
Đường An Văn lại lần nữa mở miệng nói:
“ Lại nói đến Mộc Phong, hắn mấy năm nay sống thế nào, các ngươi rõ nhất, nhưng là các ngươi trơ mắt mặc kệ. Tất cả việc nặng nhọc, dơ bẩn nhất trong nhà đều là y làm. Ruộng nước mỗi năm y chăm đều có thể kiếm 3 lượng. Y sao lại không kiếm tiền, để các ngươi dưỡng ta đâu.”
Càng nói Đường An Văn tức, tức giận này không thuộc về hắn mà là oán khí ngốc tử tích tụ nhiều năm:
“ Ngày mùa năm trước Mộc Phong hoài hài tử, đã năm tháng hơn, lại làm việc mệt mỏi đến sảy mất. Các ngươi có nói câu nào không, có an ủi y lời nào không. Đều không có, đến quản tên ngốc như ta cho y nghỉ ngơi cũng không. Y sảy thai, tên ngốc như ta còn làm ầm ĩ, làm y không thể nghỉ ngơi. Thậm chí không có ai để y nghỉ ngơi. Có phải các ngươi đều cảm thấy đây là đương nhiên hay không!!! ”
Mộc Phong ở phía sau, nghe được những lời này, lại nghĩ đến đứa nhỏ kia, trong lòng y có chút khổ sở. Hắn kéo tay Đường An Văn, hy vọng hắn không cần nói tiếp. Đứa bé kia là y thiếu A Văn.
Đường An Văn đương nhiên không nghe, hắn tiếp tục nói hết:
“ Tức phụ hai người mấy năm nay sống ăn nhàn quá mà, quần áo không cần giặt, cơm không cần nấu, liền môn cũng không cần ra. Mộc Phong là tức phụ tá cưới về, không phải làm nô ɭệ cho mấy người. Các ngươi nói ta có nên dọn hay không? Hay là tiếp tục sống cùng nhau, tiếp tục nuôi các người, tiếp tục để Mộc Phong hầu hạ các người? Nói chuyện đi, nói nữa đi?”
Đường An Văn trực tiếp đem hai người nói đến không dám ngẩng đầu. Tuy rằng nhị ca và hắn cảm tình tốt, nhưng mấy năm nay, nhị ca hắn cũng không giúp Mộc Phong cái gì. Đại ca lại càng quá mức, tức phụ hắn khi dễ mình với Mộc Phong, nhiều lắm chỉ nói một câu.
Đường An Văn nói xong, thả ra bết oán khí trong lòng, cảm xúc phẫn nộ cũng giảm bớt rất nhiều. Hắn quay đầu duỗi tay lau khoé mắt ngấn nước của Mộc Phong, nói khẽ:
“ Chúng ta về nhà, về sau ngươi không cần hầu hạ ai nữa. Chỉ nhà chúng ta sinh hoạt, chúng ta đi.”
Đường An Văn lôi kéo Mộc Phong rời đi, Đường An Bảo thở dài. Để tay lên ngực tự hỏi, hắn muốn đệ đệ tiếp tục lưu lại, chẳng lẽ thật sự không nghĩ tới để đệ đệ giúp thôn phát triển sao, hay là vì tình huynh đệ nên mới muốn giữ người lại? Đệ ấy nói rất đúng, bọn họ thiếu đệ đệ rất nhiều, cũng thiếu Mộc Phong rất nhiều.
Đường An Bảo thấy đệ đệ phải đi, lập tức gọi lại:
“An Văn, đệ muốn dọn đi nhị ca không nhiều lời nữa, nhưng từ từ đã. Cha, chúng ta hiện tại còn bao nhiêu tiền, trước đưa đệ đệ một ít, hắn cứ như vậy dọn ra, trên người không có bạc làm sao sống.”
Đệ đệ nếu như vậy dọn ra, dù mình không phân gia, về sau cùng trong nhà cũng không còn quan hệ gì nữa. Hắn cũng không ham đồ của đệ đệ, nhưng hắn cũng không muốn tình cảm huynh đệ mấy chục năm bị mài mòn hết. Đệ đệ hiện tại có tức phụ có hài tử, đã trưởng thành, trong nhà thiếu đệ đệ thế nào cũng nên bổ sung nhiều ít.
Đường An Phú liếc nhị đệ một cái. Mấy năm nay thu hoạch chẳng ra gì, giá lương thực tăng cao, thế đạo gian nan. Ba hài tử nhà hắn sắp phải thành gia, hai đứa nhỏ nhà nhị đệ cũng không còn nhỏ. Bạc trong nhà càng thu không đủ chi, nơi nào dư thừa cho tam đệ. Huống chi hai đứa nhà tam đệ đều còn nhỏ, không đến mức sốt ruột.