Chương 15

Mộc Phong nghe Tống Vân Tích nói cũng hơi lo lắng. Bất quá nhìn hai đứa nhỏ đang tự chơi, Mộc Phong cuối cùng vẫn trấn tĩnh lại.

Liền tính A Văn không bỏ xuống được muốn dọn về, y cũng sẽ không nhịn nhục như trước nữa. Ít nhất sẽ không lo lắng A Văn bị khi dễ. Thân thể y cường thể tráng, khổ một chút mệt một chút không sao cả. Rốt cuộc đều là thân huynh đệ, ít nhất có một số việc cũng sẽ vì A Văn mà suy nghĩ. Không giống hắn, ngoại trừ cha, hắn cùng cái nhà kia không có bất luận quan hệ gì. Mộc Phong trước nay chưa từng coi nơi đấy là nhà.

Tường vây cuối cùng quyết định xây dọc theo nhà chính. Sâu 14m, dài 11m, cao 2m. Mộc Phong quyết định ở bên trái nhà chính, cách 3 mét xây thêm một gian nhà đất mái ngói nữa. Tường vây đào sâu nửa thước, hỗn hợp bùn, trúc, sỏi, đá giúp bức tường dày hơn 50cm.

Đường An Văn lúc này mới hiểu được Mộc Phong nói rắn chắc là như thế nào. Tường đất như vậy nếu còn không rắn chắc thì còn cái gì chắc chắn hơn đây. Cũng không biết Mộc Phong làm sao nghĩ ra được. Bất quá làm vậy thì công trình này có chút lớn. Hết cả buổi chiều cũng không làm được bao nhiêu.

Mặt trời dần ngả về tây, Mộc Phong tìm được vài viên đá lớn làm tạm cái bếp đơn sơ. Lại nấu một nồi cháo to, bên trong chẳng những có thịt vụn, còn có miến, hương vị rất không tồi. Mộc Phong còn bảo mọi người mang thêm về. Rốt cuộc, người lớn ở chỗ này ăn no, trẻ nhỏ người già ở nhà còn bị đói.

Đường An Văn nhìn phòng ở trước mặt mà cảm thán. Cả đời hắn chưa từng nghĩ rằng bản thân có một ngày sống trong căn nhà tường đất, mái tranh, cửa trúc thế này. Trong phòng, ánh đèn dầu nhập nhoạng, Mộc Phong thu thập xong hai nhóc con dơ hề hề, vừa quay đầu liền thấy Đường An Văn tiến vào.

Giúp hai đứa nhỏ gém góc chăn, Mộc Phong phát hiện Đường An Văn nhìn bọn họ phát ngốc, vì thế mở miệng nói: “A Văn, ngủ, ngủ sớm, sớm, một chút”

Đường An Văn đi đến mép giường, hai tiểu gia hỏa khò khè ngủ đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đáng yêu không chịu được. Đặc biệt là Đường Quả, khuôn mặt nhỏ trắng mềm mũm mĩm, quả thực y đúc bánh bao mới ra lò.

Mộc Phong bưng bồn gỗ ra ngoài. Chờ y mang nước về, Đường An Văn đã ngồi xuống. Y vừa định giúp Đường An Văn cởi giày, lại thấy Đường An Văn tự cởi ra, hắn nói:

“ Thất thần làm cái gì, lại đây cùng nhau ngâm chân đi. Hôm nay mệt mỏi một ngày rồi, chúng ta đi ngủ sớm một chút.”

Mộc Phong nghe Đường An Văn nói cũng không tiếp lời. Y ngồi ở mép giường, đem giày cởi ra, chân chầm chậm thả vào bồn gỗ. Đã 6 năm, y chưa từng cùng Đường An Văn ngâm chân, trước kia vẫn luôn là y hầu hạ A Văn rửa chân. Mộc Phong có chút mất mát, cũng có chút thoải mái, thật giống như hài tử mình chiếu cố đột nhiên trưởng thành vậy.

Trời vừa mới sáng, Mộc Phong nhẹ nhàng ngồi dậy, sợ đánh thức Đường An Văn và hài tử đang ngủ. Mộc Phong biết bọn họ mệt mỏi, tất nhiên hy vọng bà người có thể ngủ nhiều hơn chút.

Mộc Phong mang thùng gỗ ra suối, đổ đầy mấy thùng gỗ lớn trong sân; xong lại đi chặt thêm trúc.

Chờ Đường An Văn tỉnh lại, mặt trời đã cao bằng cái sào. Hai đứa nhỏ đã ăn cơm sáng, Mộc Phong cũng không ở trong phòng.

Đường Quả vừa thấy cha tỉnh liền đặc biệt cao hứng, nhóc giơ muỗng nhỏ, lớn tiếng gọi:

“Cha, cha……”

Đường Đậu quay đầu ngoan ngoãn gọi một tiếng, lại nhắc nhở Quả Quả đang hưng phấn quá mức. Nhóc lớn đưa bát đã ăn xong của mình cho đệ đệ xem, chén tiểu Đường Quả còn đến một nửa.

Tuy bị ca ca nhắc nhở, Đường Quả vẫn cao hứng như cũ, vì vốn dĩ bọn nhóc đều không thể ầm ĩ trong sân, sẽ bị những người khác mắng. Mà nơi này căn bản sẽ không có ai mắng nhóc. Những thúc thúc bá bá hôm qua còn cười với bé nữa.

Đường An Văn ra cửa liền thấy Mộc Phong đã chặt được rất nhiều trúc. Ánh mắt hai người chạm nhau, Mộc Phong dừng lại động tác, đem cơm sáng được hâm trên bếp ra.

Hôm nay tới hỗ trợ chính là ba hán tử. Nhà bọn họ đều có việc, ca nhi liền không có đến. Trương Lan lại đến nhưng muộn hơn. Đừng nhìn Trương Lan vóc dáng nhỏ, sức lực lại không kém. Dù là chặt trúc hay gánh nước, căn bản không kém hơn Đường An Văn. Đường An Văn cũng không thấy mất mặt, rốt cuộc thân thể này được Mộc Phong dưỡng nhiều năm như vậy, chỉ ăn với chơi liền thành mập. Hắn hiện tại cần chậm rãi luyện lại.

Vài người một bên làm một bên cười, tâm tình đều không tồi. Trương Lan còn nói, nếu bọn họ muốn phân gia, đến lúc đó cũng dọn lại đây cùng Mộc Phong làm hàng xóm.

Đúng lúc này, từ xa chạy tới một tiểu tử, Đường Cảnh Tuệ có chút thở hổn hển nói:

“ Tam thúc, cha với đại bá bảo thúc về nhà một chuyến, buổi tối về nhà ăn cơm.”

Kỳ thật hắn không muốn tới, nhưng phụ thân muốn. Đối với tam thúc ngốc này, Đường Cảnh Tuệ không có cảm tình gì, cũng biết mấy năm nay tam thúc được người nhà nuôi. Đừng nói kiếm tiền, thúc ấy còn cần người chiếu cố. Mộc Phong là ca nhi, không thể lê trấn tìm việc. Tất cả đều dựa vào hắn, cha với đại bá tứ, thúc nuôi. Hắn ghét cả nhà tam thúc.

Bởi vì bọn họ, hắn đã 16 mà tức phụ còn chưa có. Không có phòng ở, nào có ca nhi nào nguyện ý gả cho hắn. May mắn hiện tại bọn họ đã dọn đi, gian nhà trống kia cũng đủ làm hôn phòng cho hắn. Đối với cái này, Đường Cảnh Tuệ vẫn thật cao hứng.

Đường Cảnh Tuệ nói xong liền chạy, mặc kệ Đường An Văn nghe được hay không.

Mấy người trong sân đều ngừng động tác, nhất trí nhìn Đường An Văn. Cuối cùng cái gì cũng không nói, lại quay lại làm việc. Không khí tức khắc có chút áp lực.

Lúc rời đi, mấy người Trương Lang muốn nói lại thôi, nhà ai cũng có chuyện khó nói. Bọn họ tuy là bằng hữu Mộc Phong, nhưng không thể quản việc trong nhà người ta được. Chỉ hy vọng Đường An Văn có thể vì Mộc Phong suy xét một chút.

Mộc Phong không có khả năng để Đường An Văn trở về một mình, y sẽ lo lắng. Bọn họ vào Đường Gia Thôn, Mộc Phong đem hai đứa nhỏ gửi tạm trong nhà Trương Lan, chờ đến tối sẽ đón hài tử về. Trương Lan dặn Mộc Phong, trước đem việc kia xử lý rõ ràng, hài tử ngủ ở đây cũng được, vừa lúc có thể chơi cùng hai tiểu tử nhà hắn.