Người khổng lồ vừa giơ chân lên làm bộ muốn giẫm, bầy rắn đen trước mặt lại đột ngột biến hóa. Hai ký tự thật to đã khiến người khổng lồ dừng động tác, chân treo lơ lửng giữa không trung.
"Đây là ý gì?"
Lâm Ân mù chữ hỏi.
Olly đáp:
"Nhờ ngươi."
"Nhờ cái gì? Muốn em làm gì anh cứ nói đi."
Lâm Ân nhìn Olly và nói:
"Giữa hai anh em ta không cần dùng chữ nhờ."
Olly: ...
Olly: "Lũ rắn này nói là "nhờ ngươi"!"
Ngay sau đó, hai ký tự này lại nhanh chóng biến ảo đôi ba lần, người khổng lồ hạ chân mình xuống nhíu mày nhìn ra ngoài một hồi, thở dài nói:
"Thế sao các ngươi không nói sớm? Nói sớm chút có phải hơn rồi không?"
Olly phiên dịch đồng thời cho Lâm Ân:
"Lũ rắn này thực sự không còn sức nữa, nên muốn nhờ người khổng lồ giúp mang cái gốc cây khô đầy nước này tiến lên phía trước."
"Nhận lời chúng nó, nhận lời chúng nó!"
Lâm Ân vội vàng nói.
Giúp chúng nó việc này xong lại mở miệng hỏi cây thần ở đâu quả thực là xuôi chèo mát mái, quả thực là buồn ngủ gặp chiếu manh.
"Còn cần ngươi nói à."
Người khổng lồ lẩm bẩm một câu, xoay người nhặt gốc cây khô trên mặt đất lên, cẩn thận cầm lấy và nói với bầy rắn dưới mặt đất:
"Mau dẫn đường đi, đợi lát nữa ta còn việc quan trọng cần lầm."
Bầy rắn này vừa thấy người khổng lồ đồng ý giúp đỡ, vội vàng biến hóa đội hình thành hình mũi tên, bắt đầu chỉ dẫn phương hướng, dẫn bọn họ đi vào nơi tận sâu trong rừng cây um tùm.
"Nhưng mà chúng nó muốn lấy nước này làm gì nhỉ?"
Lâm Ân hỏi.
Một bộ phận nhỏ của bầy rắn lập tức trả lời câu hỏi này của cậu. Chúng nói cho Lâm Ân rằng cây cối ở đây đều do bầy rắn chúng nó hàng ngày dùng gốc cây khô vận chuyển nước đi đi lại lại để tưới, nên mới phát triển cao lớn được như thế.
"Những cây cối này đều do chúng mày tưới nước hàng ngày á?"
Lâm Ân trợn to hai mắt, bắt đầu thay đổi cách nhìn đối với bầy rắn ăn vạ này.
Dù là làn da màu đen cũng không ngăn trở được chúng nó có một trái tim màu xanh lá (1). Bầy rắn đồng loạt gật đầu, tỏ vẻ không chỉ mấy cái cây này là chúng nó tưới nước, thậm chí còn có những cây là do chính chúng nó gieo trồng.
Lâm Ân phóng tầm mắt nhìn những cây cổ thụ mọc san sát. Ở thế giới kia là Rừng Kiến (2), ở thế giới này chính là Rừng Rắn, có xem như một kiểu tiến hóa khác hay không?
Mũi tên rắn dẫn bọn họ đi vào sâu trong rừng rậm, nhờ người khổng lồ hỗ trợ rót nước trong gốc cây khô cho từng cái cây quanh đó. Chẳng mấy chốc sẽ đến mùa đông, không thể tưới quá nhiều nước, cả làng chia đều dính chút mưa móc là được rồi.
Lâm Ân thấy trong số đó có một gốc cây trụi lủi, thẳng đuột, không có cả lá lẫn cành thì cười khan một tiếng, không nhịn được mà hạ giọng nói với Olly:
"Cái cây này đến cành cũng rụng hết rồi, trụi lủi như đầu của người khổng lồ vậy, xem ra kỹ thuật làm vườn của chúng nó cũng không lợi hại lắm."
"Một bầy rắn thôi mà, đừng mong đợi quá nhiều."
Olly chờ người khổng lồ giúp bầy rắn tưới nước xong xuôi, bèn nhảy từ bờ vai người khổng lồ xuống, trượt theo cánh tay hắn rồi đáp xuống mặt đất. Nhìn bầy rắn đang xếp đội hình thành chữ cám ơn, hắn nói:
"Chúng ta cũng có một chuyện muốn hỏi các ngươi."
"Các ngươi có biết cái cây thần mà Y thần Asclepius trồng ở đâu không?"
Olly sợ chúng nó không biết còn giải thích để bổ sung:
"Chính là cái cây Medusa lên đảo để tìm ấy."
Bầy rắn ngẩng đầu nhìn hắn, trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên quay đầu nhìn về phía cái cây khô không mọc lá vừa bị Lâm Ân cười nhạo kia, thè lưỡi.
Lâm Ân: ...
Olly: ...
Để bọn họ thêm dễ hiểu, bầy rắn lại một lần nữa hóa thành mũi tên cực lớn chỉ về cái cây khô này, hơn nữa còn run rẩy hai cái làm thành hiệu ứng động, trực tiếp phá hủy một tia may mắn cuối cùng trong lòng Lâm Ân.
Cậu trượt từ trên cánh tay người khổng lồ xuống dưới, mặc kệ trên mặt đất có rắn hay không, há miệng đi đến trước cái cây khô kia, ngửa đầu nhìn lên, đừng nói là lá cây, đến một cái chồi xanh cũng không thấy.
Bầu trời trước mặt xám xịt như vừa khóc, hốc mắt Lâm Ân cũng hơi ướŧ áŧ, cậu quay đầu nhìn về phía bầy rắn, giọng run rẩy hỏi:
"Có phải các ngươi tưới nước quá nhiều làm nó bị úng chết không?"
Bầy rắn lập tức đồng loạt lắc đầu, còn ghép vần tỏ vẻ cái cây này từ đầu đã là bộ dạng này, không khô héo nhưng cũng không mọc ra chồi non.
Dù là mùa đông hay mùa hè, nắng nóng hay bão tuyết, nó mãi mãi vẫn là một cái cọng trụi lủi, lẻ loi trơ trọi đứng ở đây, chờ đợi hoặc là không chờ đợi người nào đến.
Biết được tạo hình này là cá tính của nó mà không phải thảm trạng vì bị bầy rắn trồng chết, lòng Lâm Ân thư thái hơn một chút. Cậu lại quay đầu nhìn về phía người khổng lồ và hỏi:
"Nếu anh hùng đến, có phải cái cây này sẽ đột ngột mọc ra rất nhiều lá cây không?"
"Ta cũng không biết, ta chưa gặp bao giờ, chỉ nghe Asclepius nói phải là anh hùng mới có được lá cây thần, nên ta cũng nói với các ngươi y như vậy."
Người khổng lồ sờ cằm nhìn gốc cây khô này, miệng lẩm bẩm:
"Cảm giác có vẻ là vật liệu tốt để làm vũ khí..."
Olly rảo bước đi đến bên cạnh Lâm Ân đang chao đảo sắp ngất, đưa tay đỡ lấy bả vai cậu, nhỏ giọng nói:
"Bình tĩnh một chút, bây giờ đã tìm thấy cây rồi, chúng ta lại nghĩ biện pháp."
"Nghĩ cái gì... khụ..."
Lâm Ân đột nhiên ho khan, một tay vịn lấy cánh tay Olly, chậm rãi quỳ xuống đất.
Mạch máu trên phần cổ trắng nõn phồng lên, mặt cũng trở nên ửng hồng, có máu tươi từ kẽ ngón tay cậu chảy ra, nhỏ xuống mặt đất trước mặt cây thần.
Lâm Ân ngẩng đầu nhìn gốc cây khô này, mong chờ kỳ tích nhỏ máu nhận chủ gì đó xảy ra, nhưng trước mặt cậu chẳng có gì xảy ra cả, hoàn toàn tĩnh mịch.
Tựa như trái tim của cậu vậy.
Olly bắt đầu ngâm nga bài thơ ngâm lúc trước, chẳng mấy chốc đã trấn an được Lâm Ân đang ho khan. Hắn siết chặt cánh tay đang ôm Lâm Ân, định đỡ cậu dậy, nhưng người trong lòng hắn lại tránh thoát vòng tay hắn, nhào về phía gốc cây thần kia.
Lâm Ân xông tới ôm lấy cái cây kia, miệng há to chuẩn bị gặm.
Không có lá cây vậy thì cậu thay bằng vỏ cây!
Lời tác giả:
Lâm Ân: Không từ bỏ bất kỳ một tia vọng nào!
Bầy rắn: Bọn ta không phải kẻ sinh ra nước trong tự nhiên, bọn ta chỉ là cửu vạn khuân nước.
-----
Chú thích
(1) Ý là rắn có lòng yêu môi trường, tinh thần xanh
(2) Tên tiếng Anh là Ant Forest, một ứng dụng tích điểm để trồng cây xanh trên sa mạc Gobi, một nỗ lực chống sa mạc hóa của TQ