Chương 30.1

Lực lượng của một con rắn là có hạn, nhưng lực lượng của vô số con rắn cộng lại là vô hạn.

Chỉ thấy vô số con rắn đen nho nhỏ xoắn thành một sợi dây thừng to và chắc khỏe, kéo một gốc cây khô chậm rãi tiến về phía trước. Tràng cảnh đồ sộ đến mức hoàn toàn có thể dùng làm tài liệu thực tế cho chương trình "Quà Tặng Cuộc Sống". Cũng có thể thay thế thành ngữ "kiến tha lâu cũng đầy tổ" đi vào vở tập làm văn của vô số trẻ em trong ngàn vạn gia đình.

Olly đứng trên vai người khổng lồ, híp mắt nghiêm túc nhìn một hồi lâu, nói bằng giọng không dám khẳng định:

"Trong cái gốc cây đó hình như có nước?"

"Nước?"

Lâm Ân vô thức hỏi:

"Là nước để chúng nó uống à?"

Vừa dứt lời, bầy rắn đen bện thành sợi dây thừng đã dừng trước mặt bọn họ. Nước trong gốc cây sóng sánh, vẩy ra ngoài vài giọt.

Vì kích thước người khổng lồ quá lớn, dòng chảy rắn ở chỗ này bị phân nhánh, bầy rắn lôi kéo gốc cây khô cũng phải tách ra. Nếu chúng nó muốn tiếp tục đi tới thì người khổng lồ phải tránh đường mới là phương án di chuyển tối ưu.

Bầy rắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn bọn họ, không tiếp tục xông về trước mà không ngừng phun ra lưỡi rắn, phát ra những tiếng "xè xè xè...". Nói đến đây mới nhớ, ở đây không ai nghe hiểu được lời rắn nói.

Nhưng dù không nghe hiểu đối phương muốn nói gì, chỉ cần căn cứ vào tình hình để suy đoán cũng có thể hiểu được đây là đang muốn bảo mình tránh đường. Người khổng lồ lập tức đứng dậy, cẩn thận cất bước sang một bên, định lặng lẽ rời đi, xem như không có chuyện gì xảy ra.

Có điều, khi người khổng lồ xoay người, bầy rắn này cũng di chuyển như bóng với hình, lại ngăn trở ngay trước mặt hắn.

"Chúng nó đang làm gì vậy?"

Lâm Ân nhỏ giọng hỏi:

"Đừng nói là ngứa răng cần cái gì để mài nhé?"

Nếu quả thực là vậy, cậu xin được đề cử phần da chết của người khổng lồ. Thứ mà đến dao găm của cậu còn chưa chắc đã cắt được thực sự rất phù hợp cho việc mài răng.

Ngay khi Lâm Ân và Olly đều nghi hoặc bầy rắn này rốt cuộc muốn làm gì, đã thấy một con rắn tách khỏi bầy, trườn về phía người khổng lồ, đυ.ng đầu vào ngón chân hắn sau đó nghẹo đầu một cái tỏ vẻ đã chết.

Người khổng lồ:...

Người khổng lồ:

"Chân ta không thối, ngươi đừng có mà giả vờ!"

Lâm Ân và Olly đồng loạt quay đầu nhìn về phía người khổng lồ, cau mày. Bầu không khí đột nhiên trầm mặc hẳn. Người khổng lồ quay đầu thấy vẻ mặt nghiêm trọng của bọn họ, lại một lần nữa thanh minh cho mình:

"Chân ta thực sự không thối, con rắn này đang giả vờ! Không tin thì các ngươi ngửi thử mà xem."

"Không cần, không cần."

Lâm Ân vội vàng cự tuyệt, cúi đầu nhìn lại, quả nhiên trông thấy con rắn đã ngất xỉu kia đã tỉnh, nhưng vẫn nằm rạp trên mặt đất bất động, không quay trở lại bầy.

Lúc này, bầy rắn nhung nhúc chắn trước mặt bọn họ bắt đầu đột ngột thay đổi đội hình. Từ một đoàn đông nghìn nghịt biến thành mấy hình vẽ hoặc là chữ viết mà Lâm Ân xem không hiểu.

"Ngươi đẩy ngã đồng loại của bọn ta..."

Olly đọc lên, sau đó nhìn văn tự hình rắn lại một lần nữa biến hóa trước mặt, tiếp tục đọc:

"Cho nên phải bồi thường."

Trong nháy mắt, Lâm Ân đã phản ứng kịp. Với tư cách con người của thế kỷ mới, vụ này cậu rất hiểu, lập tức vung tay lên nói:

"Ăn vạ, thuần túy là ăn vạ, diễn xuất của chúng mày quá tệ."

Đây chính là nguyền rủa mà Medusa để lại à? Cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dù thế giới này không có loại đồ vật như camera hành trình, nhưng đã có Lâm Ân và Olly đứng trên bờ vai người khổng lồ, cả thảy bốn con mắt có thể thay thế chức năng này.

Cậu đưa tay chỉ vào hai mắt mình, nghiêm túc nói với bầy rắn:

"Rõ ràng là rắn của chúng mày tự đâm đầu vào!"

Tất cả rắn đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cậu, lại một lần nữa biến hóa đội hình thuật lại câu nói vừa rồi một lần, thậm chí con rắn vốn đang ở một bên lẳng lặng quan sát cũng nhích lại gần, lộ rõ ý đồ bao vây người khổng lồ vào chính giữa.

Đây chính là sức mạnh của gia tộc, rắn nhiều người ít, chúng nó phải ỷ đông hϊếp ít. Chốn rừng thiêng nước độc thai nghén ra loài rắn xảo quyệt. Hôm nay, chúng nó nhất quyết phải làm địa đầu xà (đầu sỏ địa phương), không cho ít tiền bồi thường thì đừng mong thoát thân.

"Thật sự không phải tôi nói đâu, tố chất thật sự quá thấp."

Lâm Ân đứng trên vai người khổng lồ chỉ chỉ trỏ trỏ, lại một lần nữa nghiêm túc lên tiếng phê bình, còn dựa sát vào tai người khổng lồ gọi hắn một tiếng "Anh Lồ".

"Anh, với tư cách chủ nhân chân chính của hòn đảo này, làm sao nhẫn nhịn cho được?"

Lâm Ân dùng một ánh mắt ra hiệu cho Olly, ý bảo hắn hãy tham gia vào màn biểu diễn của mình. Giọng cậu âm trầm, quỷ quyệt:

"Chúng nó thế này là đang cưỡi lên đầu anh đi ị!"

Olly cũng gật đầu theo, gãi đúng chỗ ngứa:

"Có thể chúng nó đã học theo khỉ đấy."

Thân là người khổng lồ từng bị khỉ tè bậy lên đầu, những lời này lập tức kí©h thí©ɧ tới hồi ức không lấy gì làm tốt đẹp của hắn. Vốn dĩ, người khổng lồ còn định dĩ hòa vi quý để đề phòng bị rắn cắn phải khó chịu vài ngày, trong nháy mắt đã nghiêm túc hẳn lên.

Tôn nghiêm của chủ nhân hòn đảo không thể bị xâm phạm! Hắn phải bảo vệ chủ quyền của bản thân!

Thế là đồng chí người khổng lồ nhìn về phía bầy rắn này nói:

"Mau cút đi, bằng không thì ta giẫm bẹp các ngươi đó!"

"Không đủ khí thế! Tàn nhẫn thêm chút nữa, dọa cho bọn chúng sợ đi!"

Lâm Ân tiếp tục thổi gió bên tai người khổng lồ.

Ánh mắt người khổng lồ càng thêm kiên định, quát to hơn:

"Mau cút di! Nếu không ta sẽ hung hăng giẫm bẹp các ngươi!"

Quá hung dữ, quá khí thế, quá rúng động... đến nỗi khiến Lâm Ân phải nhìn người khổng lồ mà nhíu mày. Cậu thầm nghĩ khó trách ông bị bóc lột quịt lương mấy nghìn năm, cuối cùng cũng chỉ lặng lẽ bỏ nhà ra đi.

Người anh em, bị thế là đáng lắm.

Còn Olly thì trực tiếp giơ trường kiếm trong tay mình lên chỉ vào bầy rắn đông nghìn nghịt kia, nói bằng giọng lạnh lùng:

"Mau cút đi, nếu không ta sẽ chặt đầu các ngươi!"

Có điên cuồng hay không vẫn phải dựa vào cha nuôi, Lâm Ân nhìn Olly tràn trề lòng tôn kính. Trong lòng cậu không nhịn được mà nghĩ, phải chăng tộc người mèo không sợ rắn độc?