Chương 29.2

Mặc dù bằng mắt thường không còn nhìn thấy con rắn nào nữa, nhưng bọn họ vẫn cẩn thận tiến lên như trước, chỉ sợ có một con vọt ra từ bụi cỏ, bất ngờ ngoạm bọn họ một cái.

Nhỡ đâu Lâm Ân hoặc Olly bất hạnh trúng chiêu, cả đảo này sẽ có cỗ ăn, nhưng người may mắn còn sống kia sẽ phải ngồi chung mâm với khỉ.

Bọn họ càng xâm nhập sâu hơn, rừng rậm bốn phía càng thêm yên tĩnh, dường như chỉ còn lại tiếng hít thở của bọn họ. Ngay khi Lâm Ân ngừng thở, tinh thần tập trung cao độ nhìn về phía trước thì đột nhiên, một bóng đen vọt qua trước mặt.

"Có rắn!"

Lâm Ân vô thức túm lấy cánh tay Olly, kinh hô một tiếng.

"Suỵt!"

Mặc dù Olly một tay bịt lấy miệng cậu, giọng nói của Lâm Ân vẫn truyền ra.

May mắn là những con rắn kia không vọt về phía này, không biết là vì không nghe thấy, hay là có chuyện quan trong hơn đang kêu gọi chúng nó.

Lâm Ân từ từ gỡ tay Olly ra, nhỏ giọng hỏi:

"Chúng nó đi đâu làm gì ấy nhỉ?"

Người khổng lồ trừng to con mắt duy nhất của mình lên nhìn hồi lâu, lắc đầu khẽ đáp:

"Không biết, ở đây cỏ dại mọc cao quá, ta không nhìn rõ."

"Mặc kệ chúng nó đi đâu làm gì, nhân cơ hội này chúng ta đi thẳng tới chỗ cây thần đi."

Olly thúc giục, nhìn ra bốn phía xa xa, tìm kiếm tung tích của cây thần.

Người khổng lồ lại nói:

"Bây giờ vấn đề nằm ở chỗ này."

"Làm sao vậy?"

Trái tim vốn đã yếu ớt của Lâm Ân lập tức như đứng bên vách núi:

"Xảy ra vấn đề gì rồi ư?"

Người khổng lồ:

"Bây giờ chúng ta đã bị lạc đường."

Lâm Ân:...

Olly:...

Bạn không thể có yêu cầu quá cao đối với người khổng lồ vốn không biết đường. Huống chi, ngay từ đầu người khổng lồ cũng không biết cây thần được trồng ở đâu.

Lâm Ân đưa tay lên che mặt mình, hung hăng xoa hai cái rồi nhìn lên bầu trời, cậu thực sự muốn hỏi "ông trời ơi ông rốt cuộc có muốn để tôi sống tiếp không, nếu không muốn để tôi sống thì đừng giày vò tôi nữa, trên thế gian này, đời người đi một chuyến cũng không dễ dàng gì."

"Vậy hãy đi theo bầy rắn này."

Olly lập tức xoay bánh lái đổi hướng con thuyền:

"Hẳn là Medusa từng nhìn thấy cây thần, nhưng không hái được lá cây thần nên mới phẫn nộ rời đi. Lũ rắn mà cô ta để lại chắc chắn biết rõ cây thần ở đâu."

Olly rút thanh trường kiếm màu tím của mình ra, siết chặt trong tay, để lộ sự nhẫn tâm tàn độc:

"Bắt một con rắn là kiểu gì cũng hỏi ra vấn đề, không được thì bắt con khác."

Người khổng lồ quay đầu nhìn con lai thú nhân đứng trên tay mình, con mắt duy nhất màu vàng híp lại, vẻ mặt trở nên hơi vi diệu, nhưng một giây sau đã bị lời nói của Lâm Ân phá vỡ không khí.

"Thực ra, rắn cũng không phải là không ăn được."

Lâm Ân chậm rãi nói:

"Ăn rắn bổ lắm đấy."

Một câu dọa sợ cả nhà người khổng lồ, mặc dù cả nhà người khổng lồ giờ chỉ còn lại một mình hắn. Người khổng lồ nhìn tên du tinh đến từ thế giới khác này, hỏi bằng giọng không dám tin:

"Ngươi còn muốn ăn tóc của Medusa sao?"

"Nhưng tóc của cô ta là con rắn nha, thịt rắn ăn ngon lắm."

Lâm Ân quay đầu nhìn hắn:

"Lẽ nào đến thịt rắn mà ông còn chưa ăn bao giờ à?"

Người khổng lồ liên tục lắc đầu, nhớ tới lần đầu tiên mình bày tỏ muốn rời khỏi Olympus. Lúc ấy, Zeus đã nhìn mình đầy thâm ý và bảo mình đừng đi, Zeus còn nói thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, thế giới bên ngoài rất bất đắc dĩ.

Lúc ấy trẻ người non dạ nghe không hiểu, hiện tại xa nhà mới hiểu ra.

Người khổng lồ trầm mặc hai giây rồi hỏi:

"Ngươi chưa từng nghĩ đến việc ăn ta đấy chứ?"

Lâm Ân quá sợ hãi:

"Trời ạ? Sao ông lại hỏi thế? Tôi có cái ham mê biếи ŧɦái đặc biệt gì đó đâu, đời nào lại nghĩ đến chuyện ăn thịt ông chứ?"

Olly gật đầu nói:

"Hơn nữa, thịt người khổng lồ chắc là không ngon đâu."

Da dày thịt béo, hẳn là rất ê răng.

Hai người kẻ xướng người họa lập tức khiến người khổng lồ trầm mặc. Hắn cảm thấy mình bị ghét bỏ, nhìn về phía trước thấy lại có một con rắn vọt qua thì quyết đoán nhấc nhân đi theo, cứu vớt chính bản thân mình ra khỏi bầu không khí ngột ngạt này.

"Đi thôi, đi theo bầy rắn này xem sao."

Người khổng lồ nhón chân lên lên xuống xuống, cố gắng đè tiếng động xuống mức thấp nhất, giữ vững khoảng cách mập mờ, không xa không gần với con rắn đen đang trườn theo hình chữ S ở phía trước.

Rất nhanh, có càng nhiều con rắn nữa xuất hiện, chúng tập hợp với nhau biến thành một con sông dài màu đen, uốn lượn tiến về phía trước. Lâm Ân ngồi trên tay người khổng lồ, tự ấn vào huyệt nhân trung của mình, hít thật sâu, căn bản không dám nhìn nhiều.

"Cẩn thận một chút, đừng giẫm lên rắn."

Olly nhíu mày nhỏ giọng nhắc nhở.

Người khổng lồ nghe thấy thé bèn rón ra rón rén, từ từ lại gần, đang chuẩn bị nghển cổ nhìn xem bầy rắn đang làm gì thì đột nhiên, bầy rắn này đổi hướng, bắt đầu bò về phía bọn họ.

"Bị phát hiện rồi! Chạy mau!"

Lâm Ân gào lên một tiếng, người khổng lồ quay đầu chạy ngay. Bầy rắn đen điên cuồng đuổi theo ngay đằng sau.

Lâm Ân và Olly ngồi trên tay người khổng lồ, lắc như đang ngồi thuyền hải tặc, đã bất ổn lại còn không có dây an toàn. Mà sự bất lợi khi chỉ có một con mắt của người khổng lồ đã lộ rõ vào lúc này: Thị giác của hắn có hạn, chỉ có thể vừa chạy vừa quay đầu lại để xem rắn còn cách mình bao xa.

Nhìn rắn thì sẽ không nhìn thấy đường, nhìn đường thì sẽ không nhìn thấy rắn, ngay ở khoảnh khắc quay đầu lại, "rầm!" một tiếng, người khổng lồ đã đυ.ng vào cây, ngã ngồi trên mặt đất.

Olly lập tức ôm lấy Lâm Ân nhảy lên vai người khổng lồ, muốn chiếm lĩnh điểm cao nhất là đỉnh đầu hắn.

Dòng sông rắn đen sì đã chảy đến trước mặt người khổng lồ. Ngay khi người khổng lồ giữ lấy tóc giả của mình hô to:

"Cắn chỗ nào cũng được, đừng cắn tóc ta."

Thì dòng sông rắn lại đột nhiên giạng chân phân nhánh, lách qua người bọn họ, sau đó lại tụ họp và tiến về phía trước.

Người khổng lồ:...

Lâm Ân khẽ nói:

"Hình như người ta căn bản không thèm để ý đến chúng ta."

Còn Olly chau mày nhìn phần cuối cùng của dòng chảy rắn, nhỏ giọng nói:

"Nhìn đằng trước kìa, hình như chúng nó đang kéo thứ gì."

--------

Lời tác giả:

Sheeper: Khỉ và sói của ta thường xuyên mất tích, nhất định là bị rắn ăn thịt rồi.

Olly: Vuốt áo khoác da sói mình đang mặc không nói gì.