Chương 29.1

Thực ra, một con rắn không đáng sợ, đáng sợ là một mảnh nhung nhúc toàn là rắn.

Sheeper bị dọa cho vừa lăn vừa bò, be be be be kêu loạn, hớt hải trèo lên tay người khổng lồ. Lông trên tai Olly đã xù dựng đứng, trong miệng phát ra tiếng rít cảnh cáo. Bản thân người khổng lồ cũng bị cảnh tượng này làm kinh ngạc đến ngây người, đứng yên tại chỗ không dám động đậy.

Còn Lâm Ân thì càng nhắm chặt hai mắt, chân đạp một cái, nằm ngửa tại chỗ. Cậu ngủ rất thanh thản, trên mặt còn mang theo mỉm cười.

Đáng lẽ mình phải nghĩ tới mới đúng, yêu tinh tóc rắn để lại nguyền rủa thì làm sao không dính dáng đến rắn cho được?

Olly tập mãi thành quen, trực tiếp tiến lên ôm lấy Lâm Ân, bắt đầu ấn mạnh vào nhân trung của cậu, miệng còn không ngừng gọi tên cậu, nhưng đều không có hồi đáp.

"Đừng ấn nữa, cứ giẫm lên chân cậu ta là được."

Sheeper không nhìn nổi bộ dạng giả vờ bất tỉnh này của Lâm Ân, lập tức cống hiến móng cừu, chuẩn bị tấn công thật mạnh vào ngón chân út của cậu.

Ngay khi nó sắp giẫm lên, Lâm Ân mãnh liệt hít một hơi, mở bừng mắt rụt chân mình về, nhìn Olly kích động:

"Anh, người anh ruột thịt của em, nếu anh bảo em bước qua bầy rắn này thì chẳng bằng để em về chờ chết."

"Đừng lo, chúng ta đều ngồi trên người người khổng lồ, có đi qua cũng là người khổng lồ đi qua, rắn cũng sẽ bò lên người ông ta đầu tiên."

Olly an ủi.

Người khổng lồ đang đứng ở đó nghe được thì lập tức đổi sắc mặt. Ố mài gót? (1) Sao lại có loại người thế này cơ chứ?

"Đúng nha."

Ý thức được mình đang ở trên người của người khổng lồ, chỉ trong nháy mắt Sheeper đã tỉnh táo lại, nghiêm túc dùng não cừu của mình suy tư một lát và nói với người khổng lồ:

"Không phải ngươi có thể biến lớn, một chân bước qua luôn à? Vậy thì không sao rồi."

"Ta sợ ta sẽ không cẩn thận giẫm lên cây."

Thời điểm này, chẳng hiểu sao người khổng lồ lại có ý thức bảo vệ môi trường đến thế.

"Không bảo ngươi biến lớn đến mức đấy, chỉ cần hơi lớn một chút đủ để vượt qua mấy con rắn này là được."

Sheeper nói.

Người khổng lồ gỡ tóc giả trên đầu xuống và nói:

"Vậy để ta thử xem."

Hình thể khổng lồ lại bành trướng lần nữa. Lâm Ân ngồi trên tay người khổng lồ cúi đầu quan sát quần hắn. Quả nhiên, dù lớn hay nhỏ, mập hay gầy thì hình dạng của cái quần vẫn thế, không hề có dấu hiệu sắp rách, nhìn là biết đây là kiểu quần short nam size lớn cùng hãng với quần của người khổng lồ xanh Hulk.

"Chất lượng quần của người ta thế kia cơ mà, đợi lát nữa hỏi ông ta xem ông ta may quần thế nào."

Lâm Ân quay đầu nhìn Olly:

"Làm thêm mấy cái, anh sẽ không sợ quần bị bục chỉ nữa."

Olly:

Olly: "Bây giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó."

Người khổng lồ đi về phía mấy con rắn đen, bầy rắn kia không tránh không né, chỉ ngẩng đầu nhìn. Ngay khi người khổng lồ nhấc chân lên sắp vượt qua chúng nó, đột nhiên trên mặt đất lóe lên ánh sáng màu lam, làm người khổng lồ bắn về sau vài bước.

Một mùi vị đặc thù của biển cả lập tức bùng nổ, những con rắn đen trên mặt đất thè ra lưỡi rắn, phát ra những tiếng "xè xè xè..." nói cho tất cả mọi người biết rằng, đây là khu vực cấm, chớ tự tiện lại gần.

Kế hoạch bước qua của người khổng lồ đã thất bại!

"Medusa hoặc Asclepius đã để lại thứ gì, không cho phép ta đi qua."

Người khổng lồ thu nhỏ lại, đội tóc giả của mình lên:

"Hoặc là không cho phép ta biến lớn rồi đi qua."

Lâm Ân nuốt ngụm nước miếng hỏi:

"Chị đẹp Medusa rốt cuộc đã làm thế nào để biến ra nhiều rắn thế này ở trên đảo nhỉ? Chẳng lẽ là nhổ tóc mình?"

Chủ hộ rụng lông - Sheeper ngừng một lát mới nói:

"Cũng có thể là tóc tự rụng, nghe nói cô ta tức giận thì rất dễ rụng tóc."

Lâm Ân nhìn bầy rắn nhung nhúc bò đầy mặt đất, nói bằng giọng chân thành:

"Không trách được cô ta phải lên đảo tìm cây thần, vấn đề rụng tóc này quả thực có phần nghiêm trọng, phải chữa thôi."

Nhất thời, ba người và một cừu đều đồng loạt gật đầu, nhất là Olly. Hắn vuốt phần gáy của mình, vô cùng đồng cảm với tâm trạng của Medusa.

Nhưng chị đẹp Medusa rụng tóc thì rụng tóc, tức giận thì tức giận, cũng không nên thả rắn ra chặn đường để tất cả mọi người đều không thể đi qua chứ? Lâm Ân khoanh tay chau mày, không phải cậu đánh giá đâu, chứ tố chất đạo đức của mấy người ở dị thế giới này hoặc nhiều hoặc ít đều hơi thấp đó.

Ngay khi bọn họ nhìn rắn, rắn cũng nhìn bọn họ, hai phe đối mặt không tìm được lối thoát thì đột nhiên, bầy rắn đồng loạt quay đầu, sau đó lại bò về sau bụi cỏ um tùm.

Lâm Ân: ???

Lâm Ân vui mừng quá đỗi:

"Làm gì ấy nhỉ? Sao chúng nó lại đột nhiên đi rồi? Có phải đã cảm nhận được khát vọng sống mãnh liệt của tôi, lương tâm trỗi dậy rồi?"

"Rắn ở đâu ra IQ như thế, hẳn là đến giờ ăn cơm rồi."

Sheeper nói đến đây, trong lòng càng thêm bất an.

Một bầy rắn như thế, một ngày phải ăn bao nhiêu cho đủ? Đừng nói là những con sói và khỉ cấp dưới bị mất tích của mình đều đã sa vào miệng bầy rắn ở đây nhé?

Mặc dù nó không phải vua khỉ và sói đầu đàn đủ tư cách, nhưng cấp dưới chính là nền tảng trụ cột, sự ấm no và an toàn của chúng nó vẫn phải được bảo đảm.

"Đi thôi, chúng ta đi vào trong nhìn xem."

Lâm Ân bảo người khổng lồ dùng kích cỡ cơ thể hiện tại để thử lại lần nữa. Lần này quả nhiên không có cản trở gì, ngoài Sheeper ra, bọn họ đều thuận lợi đi tới chỗ tỏa ra tia sáng vàng lúc nãy.

Sheeper đứng dưới tàng cây vẫy tay với bọn họ:

"Ta ở đây chờ các ngươi, nếu các ngươi gặp lại những con rắn kia, nhớ để ý xem chúng nó ăn gì, có phải là khỉ và sói của ta không nhé."

Người khổng lồ ngoài miệng thì nhận lời, nhưng vừa xoay người đã nhỏ giọng nói với Lâm Ân và Olly:

"Thấy rắn một cái chúng ta chạy luôn, tóc rắn của Medusa đều rất độc, hai người các ngươi bị cắn một cái là chết ngay đấy."

"Thế còn ông thì sao?"

Lâm Ân hỏi.

Người khổng lồ đáp:

"Ta sẽ không chết, nhưng sẽ khó chịu vài ngày. Trừ phi Medusa đích thân đến cắn ta một cái, ta có khả năng sẽ bị liệt nửa người."

Chú thích:

(1) Nguyên văn là 哦莫 - Ồ mố, là phiên âm của từ trong tiếng Hàn để thể hiện sự kinh ngạc. Người khổng lồ kinh ngạc quá nói được cả tiếng Hàn luôn =))