Chương 27.2

Lâm Ân cuối cùng vẫn biến thành bộ dạng mà mình căm ghét nhất, trở thành anh thợ cắt tóc nghe không hiểu cái gì gọi là " hơi cắt ngắn một xíu thôi". Cậu nhìn phần gáy đã lộ ra da đầu màu hơi xanh của Olly, mím môi một cái, lại cẩn thận đưa tay ra sờ thử, không thể không thừa nhận quả thực là ngắn đến không hợp thói thường.

Giữa hai người có một chớp mắt trầm mặc, Lâm Ân bắt đầu bịa chuyện hoang đường.

"Bây giờ bên ngoài đang thịnh hành kiểu tóc này, dưới ngắn, trên dài, còn cho anh cắt một cái góc nghiêng chéo, rất tuấn tú."

Olly:

"Vậy tại sao ngươi không để kiểu tóc ấy?"

Lâm Ân:...

Lâm Ân:

"Bởi vì mặt mũi em không được đẹp trai như anh, em không xứng."

Olly không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Ân, bắt đầu dùng sự im lặng để khiển trách, cho đến khi Lâm Ân nhịn không được mà an ủi:

"Không sao đâu, ít ra một thời gian dài nữa anh không cần cắt tóc rồi, quá tiện."

Olly đưa tay vuốt lấy phần gáy gió thổi mát mẻ lại trầm mặc thêm hai giây, sau đó lặng lẽ đi ra ngoài, mặc cho Lâm Ân gọi kiểu gì cũng không quay đầu lại.

Cuối cùng, Lâm Ân phải đuổi theo hắn mới nói:

"Ta đi kêu sói đến giúp kéo chỗ thùng thuốc nhuộm này tới cho Arachne."

Nhiều thùng thuốc nhuộm thế này hai người họ không mang nổi, vẫn phải nhờ trợ giúp.

Vốn dĩ, tài xế Grab Sói nghe bảo phải đi tới chỗ nhện khổng lồ thì nhất quyết không chịu nhận đơn. Nhưng chúng nó vừa ngẩng đầu nhìn thấy tạo hình tương tự "cậu bé dưa hấu" (1) của Olly thì nhất thời đều choáng váng ngây dại, quên mất cả từ chối, thậm chí còn quăng tới những ánh mắt thương hại.

Nhưng Olly làm bộ không thấy, dù là da đầu màu xanh thì đã làm sao, khi ngồi trên xe Grab Sói một đường đi về hướng Bắc, gò má hắn vẫn rất đẹp trai như trước. Khi Lâm Ân dùng ánh mắt dò xét, chưa kịp nhìn thấy nước mắt Olly thì cậu đã thấy hàng xóm "trên mạng" (2) đang ngồi trên cây vẫy tay với bọn họ.

Arachne đã chờ đợi từ sớm, nó kéo tơ từ trên trời giáng xuống, dọa cho đàn sói hoang mang rối loạn, nhưng vấn đề không lớn, dưới sự khống chế của Olly và Lâm Ân, thuốc nhuộm trên xe chỉ bị vung vãi một chút xíu.

"Cuối cùng các ngươi đã tới."

Arachne treo trên tơ nhện của mình, đung đưa qua lại như đang nhảy dây, nhìn thuốc nhuộm bọn họ đưa tới mà con mắt xoay tròn, hết sức hài lòng:

"Thật là đẹp mắt."

"Lông cừu ta cũng đã mang đến rồi."

Lâm Ân đưa ra một túi lông cừu tràn đầy, nhìn Arachne trước mặt và nói:

"Thực ra lông cừu cũng có thể xe thành sợi sau đó..."

Arachne cắt ngang lời cậu:

"Ta là tồn tại hàng đầu về dệt vải trên thế giới này, không cần ngươi dạy đâu, du tinh."

Nhện khổng lồ chậm rãi rơi xuống mặt đất, kiểm tra toàn bộ thuốc nhuộm ở khoảng cách gần một phen, lại dùng chân nhện của mình chọc vào túi lông cừu vàng mấy cái, sau đó mới nhả tơ quay về trên cây rồi nói với Olly:

"Đi theo ta, kéo mấy thứ này về lãnh địa của ta."

Arachne ở tại một góc có nhánh cây đan vào nhau, bốn phía đều giăng đầy mạng nhện, vô số tơ nhện bị cuốn thành cuộn như len sợi chất đống trên mặt đất như một ngọn núi nhỏ.

"Nhiều tơ như vậy, thật là lợi hại."

Lâm Ân vô thức nói.

Arachne có vẻ xem câu nói đó như lời khen ngợi dành cho mình, cười khanh khách, tiếng cười giòn giã vang vọng giữa rừng cây. Nó quay đầu nhìn về phía Lâm Ân, chậm rãi nói:

"Hỡi du tinh không thuộc về nơi này, ngươi quả nhiên đáng yêu hơn người ở nơi này."

"Cảm ơn."

Lâm Ân cười cười với nhện khổng lồ xanh biếc, giúp đỡ nó ném những cuộn sợi tơ kia vào mấy thùng thuốc nhuộm.

"Đừng ném tất cả vào, lấy đầu sợi tơ treo ở bên mép thùng, tiện cho ta dùng lúc dệt vải."

Arachne đợi bọn họ làm xong, đột nhiên phun ra một đoạn sợi tơ quấn lấy eo Olly.

Olly cả kinh, theo phản xạ định lấy đao ra chém đứt, lại nghe Arachne nói:

"Đừng nhúc nhích, ta đang đo kích thước cho ngươi, không phải ngươi cần một cái quần mới à?"

Trong miệng nó ngâm nga một làn điệu cổ xưa, dường như đã trở lại quãng thời gian mình từng là con người kia, nhẹ nhàng nói:

"Sợi tơ của ta giăng mắc khắp mọi nơi, cho nên những lời các ngươi nói ta đều nghe được hết."

Olly ngẩn người, nhìn những chiếc chân nhện và vô số tơ nhện đang không ngừng phun về phía mình, cuối cùng vẫn thả đao trong tay xuống, rũ mắt ôn hòa nói một tiếng cảm ơn.

Đợi đến khi Olly đo xong số đo là đến lượt Lâm Ân. Cậu vẫn còn hơi sợ hãi với chuyện tơ nhện quấn quanh người, nhưng nhìn Arachne bận rộn di chuyển xung quanh mình, Lâm Ân lại cảm thấy mình suy nghĩ nhiều.

"Cảm ơn cô, Arachne."

Cậu nhìn nhện khổng lồ đang dùng chân khắc chữ lên tàng cây, hơi nghi hoặc mà hỏi:

"Chẳng qua, vì sao cô lại đối xử tốt với bọn tôi như vậy?"

Arachne ghi chép số liệu vừa đo được, chậm rãi trả lời:

"Không phải vừa rồi ta đã nói sao? Lời các ngươi nói ta đều nghe được hết."

Nó quay lại nhìn Lâm Ân, cố gắng muốn nặn ra một nụ cười mỉm, nhưng phát hiện căn bản nhện không có biểu cảm, chỉ có thể phun ra một mạng nhện, dùng chân tạo hình thành một khuôn mặt tươi cười đưa tới trước mặt cậu.

"Ta thích những người không tin và cũng không tôn trọng Thần linh như ngươi, du tinh ạ. Hơn nữa, cảm ơn ngươi đã thấy ta không làm sai."

Arachne nói.

Lâm Ân ngẩn người, đưa tay ra nhận lấy khuôn mặt tươi cười bằng mạng nhện kia, không biết nên nói gì.

Mà Arachne lúc này lại phun ra rất nhiều sợi tơ to và chắc chắn, dùng chân mình dệt những sợi tơ này thành một cái lưới dày, cuối cùng ném tới trước mặt bọn họ:

"Cầm lấy cái này, lúc các ngươi tới chỗ cây thần sẽ cần dùng đến nó..."

"… Nếu như các ngươi có thể bình an trở lại."

------------

Chú thích:

(1) Cậu bé dưa hấu (Watermelon Taro/Suika Taro) là một nhân vật hoạt hình, trên đầu đội một quả dưa hấu, trông rất hài hước.

Ai tò mò có thể tra thử, TQ thì bảo đấy là nhân vật hoạt hình của Nhật, Nhật thì bảo đấy là nhân vật hoạt hình của Đài.

(2) Tác giả chơi chữ.

Arachne là hàng xóm sống "trên mạng" nhện. Nhưng từ này còn là thuật ngữ toán tin nghĩa là "mạng lân cận", hoặc cũng có thể có nghĩa là "hàng xóm online"