Bằng vào sự hiểu biết của Lâm Ân về sức chiến đấu của Olly hiện tại thì trên hòn đảo hoang này, số sinh vật có thể làm hắn bị thương là ít càng thêm ít. Cậu thực sự không thể tưởng tượng nổi kẻ nào dám đánh lén lúc Olly đang tắm rửa.
"Anh nói em biết là ai làm đi, mặc dù em không thể làm gì kẻ đó, nhưng em có thể mắng nó hai câu để lòng anh thấy dễ chịu hơn."
Lâm Ân bình tĩnh nhìn Olly và nói.
Ngay khi cậu đang đợi chỉ thị của đại ca thì Olly lại nói:
"Đây là do chính ta đâm vào cây mà ra thế này đấy."
Lâm Ân:...
Lâm Ân:
"Anh đâm cây làm gì?"
Chẳng lẽ là có ham mê biếи ŧɦái đặc thù gì à?
"Bởi vì người hơi ngứa, đâm vào cây một lúc sẽ thấy thoải mái hơn chút."
Olly vô thức giấu giếm sự thật mình đã xô đổ bốn cái cây, nhìn Lâm Ân vẻ mặt khϊếp sợ, hắn bắt đầu nói lảng sang chuyện khác:
"Giúp ta một việc được không?"
Lâm Ân lập tức đưa bàn tay gần đây không cắt móng tay ra trước mặt Olly, ân cần hỏi:
"Gãi ngứa ạ? Móng tay em hơi nhọn, gãi sẽ rất sướиɠ đó."
Olly:...
Olly:
"Cảm ơn ngươi, nhưng ta chỉ muốn nhờ ngươi giúp ta cắt ngắn tóc đi một chút."
Hắn đi tới, ngồi xuống ghế gỗ, lấy một con dao trong túi ra đưa cho Lâm Ân, sau đó một tay cầm tóc, một tay khua khoắng ra hiệu cho Lâm Ân chiều dài mà mình muốn.
Hai ngày nữa, Olly sẽ phải một mình vào rừng để vượt qua mấy ngày khó chịu nhất trong năm của mình. Dòng máu thú trong người khiến hắn biến thành kẻ điên cuồng, dễ cáu giận, khó mà khống chế. Lúc nghiêm trọng, hắn còn có thể mất đi lý trí, chỉ dùng bản năng của thú để phá hủy tất cả mọi thứ xung quanh mình.
Nếu tóc quá dài, những lúc như vậy rất dễ bị mắc vào cành cây hoặc là những thức khác, làm mình bị thương. Cân nhắc cho thân thể mạnh khỏe của mình, mỗi lần đến thời kỳ này Olly đều sẽ cắt tóc trước.
Chẳng qua, kể từ lần Olly mất không chế phá hoại miếu Hải Thần rồi bị đày tới hòn đảo này, hắn không còn xuất hiện tình huống này nữa, cho đến khi Lâm Ân xuất hiện.
Olly đưa tay vuốt mái tóc dài ra sau đầu và nói với Lâm Ân:
"Chỉ cần cắt ngắn hơn một chút là được. Đợi khi mùa đông đến, tóc dài quá gội cũng rất lâu khô, vô cùng bất tiện."
"Được."
Lâm Ân lên tiếng duỗi tay nắm chặt mái tóc hắn, không biết có phải là đặc trưng của chủng tộc thú nào đó không, mà rõ ràng là sống cảnh màn trời chiếu đất trên đảo hoang như thế này, nhưng mái tóc của Olly vẫn mềm mượt óng ả như lông thú.
Xúc cảm từ đầu ngón tay truyền tới làm người ta yêu thích không nỡ buông tay, làm cậu không nhịn được lùa tay vào trong mái tóc Olly, hung hăng sờ mó hai cái.
Cảm giác cào ngứa nhẹ nhàng từ da đầu truyền tới tận trong tim. Olly cảm nhận được Lâm Ân đang vuốt tóc mình sờ tới sờ lui, thân thể từ phần cổ trở xuống nhất thời cứng ngắc.
Cảm giác thoải mái dễ chịu một cách kỳ diệu làm Olly không thể nói rõ rốt cuộc mình là thích hay là khó chịu, hắn chậm rãi híp mắt lại. Khi tay Lâm Ân đi từ dưới lêи đỉиɦ đầu, hai tai thú màu đen cũng di chuyển dần ra sau.
Olly bất tri bất giác nhắm nghiền hai mắt, cổ họng cũng không kiềm chế được mà phát ra tiếng khò khà khò khè.
"Tiếng gì vậy?"
Tay Lâm Ân đột nhiên khựng lại, nhìn vào gáy Olly hỏi:
"Là anh đang kêu à?"
Olly:...
Olly mặt không đổi sắc nói dối:
"Sáng nay ta dậy quá sớm, đói bụng rồi, là bụng ta đang kêu đấy."
"Thì ra là thế."
Lâm Ân gật gật đầu, Olly còn chưa ăn sáng đã đi tắm, đói thì bụng phải kêu rột rột là điều rất bình thường.
Vì vậy cậu tăng tốc độ chải vuốt tóc, cẩn thận chải mượt mái tóc đen ướt, sau đó vuốt từ chân tóc đến ngọn rồi túm cả lại.
"Tóc anh đẹp thật đấy, cắt thế này thì tiếc lắm."
Lâm Ân lẩm bẩm:
Olly sửng sốt, lập tức an ủi cậu:
"Tóc thôi mà, cắt ngắn rồi lại dài ra ngay."
Lâm Ân ậm ừ một tiếng, đột nhiên nhìn thấy đống vỏ cây xé sợi mà mình để một bên, chuẩn bị dùng để làm tóc giả cho người khổng lồ. Sau đó cậu lại cúi đầu nhìn mái tóc đen mượt trước mặt mình.
Lặp đi lặp lại mấy lần như thế, cậu mới lên tiếng hỏi thử:
"Olly, anh có để ý nếu em lấy tóc anh để làm tóc giả cho người khổng lồ không?"
"Cái gì?"
Olly lại sững sờ:
"Tóc của ta ấy hả?"
Lâm Ân gật đầu:
"Vỏ cây làm thành tóc giả là tóc giả sơ cấp nhất, dùng để làm quà cảm ơn người khổng lồ ban đêm chịu đi ngủ, không nhiễu dân. Mà tóc của anh thì là tóc giả cao cấp, có thể dùng để làm thù lao khi mời người khổng lồ sửa nhà cho chúng ta."
Vốn dĩ, Lâm Ân còn định dùng chỗ lông cừu vàng của Sheeper cho còn thừa, quay lại nghề chọc lông cừu học được lúc chơi với cháu gái, chọc cho người khổng lồ một bộ tóc giả xoăn xù mì bằng lông cừu vàng trong truyền thuyết.
Nhưng bây giờ đã có tóc của Olly, tóc xoăn lông cừu vàng có thể tạm thời hoãn lại sau, chờ sau này có cơ hội lại lên sân khấu.
Trong lòng con người này đang đánh bàn tính lách ca lách cách, còn Olly tưởng tượng ra bộ dạng người khổng lồ đội tóc mình, tâm trạng hết sức phức tạp. Hắn muốn cự tuyệt, lại cảm thấy đây là một cuộc giao dịch có lời, nhưng nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái.
Hắn nghĩ xoắn xuýt hồi lâu, cuối cùng vẫn khó nhọc gật đầu:
"Ngươi cứ lấy mà dùng."
"Được rồi."
Trong nháy mắt nhận được câu trả lời chấp thuận của Olly, Lâm Ân lập tức kéo căng tóc Olly, bắt đầu cầm dao khua tay múa chân xem nên xuống tay từ đâu.
Nếu định làm tóc giả cho người khổng lồ thì vẫn cần nhiều tóc một chút thì hơn. Lâm Ân nghĩ thế bèn nhắm chuẩn môt cái, sau đó kề sát da đầu Olly, giơ tay chém xuống.
"Xoẹt xoẹt" một tiếng, mái tóc màu đen đã rời đi nơi chôn rau cắt rốn của nó.
Nhất thời Olly chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy sau gáy mình hình như hơi lạnh.
Dự cảm chẳng lành lập tức bao trùm trái tim, hắn vô thức đưa tay ra sờ gáy mình, nghiêm túc sờ soạng một lúc mới cảm giác được mức độ đâm tay của đầu tóc mình. Olly ngẩng đầu nhìn Lâm Ân và hỏi:
"Có phải ngươi đã cắt quá nhiều rồi không hả?"