Olly rất muốn nói tuổi tác giữa mình và Lâm Ân hẳn là không chênh nhau nhiều, nhưng hắn muốn nói lại thôi một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhắc nhở:
"Chúng ta vẫn nên nghĩ cách để ngươi sống qua mùa đông này thì hơn đấy."
Lâm Ân khựng lại, suýt nữa quên mất vụ đếm ngược tới tử vong của mình, gật đầu đáp:
"Đúng đúng đúng, em vẫn phải sống sót trước đã."
Lúc hai người lôi lôi kéo kéo, Sheeper đã tức giận đi bộ về nhà không thấy tăm hơi từ lâu, chỉ để lại khán giả là mấy con khỉ ở một bên vừa ăn quả dại vừa nhìn hai người này đang lôi kéo thì đột nhiên nín bặt.
Còn đang xem dở mà? Sao lại không diễn nữa rồi?
Olly đưa mắt nhìn mấy con khỉ, hắng giọng một cái rồi nói đến việc chính:
"Thuốc nhuộm cho Arachne chỉ hai người chúng ta đi thu thập thì chắc chắn không đủ, phải gọi khỉ đến giúp đỡ."
"Nhưng cứ cho chúng nó mứt quá mãi có phải phung phí quá không, dạo này cho nhiều quá, phần của chúng ta đã không đủ ăn rồi."
Lâm Ân nói đến đây, đột nhiên nhớ đến kẹo đường lần trước mình làm còn thừa, có thể dùng chỗ kẹo đó mang tới cho bầy khỉ một chút ngọt ngào.
Dứt lời, hai người đồng loạt quay đầu nhìn khỉ ở bên cạnh. Trên mặt Lâm Ân lộ ra một nụ cười, đưa tay vẫy vẫy về phía khỉ, gọi chúng nó theo mình về nhà, xem đồ ngon.
Nước đường còn ngọt hơn mứt quả đã thành công hấp dẫn sự chú ý của khỉ, hơn nữa, chỉ cần dùng cái que chấm một ít là có thể ngậm trong miệng thưởng thức thật lâu. Một con khỉ nếm được vị ngon ngọt là lập tức khiến cho cả bầy khỉ xôn xao, mà tin tức con người cần thuốc nhuộm cũng mau chóng bị lan truyền.
Trước căn nhà gỗ của Olly lập tức có khỉ xếp thành hàng dài, một tay giao kẹo, một tay giao đồ. Mặc dù một con khỉ một ngày chỉ được nhận một lần, nhưng vì số lượng khỉ quá nhiều, các loại quả dại đủ màu sắc chẳng mấy chốc đã chất đầy khu đất trống trước nhà gỗ của bọn họ.
Vì không thể trông chờ một con nhện tự mình dùng tám cái chân giẫm nát quả mọng nghiền thành nước, nên sau khi bọ họ thu thập được vật liệu rồi còn phải tiến hành công đoạn xử lý.
Mấy miếng gỗ đầu thừa đuôi thẹo được Olly dùng dao đá điêu khắc thành thùng gỗ, Lâm Ân ở một bên không thể góp sức, bèn vùi đầu vào đống quả dại và thực vật, phân loại chúng dựa theo màu sắc, sau đó bỏ vào thùng gỗ đã làm xong để giã nát.
Vì ngày mai phải đem thuốc nhuộm tới cho Arachne nên hai người mượn ánh sáng trên người Lâm Ân chuẩn bị tăng ca làm việc suốt đêm, ngay cả những vị khách trọ là bầy gà rừng cũng không buông tha.
Chẳng những bữa tối là trứng tươi lấy trực tiếp từ ổ gà, mà mấy con gà rừng này chỉ cần có thể đi đứng bình thường là đều phải bắt tay vào làm việc. Một đôi chân gà rửa ráy sạch sẽ là nhảy thẳng vào trong thùng gỗ phụ giúp ép nước.
Ngay cả mấy chiếc quần thủng đít vải mỏng tang của Olly cũng phát huy tác dụng, trực tiếp đổi nghề thành vải màn lọc cặn, nhằm lọc ra nước màu tinh khiết nhất.
Lâm Ân đổ nước vào nước màu để pha loãng, còn tìm được một ít trái cây tương tự quả chanh nghiền thành nước, rót vào trong thùng thuốc nhuộm, lại bỏ thêm muối biển để chống oxy hóa.
"Ngươi đang làm gì vậy?"
Olly nhìn mà không hiểu gì.
Lâm Ân dùng tay chấm một ít nước màu vẽ lên mũi hắn, thấy trên làn da rám nắng xuất hiện một vệt màu đỏ thì cười nói:
"Để phòng ngừa chúng nó để lâu mất màu ấy mà."
Hai người và một đàn gà bận rộn tới đêm khuya trăng sáng, tiếng người cá ca hát cũng nhỏ lại, tay của bọn họ cùng với chân của đàn gà rừng đều đã không nhìn ra màu sắc ban đầu nữa.
Lâm Ân nhìn chằm chằm ánh sáng phát ra đã đổi màu trên hai bàn tay mình, đột nhiên kêu to tên Olly:
"Olly! Nhìn sang bên này này!"
Olly vừa quay đầu lại một cái, trước mắt hắn, đen không phải là đen, trắng cũng không phải là trắng. Chỉ thấy Lâm Ân một tay chống nạnh, một tay chỉ trời, chân rung rung, đủ mọi màu sắc từ bàn tay cậu tỏa ra, không những càng lúc càng sáng mà còn lập là lập lòe theo động tác của cậu.
Nhạc disco đã nổi lên, chúng ta hãy cùng nhau lắc lư. Người ta nhảy ở vũ trường Las Vegas, chúng ta quẩy ở sàn nhảy Đảo Hoang!
Olly:...
"Sao nào, có phải rất lợi hại không?"
Lâm Ân hỏi.
Olly: "Nếu như ngươi không có việc gì làm thì rửa tay đi ngủ đi, bây giờ không còn sớm nữa đâu."
Những tháng ngày không có người khổng lồ vung chùy, chỉ có người cá ca hát thì ngủ ngon cực kì, Lâm Ân mang theo đôi bàn tay đủ mọi màu sắc của mình bò lên giường, hai mắt nhắm lại. Lúc mở mắt ra, ngoài trời đã sáng choang, gà trống gãy cánh đang gáy bài báo thức.
Không thể không nói, gà trống nghe hiểu tiếng người thực sự không tồi. Nếu đêm hôm trước Olly bảo nó mình muốn ngủ thêm một lát thì gà trống tuyệt đối sẽ không gáy sớm.
Mà nếu Olly bảo muốn dậy sớm, thì ngay ở khoảnh khắc mặt trời mọc,con gà trống gãy cánh kia chắc chắn sẽ lập tức báo cho mọi người phải rời khỏi giường rồi.
Chờ đại ca gà gãy cánh gáy xong, Lâm Ân mới ngồi dậy. Nhưng khi cậu bước ra cửa nhìn thử thì phát hiện Olly không ở bên đống lửa, mà gọi hai tiếng cũng không thấy người ở gần đó. Cậu kì quái nhìn con gà trống gãy cánh ở một bên và hỏi:
"Có thấy Olly đâu không? Anh ấy đi làm gì rồi?"
Gà rừng nhìn cậu, cục cục hai tiếng, đột nhiên xòe cái cánh không bị gãy kia ra che đầu, xoay tại chỗ khoảng vài vòng, sau đó duỗi cổ gà, vẻ mặt hoảng sợ vọt vào lùm cây gần đó.
Màn biểu diễn chấm dứt, đại ca gà rừng thản nhiên đi ra nhìn Lâm Ân, nghiêng đầu một cái hỏi cậu có hiểu không.
Có thể vì Lâm Ân là người thuần chủng không có huyết thống thú nhân, nên dù gì khuyết thiếu một tia linh tính. Không những cậu không thể hiểu được ý gà rừng muốn nói, mà còn chau mày lẩm bẩm:
"Đừng nói là bị bệnh gà toi rồi đấy nhé?"
Gà rừng:...
Nói thật, gà rừng cũng ghét bỏ thằng đần.
"Ngươi dậy rồi à?"
Đúng lúc này, giọng nói của Olly vang lên từ sau lưng. Lâm Ân quay đầu đã nhìn thấy mái tóc hắn ướt sũng xõa trên bờ vai, hiển nhiên là vừa đi tắm về. Nhưng trên nửa thân trần còn vương giọt nước lại có không ít những vết đỏ do va chạm, có vài chỗ thậm chí đã xanh tím.
Lâm Ân - người nhìn thấy thân thể Olly hàng ngày chợt biến sắc mặt, rõ ràng ngày hôm qua trên người hắn không có những vết thương này, sao đột nhiên lại biến thành thế này?
Lâm Ân rảo bước đi tới trước mặt Olly, trợn tròn mắt hỏi:
"Đây là bị làm sao rồi? Bị lừa đá à?"
--------
Lời tác giả:
Gà rừng: Con người này thật sự ngu xuẩn hết sức.
Lâm Ân: Đối với anh, tác dụng của em chỉ là nói cho anh biết thịt lợn rừng ăn ngon à?
Olly:...