Chương 26.1

Lâm Ân thừa nhận việc Olly đập phá Thần miếu của Poseidon là đã phạm phải một sai lầm lớn, nhưng đến nay hắn đã ngồi tù có thời hạn mười năm trên hòn đảo hoang này, đừng nói loại nhân vật lớn như Poseidon vẫn còn nhớ rõ miếng bánh quy nhỏ như Olly nhé?

Thế thì bụng dạ không khỏi quá hẹp hòi rồi. Đề nghị đi Đại Lôi Âm Tự ở Tây Thiên du học Phật học một khóa chuyên sâu, hiểu được cái gì gọi là "buông bỏ chấp niệm, vạn sự tự tại".

Hơn nữa, Sheeper cũng nói có thể rời khỏi hòn đảo này. Mặc dù có điều kiện hạn chế là anh hùng, nhưng biện pháp luôn nhiều hơn so với khó khăn. Lâm Ân không tin dựa vào sự thông minh tài trí của bọn họ lại không thể tìm ra phương pháp rời đi, hung hăng chui lọt sơ hở mà Thần để lại.

Lâm Ân nhìn Olly cười nói:

"Nếu như chúng ta rời đi hòn đảo này, chưa biết chừng sẽ trở lại thế giới của em. Chỗ đó chơi vui cực kỳ luôn á."

Thế giới của cậu ta...

Olly có rung động một chớp mắt, nhưng bỗng nhiên nhớ lại phản ứng đầu tiên mỗi khi Lâm Ân trông thấy cái gì là thắc mắc nó ăn được hay không ăn được, còn có phát ngôn "thịt lợn phải thiến trước ăn mới ngon" ám ảnh cả đời mình kia, thì hai tai vô thức run rẩy.

"Chúng ta vẫn nên ở chỗ này thì hơn."

Olly nhỏ giọng nói.

Hơn nữa, cảm giác không khỏe trong người cùng sự bực bội trong lòng đều đang nhắc nhở sự khác biệt giữa bản thân hắn và con người. Olly không muốn chuyện xảy ra ở Thần miếu năm xưa lại tái diễn, không muốn lại đυ.ng chạm tới người vô tội, cho nên hắn nhìn Lâm Ân đang trừng to mắt, lần nữa lắc đầu.

Mặc dù hắn cũng sắp quên thế giới ngoài kia là dạng gì.

"Olly, có phải anh rất ghét em không?"

Lâm Ân đột nhiên buông bàn tay đang túm lấy quần áo hắn ra, nhíu mày cúi đầu:

"Cho nên hai ngày nữa anh muốn rời đi, không muốn ở cùng với em, hơn nữa còn không muốn cùng em rời khỏi hòn đảo này..."

Olly sững sờ:

"Hả?"

Nhạc đã lên, rèm đã kéo, vở kịch cứ thế bắt đầu. Mặc cho Olly còn chưa kịp phản ứng, Lâm Ân đã bắt đầu màn biểu diễn của mình, mặt ngửa 45 độ, ngẩng đầu nhìn lên trời, không để nước mắt mình chảy xuống.

Cậu nức nở:

"Em biết mà, là em đã mang đến cho anh rất nhiều phiền toái, sức khỏe kém lại còn vô dụng, chẳng bằng chết đi cho xong, nhưng mà em..."

Olly nghiêm túc phản bác:

"Không, ngươi rất có ích mà. Không phải ngươi, ta cũng sẽ không biết thịt lợn rừng ăn rất ngon."

Lâm Ân:...

Cảm ơn anh, đã thừa nhận tư cách nhân viên kiểm định chất lượng thịt heo của em.

"Hơn nữa, không phải ta đi rồi sẽ không trở lại, là thực sự có việc cần phải hoàn thành. Ta thề xong việc sẽ trở lại ngay."

Olly nhìn Lâm Ân, lên tiếng giải thích, nhưng cũng không ngăn cản được giọt lệ kia từ khóe mắt trượt xuống.

Hai mắt Lâm Ân đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn:

"Nhưng anh vẫn không chịu cùng em rời khỏi hòn đảo này."

Ở trên hòn đảo này, Olly đã bảo vệ an toàn tính mạng của mình, còn nghĩ cách làm cho mình sống sót, cha mẹ tái sinh cũng đến thế mà thôi! Để báo đáp ân tình của hắn, mình phải đưa hắn rời khỏi hòn đảo này, tới xã hội hiện đại ở ngoài kia, ăn ngon uống sướиɠ, lên mạng lướt web...

Hơn nữa, phải thay đổi môi trường sống, thay đổi loại tư tưởng “Thần là trời, Thần là đất, Thần nói cái gì cũng đúng” kia của hắn. Để Olly tiếp nhận sự hun đúc của nền giáo dục hiện đại, biết rõ cái gì gọi là "của dân, do dân, vì dân"!

Olly:

"Nhưng ta là con lai thú nhân, ta có tai mèo với đuôi, là một quái thai, người ở thế giới các ngươi không thể nào chào đón ta."

Lâm Ân nói hắn cứ yên tâm:

"Không sao, loài người ở thế giới bên ngoài còn kỳ quái hơn, thích nổi điên hơn anh. So với bọn họ, anh còn bình thường đến không thể bình thường hơn nữa đó."

Olly:...

Olly: "Vậy ta vẫn nên ở lại đây cho an toàn."

Nghe vậy, nước mắt Lâm Ân lại được nhấn công tắc cho chảy xuống, bắt đầu bắt chước bộ dạng của bà nội cậu, nắm tay đấm mặt đất gào khóc, thực hiện một màn bắt cóc đạo đức:

"Em sắp chết đến nơi rồi, anh không thể vì em không còn sống được vài ngày mạnh khỏe mà nhường em, dỗ dành em à?"

"Mẹ ta từng nói, kẻ nào lừa gạt người sắp chết, sau khi chết sẽ bị đày xuống âm gian địa ngục đấy."

Olly đáp.

Lâm Ân nghẹn lời:

"Vậy thì anh đúng là một đứa bé ngoan biết nghe lời mẹ đó."

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Olly, Lâm Ân nhất thời quên lời thoại tiếp theo của mình, màn biểu diễn cũng bị ấn nút tạm ngừng. Ngay khi cậu chuẩn bị ngồi thụp xuống đất diễn một màn khóc lóc ăn vạ, Olly đã bước tới.

Hắn đưa tay áp lên mặt Lâm Ân, nước mắt trên đầu ngón tay còn mang theo nhiệt độ cơ thể ấm áp, xúc cảm nặng nề lại nhanh chóng thuận theo ngón tay chảy xuống dưới.

Olly thở dài, cuối cùng cũng nhượng bộ một bước:

"Nhưng nếu ngươi thực sự có thể tìm ra biện pháp rời đi hòn đảo này, ta sẽ đi theo ngươi."

"Thật hay đùa?"

Lâm Ân lập tức hỏi.

"Thật sự!"

Olly nghiêm túc gật đầu, khẳng định cậu chắc chắn không tìm được biện pháp rời đi nơi này. Nếu không Sheeper cũng chẳng đến nỗi bị nhốt ở đây một ngàn năm, muốn tìm con cừu cái tâm sự cũng không ra được.

Olly vừa mới nói xong, phép thuật đảo ngược thời gian lập tức xảy ra trên mặt Lâm Ân, chưa nói nước mắt đã chảy ra hốc mắt trực tiếp rút trở lại, mà toàn bộ vẻ yếu đuối khổ sở trên mặt cậu cũng biến thành ý chí chiến đấu hừng hực.

Cháy lên! Cháy lên! Nhất định mình sẽ tìm ra được biện pháp rời khỏi hòn đảo này mà không cần anh hùng!

"Anh yên tâm, nhất định em sẽ mang anh ra khỏi hòn đảo này cho bằng được, ra ngoài rồi em sẽ báo hiếu anh."

Lâm Ân nhìn Olly, nắm tay thề.

Olly:...