Số lượng con mắt trước mặt quá nhiều, nhất thời Lâm Ân không biết mình nên nhìn vào con mắt nào. Thế nên cậu nhìn mỗi con mắt một lần, cuối cùng trong đầu chỉ còn lại một câu hỏi:
"Nếu mình bị con nhện này cắn một cái, liệu có phải sẽ biến thành Người Nhện không?"
Olly nhận ra bất thường lập tức đưa tay kéo cậu về phía sau mình. Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào Lâm Ân, thân thể cậu đã mềm oặt, cứ thế ngã ngửa về sau.
Đỡ được Lâm Ân người bủn rủn không còn sức lực còn bắt đầu nhắm mắt, Olly không quên lời dặn lúc trước của Olly, trực tiếp vươn tay ra sức ấn lên huyệt nhân trung của cậu, miệng còn không ngừng gọi tên Lâm Ân.
Sheeper thấy thế cũng tiến về trước một bước, định cười nhạo Lâm Ân quả nhiên đã ngất xỉu. Nào ngờ, móng cừu không chú ý đã giẫm mạnh lên ngón chân út của cậu.
Tay đứt ruột xót, nhất thời cơn đau thấu tim đã đánh thức linh hồn vô tri vô giác của Lâm Ân. Cậu kêu đau một tiếng rồi trợn mắt đứng dậy, trán đập thẳng vào miệng Olly.
Nhất thời, hai người đều thống khổ kêu lên, một người che miệng, còn một người thì không biết lên ôm đầu hay là ôm chân mình.
Sheeper còn cố ý nói lời chế giễu ngay trước mặt nhện khổng lồ:
"Ta đã nói ngươi sẽ bị dọa ngất mà, ngươi còn không tin."
Lâm Ân ôm lấy trán mình, liều mạng phủ nhận, cứng rắn vớt lại thể diện:
"Tôi không ngất, tôi chỉ hơi hoa mắt vì một lần nhìn thấy quá nhiều con mắt thôi."
Cậu khua tay múa chân một cái, nhìn con nhện khổng lồ màu xanh biếc và nặn ra một nụ cười thân thiện:
"Buổi chiều tốt lành, hỡi ngài... nhện khổng lồ tôn kính, tôi tới xin sự trợ giúp của ngài đây."
Nhện nhìn cậu không nói gì, cho đến khi Olly đã đỡ đau miệng bước lên đứng chắn giữa hai bên, ngăn cách vô số tầm mắt của nó, nhện khổng lồ mới kéo sợi tơ của mình chậm rãi lên cao.
"Gọi ta Arachne (1) là được, du tinh."
Nhện leo lên cây, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.
Nghe thấy tên nhện khổng lồ, Olly sững sờ ngay tại chỗ. Sheeper thì càng trừng to con mắt đỗ đen, kinh ngạc thốt lên:
"Arachne! Ta và ngươi sống trên cùng một hòn đảo sắp được một ngàn năm rồi, ngươi cũng không chịu nói cho ta ngươi là Arachne!"
"Tên là Arachne thì đáng gờm lắm à?"
Dân nhập cư Lâm Ân cẩn thận hỏi thăm.
Đây là cái tên bị hạn chế, không thể nói gì đó à?
Mà Arachne hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến Sheeper và Olly, cũng không trả lời câu hỏi của Lâm Ân, mà dùng chất giọng thiếu nữ hoàn toàn không phù hợp với ngoại hình để nói với Lâm Ân:
"Đây là lần đầu tiên ta gặp được du tinh còn sống, ngươi cần ta giúp ngươi làm gì?"
Dù nó tên là gì, chỉ cần nó đồng ý giúp đỡ thì nó chính là con nhện tốt nhất trên thế giới!
Trái tim vẫn một mực căng thẳng của Lâm Ân lập tức được thả lỏng, nhìn những con mắt chi chít kia của nó cũng không thấy đáng sợ nữa. Cậu bắt đầu ra sức nịnh nọt, miêu tả hình dạng của bộ bốn món mà mình mong muốn.
Arachne càng nghe, thì thái độ cũng dần dần thay đổi từ vẻ không thèm đếm xỉa ban đầu sang nghiêm túc hẳn. Chân nhện to lớn bắt đầu gõ lên cành cây một cách có tiết tấu, dường như đang ghi chép lại nội dung miêu tả của Lâm Ân.
"Không biết ngài cần loại thù lao gì, nếu chúng tôi có thể, nhất định sẽ nỗ lực làm ra cho ngài."
Lâm Ân nhìn nhện khổng lồ, cung kính nói:
"Nhưng năng lực của chúng tôi có hạn, vẫn là..."
"Thuốc nhuộm, ta muốn thuốc nhuộm."
Arachne từ trên cây treo ngược mình thả xuống, nhìn Lâm Ân và nói:
"Tơ mà ta nhả ra chỉ có màu trắng, nên ta cần thuốc nhuộm để nhuộm màu cho chúng thì mới có thể làm ra thứ ngươi muốn."
Vì nhện khổng lồ đột nhiên lại gần, trái tim của Lâm Ân lại đập mạnh liên hồi, nhìn vô số con mắt trước mặt, cậu điên cuồng chớp mắt, nhất thời còn chưa kịp phản ứng.
Vẫn khủng khϊếp quá à! Cứu mạng!
Olly ở bên cạnh đã bắt đầu nói lời cảm tạ, tỏ vẻ sẽ tìm tới cho nhện khổng lồ rất nhiều thứ có thể nhuộm màu cho sợi tơ, đủ để nó làm ra bộ bốn món cho Lâm Ân và những thứ khác.
"Quả dại và nhựa của những loài thực vật kia cũng được, ngày mai mang đến cho ta, ta sẽ hoàn thành nguyện vọng của các ngươi."
Arachne chậm rãi nói:
"Càng nhiều càng tốt."
Chứng kiến nhện khổng lồ lại chuẩn bị kéo sợi tơ của mình quay về trên cây, Lâm Ân vội vàng gọi lại nó và hỏi:
"Đại nhân... Arachne, ngài còn chưa nói ngài cần thù lao gì mà."
Đồ để nhuộm màu chẳng qua chỉ là vật liệu, dù Arachne không nhắc đến bọn họ cũng có thể chuẩn bị.
Nhện đã leo lên cao nghe thấy thế thì ngẩn ra, vô số con mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Ân một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói gì, lặng lẽ quay về trên tán cây, không còn xuất hiện nữa.
Lâm Ân có vẻ không hiểu nhìn Sheeper hỏi:
"Đây là định cho tôi chơi không trả tiền à? Arachne tốt bụng vậy sao?"
"Đừng hỏi ta."
Thấy Lâm Ân lại được như ý, Sheeper thấy hơi phiền, miệng be be be be kêu vài tiếng bắt đầu đi về. Dọc đường nó còn hùng hùng hổ hổ mắng Arachne thật đáng ghét, là hàng xóm cũ nhiều năm như thế mà chưa từng nói thật.
Olly biết Lâm Ân không biết gì về lai lịch của Arachne, bèn đi ở đằng sau chậm rãi kể cho cậu về một câu chuyện về cuộc so tài giữa con người và nữ thần.
"... Cuối cùng, vì tội ngạo mạn và bất kính với Thần, cô ta đã bị biến thành nhện, cả đời này đều không ngừng dệt lưới."
Lâm Ân nghe xong thì nhướng mày nhìn Olly nói:
"Arachne chẳng có tội gì cả, cô ta chỉ nói ra sự thật mà đã bị biến thành thế này. Chẳng lẽ không có biện pháp nào biến nó trở về bộ dạng ban đầu à?"
"Mạo phạm Thần chính là lỗi của nó."
Olly lại nói:
"Cũng giống như ta vậy, phạm sai lầm thì phải chịu trừng phạt."
Hắn rũ mắt xuống, đột nhiên khẽ nói bằng giọng hết sức bi thương:
"Cho nên phải chuộc tội ở hòn đảo này."
Lâm Ân dừng bước, nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn một cách nghiêm túc hồi lâu, bỗng nhiên bước nhanh hơn đuổi theo hắn rồi túm chặt lấy quần áo Olly rồi nói:
"Chúng ta nghĩ cách rời khỏi hòn đảo này đi."
----------
Lời tác giả:
Olly: Năm mới mặc quần áo mới, ta phải làm hai cái quần mới để mặc thôi.
Lâm Ân: Là loại quần có lỗ dành cho đuôi ở trên mông ấy hả?
====
Chú thích:
(1) Arachne /əˈræknɪ/ là tên một cô thợ dệt tài hoa trong thần thoại Hy Lạp - La Mã, người đã dám thách thức nữ thần trí tuệ Athena đọ tài thêu dệt và cuối cùng bị biến thành một con nhện, đời đời đi giăng tơ.