Chương 25.1

Nhà mới đương nhiên phải phối với bộ bốn món mới, Lâm Ân nhất định phải đưa tinh thần trang trọng lên tới mức cao nhất. Hơn nữa đây còn là bộ bốn món nhồi bằng lông cừu vàng, tuyệt đối phải dùng chất liệu cao cấp tương đương để bọc bên ngoài.

Sheeper chưa từng chứng kiến thế giới bên ngoài, nghe vậy thì hơi sửng sốt. Nó không ngờ con người lại chú trọng nhiều đến thế, chau mày bắt đầu nghiêm túc tính toán có phải mình đã ăn thiệt thòi lớn, cho đi quá nhiều lông cừu hay không.

"Hơn nữa, nếu nhện khổng lồ chịu làm bộ bốn món, chưa biết chừng nó cũng sẽ bằng lòng dùng lông cừu của ông làm mũ đó."

Lâm Ân hạ giọng nói tiếp:

"Thế thì chẳng phải đã giải quyết xong vấn đề lạnh đầu của đồng chí người khổng lồ sao? Ông cũng sẽ không bị ông ta đội lên đầu làm mũ."

Sheeper cười lạnh:

"Ngươi cho rằng ta chưa từng nghĩ đến biện pháp này à?"

Nếu người khổng lồ chịu đội mũ, Sheeper chỉ hận không cạo sạch lông trên người xuống làm mũ cho hắn ấy chứ. Đáng tiếc người ta cảm thấy mũ không mang lại trải nghiệm tốt đẹp được như nhiệt độ cơ thể của Sheeper.

Hơn nữa đội Sheeper lên đầu còn có thể buôn dưa lê gϊếŧ thời gian, mũ bình thường có thể sao?

"Không được thì thật đáng tiếc."

Lâm Ân không ngờ yêu cầu của người khổng lồ lại nhiều như vậy, cậu nhìn Sheeper, thấy nó hơi đáng thương bèn nói:

"Nhưng vẫn phải mời ông dẫn bọn tôi tới chỗ của nhện khổng lồ, nếu chỗ lông cừu dư lại còn đủ thì có thể làm cho ông một cái áo gi-lê lông cừu mặc vào mùa đông đấy."

Áo gi-lê lông cừu mặc lên người, ít nhất Sheeper sẽ không phải tiếp xúc da kề da với người khổng lồ, hơn nữa còn là sản phẩm tự cung tự cấp, tự sản tự tiêu, là cừu vàng thì phải mặc áo gi-lê lông cừu.

Hãng lông cừu Sheeper, nó sẽ trở thành người đại diện thương hiệu của chính mình.

Sheeper:...

Sheeper:

"Ta thật sự không hiểu, ngày kia là phải đi tới chỗ cây thần rồi, còn chưa biết sẽ gặp phải những chuyện gì, các ngươi không ở nhà nghỉ ngơi chuẩn bị đi còn muốn lăn lộn mấy thứ này, không mệt à?"

"Đây không phải chuyện mệt hay không, ý nghĩa của sinh mệnh nằm ở vận động."

Lâm Ân cười hề hề, thầm nghĩ bây giờ không phải lúc ăn chơi nhảy múa.

Olly vừa mới nói hắn muốn ra ngoài một mình vài ngày. Hiện giờ, mỗi tế bào trên người cậu đều đang kêu gào bất an, một cảm giác bị vứt bỏ chẳng hiểu tại sao đang bao trùm quanh người cậu.

Nếu bây giờ cậu rảnh rỗi không có việc gì để làm, trong đầu nhất định sẽ nghĩ lung tung, sẽ tưởng tượng ra đủ loại nguy hiểm mà mình sẽ gặp phải sau khi Olly rời đi. Thậm chí cậu đã mô phỏng ra một trăm kiểu chết của mình.

Cứ thế thực sự không tốt cho cơ thể cậu, chẳng bằng bận rộn một chút thì hơn.

"Ngươi cũng nghĩ thế à?"

Sheeper quay đầu về phía Olly vẫn luôn trầm mặc, hi vọng hắn có thể nắm được trọng điểm, quản chặt cái tên Lâm Ân đầu óc không được bình thường lắm này một chút, nhận thức rõ ràng bây giờ cái gì là quan trọng nhất.

Kết quả, Olly lại đầy mặt chân thành nhìn nó và hỏi:

"Nhện khổng lồ biết làm quần áo chứ? Quần ta rách hết rồi, giờ chỉ còn lại mỗi cái đang mặc."

Bị lưu đày tới hòn đảo này mười năm, ba cái quần mang tới đã rách mất hai cái. Cái quần mà Olly đang mặc bây giờ mặc dù còn chưa bị thủng, nhưng cũng đã mỏng tới mức xuyên thấu ánh mặt trời rồi.

Rách hay không rách chỉ còn là vấn đề thời gian.

Sheeper:...

Hẳn là nó phải nghĩ ra từ trước mới phải. Phàm những kẻ có thể ăn cơm chung một bát thì trước giờ không khác nhau là mấy, về bản chất, Olly và Lâm Ân không có gì khác biệt.

"Đi, đi thôi."

Sheeper thở dài đứng dậy khỏi vương tọa bằng vàng của mình:

"Ta đưa các ngươi đi tìm nhện khổng lồ, nhưng ta không đảm bảo nó sẽ chịu giúp các ngươi đâu đấy. Dù sao, mùa đông sắp tới rồi, nó cũng bận rộn lắm."

Để vượt qua mùa đông lạnh giá trên hòn đảo này, hàng năm, nhện khổng lồ sẽ giống như con tằm, không ngừng sản xuất sợi tơ kết thành kén bao trùm lấy chính nó để sưởi ấm, sau đó ngủ qua cả mùa đông.

"Hơn nữa, bộ dạng của nhện khổng lồ thực sự là..."

Sheeper cho Lâm Ân một ánh mắt:

"Nếu như ngươi mới gặp nó lần đầu đã bị dọa ngất, nó sẽ tức giận không chịu gặp ngươi đâu đấy."

Trái tim Lâm Ân đập mạnh một phát, suýt nữa thì quên mất vấn đề nghiêm trọng này.

Dù sao, cậu thấy một con nhện nhỏ xíu trong nhà còn suýt ngất xỉu. Cậu mím môi dùng giọng nói đã hơi run rẩy của mình hỏi:

"Con nhện khổng lồ này rốt cuộc khổng lồ cỡ nào?"

"Đại khái to bằng căn nhà gỗ chúng ta đang ở bây giờ."

Olly từng gặp nhện khổng lồ một lần, khua tay múa chân mô tả kích thước cho Lâm Ân:

"Nhưng đã ba năm trôi qua rồi, nó phải lớn hơn nữa."

Sheeper ở bên cạnh gật đầu phụ họa:

"Đúng là lớn hơn một chút so với lúc ấy."

"Lớn thế cơ à..."

Lâm Ân cười khan một tiếng, ôm ngực bắt đầu làm công tác tư tưởng cho mình, hơn nữa còn nhắc đi nhắc lại với Olly là nếu mình có dấu hiệu té xỉu thì nhất định phải ấn mạnh vào huyệt nhân trung của cậu.

Hai người và một cừu đi vào rừng. Ban đầu còn có sói đi theo sau, nhưng khi trên cành cây xung quanh bắt đầu xuất hiện tơ nhện thì sói cũng dừng lại, không tiến thêm nữa, chỉ đưa mắt nhìn bọn họ tiếp tục đi về phía trước.

"Vì sao chúng nó không đi theo?"

Lâm Ân hỏi.

Sheeper:

"Vì chúng nó rất sợ nhện khổng lồ. Có một lần chúng nó làm rách mạng nhện, đã bị nó treo trên cây một đêm."

Trái tim vốn đã thấp thỏm của Lâm Ân càng thêm lo lắng không yên. Cậu mím môi nhìn về Olly ở bên cạnh, đang định nói gì thì thấy hắn cũng quay đầu nhìn sang, nói bằng giọng an ủi:

"Đừng lo lắng quá, tính tình nhện khổng lồ cũng không quá xấu, tốt hơn người khổng lồ nhiều."

"Thật thế à?"

Lâm Ân hỏi.

"Thật sự đó."

Một giọng nữ đột nhiên truyền từ đỉnh đầu xuống, Lâm Ân vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy một con nhện khổng lồ màu xanh biếc mọc ra vô số con mắt từ trên trời giáng xuống. Nó chậm rãi đáp xuống trước mặt cậu, một người một nhện đối mặt nhìn nhau.