"Cái gì?"
Lâm Ân không kịp chuẩn bị tinh thần đã nghe được Olly muốn rời khỏi nhà đôi ngày, sự bất an trong lòng lập tức đạt tới đỉnh điểm, vô tức túm lấy cổ tay hắn và nói:
"Dẫn em đi cùng, em có thể giúp đỡ mà."
"Không cần."
Olly từ chối một cách gọn gàng dứt khoát, hơn nữa, ngay khi Lâm Ân lên tiếng muốn phản bác, hắn đột nhiên đưa tay ra.
Bàn tay to đặt lên mái tóc đen đã vểnh trước vểnh sau vì quá dài của Lâm Ân, nhẹ nhàng vuốt ve, như thể muốn vuốt phẳng cả lọn xoăn trên đầu Lâm Ân và nỗi lo lắng trong lòng cậu.
Olly nhìn chăm chú vào cặp mắt đen kia, nói như đang thề:
"Đừng lo lắng, hai ngày sau ta sẽ trở về."
"Nhưng mà..."
Nhưng mà gì chứ? Hình như mình không có tư cách yêu cầu Olly làm gì cả.
Lời nói đến khóe miệng cuối cùng lại bị nuốt trở về. Lâm Ân nhìn Olly, mắt chớp chớp không tiếp tục truy hỏi nữa, mà lặp đi lặp lại xác nhận hắn thực sự sẽ chỉ đi hai ngày rồi về ngay.
"Ta chắc chắn sẽ trở về sau hai ngày."
Olly nhắc đến chuyện sửa nhà để phân tán sự chú ý của cậu:
"Chỉ còn hai mươi mấy ngày nữa là đến mùa đông, khi ta quay về chúng ta phải khởi công ngay."
Lâm Ân khẽ gật đầu, cậu nhìn chỗ lông cừu vàng tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, ngẩn người một lúc thật lâu, cố gắng không nghĩ đến việc Olly hai ngày nữa phải rời đi.
Ba ngày đầu lúc mình vừa tới đây chẳng phải vẫn sống một mình rất ổn à? Hơn nữa, có phải Olly một đi không trở lại đâu?
Cứ trầm mặc như thế thật lâu, cuối cùng Lâm Ân cũng nhớ ra câu hỏi lúc đầu của mình, bèn lên tiếng hỏi:
"Chúng ta không có vải cũng không có vật liệu và công cụ dệt vải, chỗ lông cừu này phải làm sao bây giờ?"
Nếu không có vải và kim chỉ, chăn màn gối đầu thậm chí quần áo mới cũng đều không làm được.
Olly bị cậu hỏi mà ngẩn ra, cũng quay đầu nhìn về phía chỗ lông cừu vàng, nhíu mày nghĩ phải làm thế nào. Đúng lúc này lại nghe thấy Lâm Ân ở bên cạnh kêu lên một tiếng:
"Không phải nha. Trên đảo này chắc chắn có chỗ dệt được vải."
Lâm Ân vuốt cái túi mà Sheeper dùng để chứa lông cừu, cảm nhận xúc cảm quen thuộc đến kì diệu của tơ lụa từ trên tay truyền đến:
"Chắc chắn Sheeper có cách, bằng không nó lấy đâu ra cái túi này, với cả..."
Với cả cái lưới đánh cá hôm qua.
Cậu đột nhiên quay đầu nhìn về phía Olly và hỏi:
"Anh biết nhện khổng lồ trong rừng rậm ở đâu không? Có phải nó rất biết nhả tơ dệt vải không? Lưới đánh cá hôm qua chính là Sheeper nhờ nó làm đó."
"Ta biết trong rừng có một con nhện, nhưng chỉ gặp qua nó một lần."
Olly nhíu mày, nhớ lại cảnh tượng một con nhện khổng lồ đột nhiên từ trên trời giáng xuống xuất hiện trước mặt mình, sắc mặt cũng trở nên tồi tệ.
"Bộ dạng của nó rất khó coi."
Olly nhìn Lâm Ân chân thành nói.
"Ngươi sẽ bị nó dọa sợ đấy."
Lâm Ân lại nói:
"Không dễ nhìn cũng chẳng sao cả, chỉ cần nó có thể giúp chúng ta dệt vải là được. Chờ lát nữa chúng ta đi tìm Sheeper, bảo nó dẫn đường. Chẳng qua, không biết nhện khổng lồ cần loại thù lao gì..."
"Chưa biết chừng là một ít côn trùng biết bay."
Olly đáp:
"Dù sao nhện dệt lưới cũng là vì săn bắt côn trùng sâu bọ."
Lâm Ân lại cảm thấy chưa chắc. Dù sao, trên hòn đảo ở dị thế giới này, dù có xảy ra chuyện gì cậu cũng sẽ không bất ngờ. Nhỡ đâu nhện khổng lồ người ta không ăn sâu bọ mà ăn thứ khác thì sao?
Cậu nâng cằm lên, nghĩ ngợi lung tung, cho đến khi mặt trời ngả về Tây, nghe thấy Olly cất tiếng gọi mới hoàn hồn. Hai người cộng thêm khỉ mang vỏ cây và lông cừu đã phơi nắng về cất kỹ rồi quay về nhà gỗ của mình ăn cơm tối trước, sau đó, vừa kết hợp tản bộ sau bữa ăn vừa đi tới trại cừu của Sheeper.
Sheeper ngồi trên bảo tọa bằng vàng rất cao của mình, nó vừa gặp bọn họ là thấy đau đầu, thở dài hỏi:
"Các ngươi lại tới làm gì? Không phải ngày kia chúng ta mới đi tìm người khổng lồ à?"
"Cái ghế của ông làm cao như thế, có phải là để tìm về cảm giác ngồi trên đỉnh đầu của người khổng lồ không?"
Lâm Ân đột nhiên hỏi một câu làm Sheeper biến sắc mặt, nhưng trước khi Sheeper mở miệng mắng chửi, cậu lại vội vàng nói:
"Chúng tôi có việc muốn nhờ ông giúp một tay."
Sheeper:
"Việc gì? Lông cừu thì ta không còn đâu nhé!"
"Cái túi mà ông chứa lông cừu là do nhện khổng lồ nhả tơ làm ra nhỉ."
Olly lấy chiếc túi ra, nhìn Sheeper và nói:
"Làm phiền ông dẫn bọn tôi đi gặp nhện khổng lồ một lần, chúng tôi muốn nhờ nó làm giúp chúng tôi ít đồ."
Lâm Ân ở bên cạnh liên tục gật đầu phụ họa, cậu duỗi ngón tay ra hiệu chỉ là một ít món đồ nhỏ xíu:
"Chính là bộ bốn món trên giường vô cùng đơn giản mà thôi."
-----------
Lời tác giả:
Olly: Cảm giác thân thể có điểm gì là lạ.
Người cá: Về sau không thể để mỗi con cá Dora kia nổi tiếng một mình!