Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dị Thế Hoang Đảo Cầu Sinh Ký

Chương 24.2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lâm Ân ngẫm lại, cũng có thể hiểu vì sao người cá không muốn xuất hiện vào ban ngày. Thích chưng diện là bản năng trời sinh của động vật, thuộc tính "ra nắng là chết" này quả thực có phần chí mạng.

"Ta phải đi rồi, lần sau ta lại ca hát cho các ngươi nghe."

Dora nghe thấy người nhà gọi thì ngả người ra một cái rồi chìm vào trong nước, bơi về phía bầy người cá.

Ánh nắng ban mai thắp sáng mặt biển, xé rách màn đêm tối tăm, nói cho tất cả mọi người rằng một ngày mới sắp bắt đầu.

Olly nhìn bầy người cá đều chìm vào trong biển, quay đầu nhìn về phía Lâm Ân đang ngáp:

"Đi thôi, chúng ta cũng phải trở về."

Bôn ba một đêm, tất cả mọi người chào tạm biệt, Lâm Ân và Olly quay về căn nhà gỗ chật chội, rách rưới mà ấm áp của mình. Bọn họ ăn một ít đồ ăn sáng rồi mới đi ngủ, mặc cho mặt trời chậm rãi leo lên chính giữa bầu trời.

Lần đầu tiên, Olly bị Lâm Ân đánh thức, hắn mở to hai mắt, tai run một cái, cũng cảm thấy tay Lâm Ân đang xoa bóp cho cơ bắp đã cứng đờ và mỏi nhừ vì ngủ co quắp trên ghế của mình.

"Vẫn phải nhanh chóng sửa xong nhà mới được. Bằng không anh nằm co ro ở đây cũng khổ quá."

Lâm Ân hơi áy náy vì mình đã chiếm giường để vị chủ nhân thực sự là Olly phải ngủ bên ngoài.

"Ừ."

Olly lên tiếng rồi nhắm mắt lại, không biết có phải vì hai ngày nay bị điên đảo ngày đêm không, mà hôm nay hắn cảm thấy mệt mỏi lạ thường, muốn ngủ thêm một lúc nữa.

Đợi đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, đã thấy Lâm Ân kéo chỗ lông cừu vàng phơi nắng ngày hôm qua đi ra ngoài.

"Đi đâu thế?"

Chẳng hiểu sao Olly lại thấy hơi bực bội.

Lâm Ân cười với hắn:

"Hôm nay trời rất đẹp, nắng chang chang thế này, em muốn phơi lông cừu thêm một ngày nữa, tiện thể lại kéo ít vỏ cây về, nghiên cứu xem làm tóc giả như thế nào."

"À, thế à."

Olly thấy cậu cười với mình đến híp cả mắt, sự cáu kỉnh trong lòng cũng vơi đi một chút, bèn đứng dậy nói:

"Chờ ta với, ta đi cùng với ngươi."

Nhưng đứng dậy quá nhanh, đầu Olly cảm thấy mê man, phải lùi về sau một bước mới đứng vững.

Lâm Ân thấy thế thì vội hỏi:

"Sao thế? Đứng dậy gấp quá nên choáng à?"

"Không sao."

Olly lắc lắc đầu làm mình tỉnh táo lại rồi vẫy tay kêu Lâm Ân tới, ấn cậu ngồi xuống ghế dựa bảo cậu đừng đi lung tung, sau đó mới quay người đi rửa mặt.

Lâm Ân sững sờ nhìn theo bóng lưng Olly, cảm thấy hôm nay đại ca hình như hơi kỳ quái.

Nhưng Olly rửa mặt quay về chẳng nói gì cả, chỉ xách cái túi lên rồi dẫn Lâm Ân đi về phía bờ biển. Trên đường đi còn gặp đàn khỉ tới hỏi bọn họ có cần giúp một tay hay không - hòng kiếm thêm thu nhập.

Dù sao mùa đông lại sắp đến rồi, dự trữ thêm được tí mứt quả nào hay tí đó.

Lâm Ân nhiều lần từ chối không có kết quả, cuối cùng vẫn để khỉ giúp lột xuống không ít vỏ cây, sau đó trải lông cừu và vỏ cây ra lớp lá cây to bản sạch sẽ để cho nắng chiếu vào.

Hai người và ba khỉ ngồi trên bờ cát bưng quả dừa uống nước nghỉ giải lao, nhìn mặt biển sóng sánh ánh vàng dưới ánh mặt trời, lại bắt đầu thả hồn bay lung tung.

"Mang cả thuyền cứu hộ về thôi."

Lâm Ân nhìn con thuyền cứu hộ đã bắt đầu xịt hơi:

"Đến lúc sửa xong nhà còn có thể phủ lên nóc nhà làm vải không thấm nước, có thể kết hợp với vỏ cây làm chống thấm hai lớp."

Olly đáp lời, câu được câu chăng. Cảm giác cáu kỉnh lúc mới thức dậy lại tăng lên gấp bội dưới ánh nắng chói chang, nhưng hắn không thể nói rõ nguyên nhân là gì. Hai tai thú trên đầu cũng rung lên mấy lần, tay đột nhiên dùng sức một cái, đã tách đôi quả dừa vừa uống hết nước trong tay ra làm hai nửa.

Chính hắn sững sờ ngay tại chỗ, trong lòng cũng hẫng một cái, cuối cùng đã nhận ra điểm bất thường của mình.

Hỏng rồi.

Lâm Ân ở bên cạnh còn mừng rỡ reo lên:

"Oh yeah! Tách ra rồi có thể ăn cơm dừa."

Olly khựng lại, đưa luôn một nửa quả dừa trong tay mình cho Lâm Ân:

"Ăn đi này."

"Cảm ơn."

Lâm Ân tươi cười nhận lấy nửa quả dừa bắt đầu gặm, đang chuẩn bị hỏi Olly chỗ lông cừu này dùng để làm gì thì hơn, lại thấy hắn chau mày nhìn chằm chằm vào mặt biển mà ngẩn người, bàn tay còn lại nắm chặt thành đấm, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Làm sao thế?"

Lâm Ân hỏi:

"Anh đang nghĩ đến chuyện ngày mốt theo người khổng lồ đi tìm cây thần à? Đừng lo lắng quá, nếu không có biện pháp cũng chẳng sao."

"Không phải, ta..."

Olly buột miệng phủ nhận, nhưng dường như chợt nghĩ đến điều gì, lập tức đổi giọng thừa nhận:

"Đúng vậy, ta đang nghĩ Medusa sẽ lưu lại nguyền rủa gì."

Lâm Ân nhìn chằm chằm vào mặt Olly, đương nhiên nhìn ra sự gượng gạo của hắn, khựng một lát mới cười đáp:

"Chỉ cần không biến hai người chúng ta thành tảng đá là được."

"Chưa biết được đâu."

Olly nhìn tay mình, lại trầm mặc một hồi lâu, sau đó đột ngột quay đầu nhìn về phía Lâm Ân, quăng ra một quả bom bằng giọng nhẹ tênh:

"Mấy hôm nữa ta phải ra ngoài vài ngày để chuẩn bị đồ cho mùa đông, một mình ngươi ở lại nhà gỗ nhé."
« Chương TrướcChương Tiếp »