Chương 24.1

Tất cả người cá đều cho rằng lúc gặp lại Dora và Người Câm, hai đứa nó đã chia năm xẻ bảy, đừng nói trên người không còn một miếng thịt nào nguyên vẹn, thậm chí có thể là trạng thái chín bảy phần. Nên cả bầy đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần báo thù cho hai đứa chúng nó.

Nhưng thật sự không ngờ, hai đứa này chẳng những đã trở về nguyên đai nguyên kiện, còn tỏ vẻ kích động khua khoắng hai tay nói rằng mình vừa đi biểu diễn thành công rực rỡ. Lẽ nào, trên hòn đảo hoang không có tí tế bào nghệ thuật này cũng có sân khấu cho người cá biểu diễn ư?

Vốn dĩ, Lâm Ân còn hơi lo lắng Dora và Người Câm sẽ mách với đồng loại của mình rằng chúng nó suýt nữa thiếu nước mà chết, lại không ngờ cái đầu cá không quá thông minh của chúng nó đã quên sạch sành sanh.

Trong lòng Dora bây giờ chỉ có một chuyện:

Hôm nay nó đã đánh thức người khổng lồ đang ngủ say bằng tiếng hát của mình!

Thử hỏi còn có ai? Trong bầy người cá này còn ai có thể làm được việc đó? Chỉ có hắn! Dora vô địch!

Vào giây phút đầu tiên sau khi trở lại bờ biển quen thuộc, được người nhà vây quanh, điều đầu tiên mà Dora làm chính là ra hiệu cho mọi người trước tiên đừng nói gì cả, hãy vểnh tai nghiêm túc nghe nó nói, bây giờ là giờ lắng nghe.

Sau đó, nó tả lại một cách sinh động như thật "nhật ký mạo hiểm chốn đảo hoang của Dora", kể lại mình thân là nhân vật chính đã đứng trước nhà người khổng lồ cất lên tiếng hát, nhẹ nhàng đánh thức linh hồn đang ngủ say, để người khổng lồ chậm rãi mở mắt ra như thế nào.

Còn Người Câm - thân là nhân vật chính thực sự của câu chuyện này thì ở một bên, nghiêm túc dùng ngôn ngữ của người câm điếc để bổ sung chi tiết.

"Tóm lại, bọn họ chỉ là một nhóm người đáng thương cần được nghe âm nhạc."

Vào cuối truyện, Dora đưa ra lời tổng kết, còn phát cho mỗi một vị trên đảo hoang này một tấm thẻ người tốt.

Bầy người cá nghe được thì chau mày, bán tín bán nghi, nhìn Dora cười đến sung sướиɠ trước mặt, lại nhìn lũ hung thủ vẫn còn đang đứng bên bờ cách đó không xa, cảm thấy não của cá khó mà suy nghĩ ra vấn đề phức tạp đến thế.

"Kể cả con người kia ư?"

Có một người cá không nhịn được mà đặt câu hỏi:

"Vậy chẳng phải chúng ta không thể kéo hắn vào trong biển chơi trò dìm cho chết đuối?"

Dora quay đầu nhìn nó, nghiêm túc gật đầu:

"Hắn dành thái độ vô cùng tôn trọng đối với ta, hơn nữa hắn còn gọi ta là đại sư."

Đại sư đối với cộng đồng người cá là một loại xưng hô đặc biệt, là danh hiệu mà không phải bất cứ người cá nào cũng nhận được. Chỉ có người cá đẳng cấp Cung Điện, có tiếng ca được biển rộng hôn qua mới được gọi là đại sư.

Nhất thời, tất cả người cá đều nhìn vào Dora, trong lòng chỉ có một ý tưởng:

Nó không xứng!

Dù là người một nhà thì cũng sẽ ghen ghét lẫn nhau, lại càng không phải nói đến trình độ ca hát của Dora ở trong bầy vốn chỉ ở mức trung bình. Chẳng qua, hắn số đỏ bị đánh lưới mang đi, lại trở thành người cá đầu tiên lên bờ ca hát!

Khuôn mặt đầy sự quan tâm của bầy người cá biến thành đầy ẩn ý sâu xa, ánh mắt chúng nhìn vào Dora đều trở nên là lạ, thậm chí bắt đầu thầm hối hận trong lòng rằng vì sao kẻ bị đánh lưới lại không phải mình?

Ai chẳng muốn mở concert solo trước mắt người khổng lồ?

Ai chẳng muốn hàng ngày quẩy đại hợp xướng?

Nhất thời thứ bị chia năm xẻ bảy không phải là Dora và Người Câm nữa, mà là sự đoàn kết một lòng của bầy người cá ban đầu. Từ yêu thành hận cũng chỉ cần một ánh mắt thoáng qua.

"Nếu lần sau bọn họ còn cần người cá biểu diễn, hãy để con người kia đến bên bờ biển tìm bọn ta, không cần dùng lưới đánh cá nữa đâu!"

Người cá trung niên - vị trưởng bối tuổi tác lớn nhất trong bầy cuối cùng cũng lên tiếng:

"Nếu là chuyện liên quan đến ca hát, người cá bọn ta sẽ hết sức hào hiệp, bằng lòng chia sẻ tiếng ca của mình!"

Bầy người cá trước giờ không có thính giả rốt cuộc đã tìm được người biết thưởng thức âm nhạc của mình, cao sơn lưu thủy gặp tri âm, phải nhiệt tình biểu diễn cho bọn họ!

Dora nghe lời, quay người bơi về bên bờ biển nói cho bọn Lâm Ân tin tức tốt lành này.

Biết được bầy người cá không tức giận thì cả Olly lẫn Sheeper đều thở phào một hơi. Chỉ có Lâm Ân nghiêm túc gật đầu đáp:

"Lần sau chắc chắn sẽ làm thế, hơn nữa tôi cảm thấy nếu các vị ca hát vào ban ngày thì số lượng thính giả sẽ nhiều hơn ban đêm đó, dù sao ban đêm tất cả mọi người đều đi ngủ."

Dora thở dài sườn sượt:

"Ban ngày ánh nắng quá gay gắt, ánh trăng ban đêm vẫn dễ chịu hơn."

Ánh trăng của đêm tối còn có thể dát một tầng ánh sáng bạc mông lung lên thân thể người cá, khiến chúng nó thoạt trông vô cùng thần bí và có sức quyến rũ. Dưới ánh trăng, người cá có thể trở thành giấc mộng huyền ảo, chỉ có duyên mới gặp được trong miệng người ngâm thơ hay những câu chuyện cổ tích. Mà khi ánh dương lan tỏa, vạn vật hiện hình thì dung mạo hơi đáng tiếc của người cá sẽ không thể che giấu vào đâu nữa.