Chương 16.2

Olly làm gì còn đầu óc để ý xem gà qué thế nào, hắn còn không chạy nhanh hơn chút thì kết cục của gà sẽ là kết cục của bọn hắn!

Hai người chạy như điên trên đường, lúc sắp chạy đến chỗ cái cây cổ thụ chằng chịt vết chém ở biên giới lãnh địa người khổng lồ thì người khổng lồ đột nhiên tăng tốc, hóa thân thành vận động viên điền kinh cự ly 100 m, quơ rìu trong tay gào thét xông đến, hiển nhiên sắp tạo thành kết cục không chết cũng bị thương.

Điều này lại đúng với những gì Lâm Ân mong muốn, tim cậu đập nhanh đến tần suất cao nhất, ánh sáng trên người lập tức chói lòa, độ sáng level Max, cây cối ở biên giới lãnh địa của người khổng lồ thưa hơn, thấp hơn so với bên trong, đã không còn vật cản, người khổng lồ phải đối mặt trực tiếp với luồng ánh sáng chói mắt này.

Nhưng ánh sáng trên người Lâm Ân thuộc vào loại công kích không phân biệt địch ta, Olly gần cậu nhất chịu đòn nặng nhất, bị chói đến mức cái gì cũng nhìn không thấy, trực tiếp tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Xong rồi, sắp chết rồi.

Nhưng đúng lúc này, người khổng lồ – kẻ chuyên hoạt động trong đêm tối, đã rất lâu chưa từng đi lại vào ban ngày đột nhiên rú lên một tiếng đau đớn, tay buông lỏng làm rìu rơi xuống mu bàn chân của mình.

Hắn một tay che mắt, một tay ôm chân, trên dưới đều nở hoa, trong ngoài đều hỗn loạn, gân cổ kêu to:

“Đau… Đau quá!”

Thế cục nghịch chuyển chỉ trong nháy mắt, Olly bắt buộc mình mở mắt ra nhìn cảnh người khổng lồ đang khổ sở, chỉ nghe Lâm Ân nhẹ giọng an ủi:

“Đừng sợ, không sao đâu.”

Bóng đèn Lâm Ân chính thức xuất hiện, nỗ lực nín thở làm tim đập thình thịch như đang nhảy điệu clacket, độ sáng trên người tiếp tục tăng cao, nắm chặt lấy bả vai Olly mà nín thở, tỏa ra ánh sáng chói mắt, giống như mặt trời mới mọc.

Mà giờ khắc này, Olly thực sự muốn ca ngợi mặt trời.

Nhưng “làm màu” chỉ được vài giây, hạn sử dụng của bóng đèn Lâm Ân nói hết là hết, sự kháng nghị của cơ thể làm cổ họng cậu ngứa điên, cơn ho kéo tới dồn dập, làm cơ thể vốn đang kéo căng của Lâm Ân cuộn lại thành tôm luộc.

Ánh sáng trên người cũng bắt đầu lập lòe bất ổn, độ sáng cũng vì thế mà từ từ giảm xuống.

Cơ thể Lâm Ân mềm nhũn, Olly ôm chặt lấy cậu ngồi xổm xuống, sau đó nhìn máu đỏ tươi theo tiết tấu cơn ho mà không ngừng tuôn ra từ miệng người này.

Giọt máu ấm áp rơi lên cánh tay Olly, dường như không khác gì với những con thú mà hắn đã gϊếŧ, nhưng lại hoàn toàn bất đồng.

Hắn sững sờ một lát, sau đó ý thức được phải đưa Lâm Ân rời khỏi nơi này, nhưng người khổng lồ đã hồi lại sau vụ đau chân và chói mắt do ánh sáng mạnh, tiếp tục đi về phía bọn họ.

“Người lạ! Tại sao trên người ngươi lại có ánh sáng!”

Cuối cùng người khổng lồ cũng phát hiện điểm đáng chú ý.

Lâm Ân ho như sắp chết, căn bản không thể trả lời câu hỏi của ông ta, chỉ có thể dùng sức nắm chặt tay Olly. Olly cảm nhận được cơ thể cậu đang co rúm, ngửa đầu nhìn lên và nói:

“Bởi vì cậu ta sinh ra đã có ánh sáng.”

Lâm Ân:…

Đại ca, anh đang ăn nói bậy bạ gì thế!

Người khổng lồ trầm mặc một hồi, sau đó từ từ ngồi xổm xuống, dường như muốn nhìn rõ mặt Lâm Ân, nhưng Lâm Ân rất không nể mặt lại ho ra một búng máu. Người khổng lồ thấy thế thì hơi sửng sốt.

“Vừa rồi ta không đυ.ng phải các ngươi mà nhỉ?”

Người khổng lồ nhìn tay mình, hết sức nghi hoặc.

Olly:

“Không, sức khỏe cậu ta không tốt mà thôi.”

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào người khổng lồ, cảnh giác từng động tác của ông ta, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn tinh thần ôm Lâm Ân chạy khỏi người khổng lồ.

Lâm Ân vừa phun ra một ngụm máu mới cảm thấy mình sống lại, nhắm mắt hít sâu mấy hơi làm mình thoải mái hơn một chút, sau đó vỗ vỗ tay Olly nói với hắn bằng giọng hơi khàn:

“Em ổn rồi.”

Olly gật đầu, đỡ cậu chậm rãi đứng dậy, chỉ nghe người khổng lồ lại đặt câu hỏi lần nữa:

“Cho nên ngươi sinh ra đã có ánh sáng thật à?”

“Không phải, khi tôi đến hòn đảo này mới phát hiện mình sẽ phát sáng vào ban đêm, tôi cũng không biết vì sao.”

Lâm Ân trả lời rất thành thật, nhưng trong lòng lại đang mong chờ phản ứng của người khổng lồ.

Chỉ bằng độ sáng bóng đèn của anh đây, chú cứ nói xem có thể xem là anh hùng được không đi.

Nhưng không như những gì cậu mong muốn, người khổng lồ nhìn chăm chú vào cậu một hồi lâu, sau đó đột nhiên thở dài một hơi, đứng lên xoay người đi về luôn, còn vẫy tay bảo:

“Được rồi, các ngươi mau rời khỏi lãnh địa của ta, đừng đến nữa.”

Lâm Ân: ???

Trận chiến đầu tiên với hàng xóm thiếu đạo đức tuyên cáo thất bại, mặc dù Olly thấy bất mãn nhưng nhìn bộ dạng lấm lem máu tươi của Lâm Ân lại cảm thấy nơi này không thích hợp ở lâu, bèn nói thẳng:

“Đi về trước đã.”

Lâm Ân đứng tại chỗ bất động cậu nhìn theo bóng lưng người khổng lồ lớn tiếng hỏi một câu đi thẳng vào chủ đề:

“Ông biết anh hùng không? Ông thấy tôi có giống không?”

Người khổng lồ đang di chuyển chợt dừng lại, chậm rãi quay đầu lại nhìn bọn họ thật kỹ rồi đáp:

“Ngươi nên mừng vì các ngươi cũng không phải anh hùng, bằng không ta nhất định sẽ gϊếŧ chết các ngươi.”

Giọng nói vốn đã bình thản lại đột nhiên trở nên phẫn nộ, người khổng lồ gầm lên:

“Ta ghét nhất là anh hùng!”

Sao cái anh này lại không giống với những gì Sheeper nói thế nhỉ? Không phải người khổng lồ nên tôn kính anh hùng à? Lâm Ân sửng sốt ba giây nhìn về phía Olly, chỉ nghe thấy hắn nói:

“Ta đã nói với ngươi là Sheeper nói dối rồi.”

“Cút! Mau cút!”

Người khổng lồ lại xoay người nhìn về phía bọn họ, bắt đầu vung vẩy chiếc rìu trong tay, Olly lập tức ôm Lâm Ân rời đi, nhưng giọng nói của người khổng lồ vẫn còn đuổi theo sau bọn họ…

“Anh hùng và khỉ đều không được tiến vào lãnh địa của ta!”

Cuối cùng hai người cũng rời khỏi mảnh đất thị phi này, Olly xác định đã an toàn rồi mới thả Lâm Ân xuống đất, chuẩn bị khuyên cậu từ bỏ, kết quả hai chân Lâm Ân vừa chạm đất đã quỳ gối xuống luôn, bắt đầu một trận ho xé tim xé phổi mới.

Cậu nâng một tay nên, khó nhọc lắc lắc, tỏ vẻ lúc này Olly đừng chạm vào mình, nhưng vừa há miệng lại ói ra một ngụm máu, chính cậu cũng thấy hãi người, chỉ có thể dùng ánh mắt trấn an đối phương.

Lúc cậu ngậm miệng điều chỉnh hô hấp để mình thoải mái hơn một chút thì Olly đứng ở một bên do dự rất lâu lại đột nhiên giơ tay lên áp sau lưng cậu, một tiếng ngâm xướng xa xưa vang lên bên tai.

Tai thú trên đỉnh đầu Olly khẽ run rẩy trong tiếng ngâm xướng của hắn, cặp mắt như đá quý nhìn chằm chằm vào Lâm Ân, tỏa sáng trong đêm tối.

Cảm giác mát rượi nhanh chóng từ sau lưng lan truyền khắp toàn thân Lâm Ân, mặc dù nghe không hiểu hắn đang hát gì cả, nhưng cảm giác ngứa cổ và cơn ho của mình đã vơi bớt rất nhanh.

Nhất thời, gió trở nên nhu hòa hơn, không khí dường như cũng mang theo vị ngọt, cả thế giới đều trở nên dịu dàng.

--------------

Lời tác giả:

Người khổng lồ: Anh hùng, đừng đến đây la liếʍ!

Lâm Ân: Thời khắc huy hoàng của tôi!