Mã Hiểu Thiên bị âm thanh đột nhiên xuất hiện của Chiến Cửu dọa sợ. “A! Anh sao lại ở phòng ta?”
Chiến Cửu trả lời: “Ngươi không đi học sao?”
Không hiểu anh hỏi làm gì. Nhưng Mã Hiểu Thiên theo thói quen trả lời đúng sự thật. “Ta vốn muốn đi, chỉ là khai giảng phải bắt đầu quân huấn, ta lại vừa mới phát tác chứng khuyết thiếu linh lực, trường học quan tâm thân thể ta, cho ta ở nhà nghỉ ngơi. Anh có việc gì à?”
Chiến Cửu lắc đầu: “Không có.”
Mã Hiểu Thiên có chút đau đầu: “Vậy…. Có phải quá nhàm chán hay không? Anh có thể xem TV, hoặc đưa tiền, ta đi mua một đài trí não cho anh chơi?”
Chiến Cửu trả lời: “Không cần. Ngươi cứ vội chuyện của ngươi, ta nhìn.”
Mã Hiểu Thiên khéo miệng run rẩy: “Cái này, lúc ta làm việc, không quen có người nhìn. Cảm thấy lạ lạ.”
“Vậy nói chuyện phiếm đi. Nói chuyện vì cái gì ngươi phải làm cái này. Ngươi thích?” Chiến Cửu ngồi xuống bên giường Mã Hiểu Thiên, thấy so với nằm trên mặt đất thoải mái hơn một chút.
Ngày thường Mã Hiểu Thiên cho người ta cảm giác thích cười cười nói nói, thực tế cậu chỉ như vậy đối với người quen. Nhiều lúc, cậu đều an tĩnh làm việc của chính mình, suy nghĩ tương lai phải sinh hoạt như thế nào. Cùng nói chuyện phiếm với người xa lạ chỉ mới nhận thức được ba ngày thì có chút xấu hổ. “Cái này…. ta muốn kiếm tiền. Ta chưa tới 20 tuổi, không được phép đi làm công, cũng chỉ có thể làm một ít đồ thủ công đem bán ở trên mạng.”
“Rất thiếu tiền?” Chiến Cửu hỏi.
Đối với cái này Mã Hiểu Thiên cũng không hàm hồ: “Đúng vậy. Đặc biệt thiếu. Ta không có người thân, tuy rằng một người ăn no cả nhà không đói bụng, nhưng kinh tế không có thu vào. Tiền mua linh thạch sẽ nhanh chóng không đủ.”
“Khôi nhân kia không phải người thân của ngươi?”
“Hắn là bằng hữu của ta. Cũng là khách thuê phòng. Ta đợi lâu lắm mới có người chịu thuê một gian phòng ở. Mà không đúng, anh cũng cho ta linh thạch cùng túi trữ vật.” Tuy là không nghĩ tiếp tục thu lưu. Cái nhà lớn có như vậy, ở ba người, quá biệt nữu(2).
(2) Khó chịu, kỳ cục, khó tính rồi, rắc rối, rầy ràChiến Cửu trầm mặt trong chốc lát. Sau đó đứng lên: “Ta sẽ cho người tiền thuê nhà và tiền cơm. Túi trữ vật khó bán, ta ngày mai đi săn thú. Hai ngày nay ngươi làm thịt quá ít. Không đủ cho ta khôi phục.”
Cằm Mã Hiểu Thiên sắp rơi xuống. Chưa đủ? Tuy nhiên nghĩ lại mỗi ngày sau khi mình cùng Ứng Phong ăn xong, Chiến Cửu đem mọi thứ dư lại ăn sạch, cậu có chút lo lắng. “Cái kia…. Ta thật sự không biết anh ăn nhiều hay ít.”
Chiến Cứu đã đi đến gần cửa: “Được. Về sau sẽ biết.”
Nhìn bóng dáng Chiến Cửu, Mã Hiểu Thiên phun tào: Đại ca, ta không nghĩ đến về sau nha!!! Ăn nhiều như vậy ta nấu cũng rất vất vã đó!