Chương 27: Cái tên thùng cơm này!

Bằng một cách không lường được Chiến Cửu tiến vào cuộc sống của Mã Hiểu Thiên và Ứng Phong. Hai ngày đầu hai người còn cảm thấy không được tự nhiên. Đặc biệt là Ứng Phong, hắn áp lực rất lớn.

Nhưng không biết có phải do Chiến Cửu cố ý thu liễm lại khí thế, từng chút, Ứng Phong không còn cảm nhận được áp lực quá lớn. Ít nhất bây giờ ba người không xảy ra chuyện không vui. Nhưng tóm lại một người xa lạ dùng cách thức mạnh mẽ vào ở nhà bọn họ, họ cảm thấy không quá hài lòng.

Mấy ngày Chiến Cửu tới, Ứng Phong không còn đi nhận nhiệm nhiệm, hắn không thể nào yên tâm để Mã Hiểu Thiên một mình với tên lai lịch không rõ này. Nhưng hắn phát hiện Chiến Cửu luôn nằm trên sô pha nghỉ ngơi, hoặc là trải thảm nằm trên mặt đất ngủ. Mà tiểu nhị hóa(1) Mã Hiểu Thiên vẫn còn thản nhiên bình ổn ở trong phòng làm đồ thủ công. Thâm chí còn yêu cầu hắn hỗ trợ mài rớt lớp vỏ của khối nham ngọc, sau đó dựa theo phương hướng vết nứt cắt cục đá ra. Vì thế ngày thứ ba, Ứng Phong liền đi trung tâm nhiệm vụ. Hắn không thể nhọc lòng vì một “người câm” cùng một tên nhị hóa. Nhất là hắn cảm thấy mình nhọc lòng một cách vô ích.

(1) Nhị hóa là cách mắng ai đó khờ khạo, ngốc nghếch, chậm chạp trong một vài chuyền nào đó

Không ngờ tới, Ứng Phong không ở nhà, Chiến Cửu “Người câm” càng thấy tốt.

Mã Hiểu Thiên đối với những mảnh nham ngọc nát bị “tách rời” tiến hành phân loại, có một ít vỡ vụn không thể sử dụng. Dù vậy cậu đều thu thập lại bỏ vào một túi nhỏ. Dư lại một ít có thể làm khuyên tai. May mắn trong hai khối nham ngọc màu lam nhạt, một khối giá trị có thể thu hồi được vốn gốc. Vì hai khối đá giúp mình bổ sung linh lực, Mã Hiểu Thiên nhanh chóng xem nhẹ kẻ xâm lấn cả ngày xụ mặt bên ngoài.

Hôm nay cậu dùng trí não vẽ phác thảo một cái lắc tay. Cậu tính dùng mười viên đá vụn nhỏ cùng bạc bùn để làm thành lắc tay kim loại. Đầu tiên là khuôn đúc, nhưng khuôn đúc yêu cầu phải làm bản thiết kế.

“Ngươi vẽ không tồi” Chiến Cửu đứng ở cửa một lúc lâu, phát hiện Mã Hiểu Thiên không có chú ý đến mình, vậy nên anh đến bên cạnh tên nhóc này cũng không hay biết. Làm cho Chiến Cửu có chút tò mò. Thời gian anh còn ở Chiến gia, tất cả mọi người đều mang sự phòng bị, chỉ cần anh tới gần 10 mét, tất cả mọi người đều nhận ra, giống như tiểu Khôi nhân Ứng Phong. Nhưng tên thường nhân này lại không giống, cậu hoàn toàn bỏ qua anh, là không cảm nhận được linh khí? Hay là quá chuyên tâm đây?