Bên kia Ứng Phong còn gian nan hơn Mã Hiểu Thiên. Hắn không thích nói chuyện, cũng không biết nói cái gì. Nhưng Chiến Cửu còn hơn hắn. Vì thế trong phòng khách, một người ngồi một cái sô pha, ai cũng không quan tâm ai, cũng không có ai mở TV, liền xem đối phương như không khí.
Tuy nhiên cũng không đúng, phải là Chiến Cửu xem Ứng Phong là không khí, mà Ứng Phong đang tận lực khắc chế chính mình trước khí tràng đáng kinh ngạc của đối phương. Thẳng đến một tiếng rưỡi sau, Mã Hiểu Thiên từ phòng bếp đi ra.
“Có thể ăn cơm rồi nha.” Mã Hiểu Thiên tay bưng thịt xào ra. Nhìn thoáng qua phòng khách, tư thế của hai người không có gì thay đổi so với lúc cậu vừa vào phòng bếp, đột nhiên cảm thấy có chút sảng khoái.
Chiến Cửu là một người không biết khách sáo. Đương nhiên anh cũng đói bụng, trực tiếp đứng lên đi đến bên cạnh Mã Hiểu Thiên. Mã Hiểu Thiên hoảng sợ. “Anh, anh làm gì?”
Chiến Cửu lấy cái mâm trong tay Mã Hiểu Thiên: “Giúp ngươi cầm.”
Giọng nói quá gần, Mã Hiểu Thiên cảm thấy bản thân nổi lên một tầng da gà, có cảm giác đặc biệt muốn chạy trốn. Bất quá cậu vẫn luyến tiếc phòng ở nhà mình. “Kia…. Vậy anh vào phòng bếp bưng nồi thịt hầm ra đi. Ta không mang nổi.”
Chiến Cửu cũng rất nghe lời, đem mâm giao lại cho Mã Hiểu Thiên, đi vào phòng bếp, sau đó bưng ra một nồi hầm lớn, đi đến bàn ăn. Nhìn qua một chút đều không giống khách tới nhà người khác, càng không giống như lần đầu tiên tới. Bộ dáng kia trong có bao nhiêu thuận tay.
Mã Hiểu Thiên có chút ngốc, còn người đang ngồi không nhúc nhích Ứng Phong cũng không hiểu ra sao. Người này chủ động làm này làm kia, chẳng lẽ là đói bụng rồi?
Nhưng dù sao cơm vẫn là ba người cùng ăn. Mã Hiểu Thiên múc ba chén cơm, bản thân ngồi giữa hai người, lần đầu tiên cảm giác ăn mà không biết mùi vị gì. Thật là…. Quá độc ác! Tên Chiến Cửu này ăn quá tốt! Này chính là cái thùng cơm mà! Một ngụm một khối to, ăn còn nhanh hơn cướp! Cảm giác quen thuộc như quỷ chết đói đầu thai là sao đây. Cậu thấy mình không nên cho rằng Ứng Phong ăn nhiều, bởi vì so với tên này, Ứng Phong sức ăn như mèo đâu! Hơn nữa Ứng Phong không kén ăn. Còn tên này cư nhiên không ăn rau dưa. Đặc biệt quá phận!
Đương nhiên Mã Hiểu Thiên thấy may mắn khi Chiến Cửu không ăn rau dưa, nếu không chính mình cùng Ứng Phong phải ăn cơm không. Cậu bắt đầu suy tính bản thân có nên chuẩn bị một ít dưa muối. Hơn nữa, vì cái túi trữ vật này, vẫn có thể lo cho tên đó được mấy bữa cơm nữa.
Lúc Mã Hiểu Thiên cùng Ứng Phong buông chén đũa, Chiến Cửu đem đồ ăn còn dư lại thu hết vào bụng. Nhìn đến Mã Hiểu Thiên thịt đều đau, dạ dày cũng đau. Nhưng may mắn, may mắn còn đủ ăn.
Ăn sạch đồ ăn, Chiến Cửu đứng lên đem chén đũa bỏ vào nồi đựng thịt hầm, sau đó tự giác mang vào bếp. Mã Hiểu Thiên trợn tròn mắt. Dọn cơm có thể là đói, thu thập chén đũa là ý gì? Kết quả hai người còn chưa nghĩ xong, Chiến Cửu đã bước ra. Còn đối với Ứng Phong nói: “Ngươi rửa chén.”
Ứng Phong từ nãy đến giờ không một biểu tình lúc này có cảm giác cằm muốn rớt xuống. Càng đừng nói tên ngốc luôn hi hi ha ha Mã Hiểu Thiên. Cậu phì cười. Như thế nào cảm thấy người này… Có chút ngây thơ!