Chương 25: Cái tên thùng cơm này!

Trong nhà nhiều thêm một sinh vật nguy hiểm, cả người Mã Hiểu Thiên và Ứng Phong đều không ổn, Mã Hiểu Thiên còn tốt, cậu chỉ hơi sợ hãi, nhưng lại nhận được thù lao là túi trữ vật cùng linh thạch. Cậu tin Khôi nhân này không muốn gϊếŧ mình, vì đồ vật hắn đưa không hề có gì đáng nghi. Cho nên cậu khá là bình thản, dù sao cậu chỉ là một kẻ bị áp bức, kẻ thù có tới cửa, cậu liền trốn xuống gầm giường.

Chẳng qua Ứng Phong lại khác Mã Hiểu Thiên. Cùng là Khôi nhân, mỗi giờ mỗi phút hắn đều cảm nhận được áp lực giữa kẻ yếu đối với kẻ mạnh. Đối với Khôi nhân, lãnh địa của chính mình xuất hiện đồng loại sẽ mang đến một loại nguy cơ cùng cảm giác khẩn trương, điều này đến từ bản năng trong gien dã thú, nếu không phải người thân, dù là bạn bè bình thường cũng sẽ không quá gần gũi. Cho nên trong nhà nhiều hơn một người “khách ghé thăm” nguy hiểm, làm cho tâm thái mâu thuẫn của hắn càng lúc càng tăng.

Ứng Phong muốn vào bếp hỗ trợ, nhưng lo lắng tên Chiến Cửu này ở phòng khách động tay động chân. Vì thế chỉ có thể ngồi một bên, hắn không biết bản thân tự tìm tội mà chịu, vẫn cứ ngồi canh chừng đối phương.

Đôi khi Mã Hiểu Thiên không tim không phổi, như lúc này cậu còn tính đến việc bán đi hay giữ lại linh thạch để gia công trang sức. Sau đó tâm trí một bên tham tiền, một bên cắt nấm tím. Dù sao trong nhà chỉ có nấm tím, anh thảo, cầu dưa, thịt gà rừng cùng thịt hoa da thú.

Đồ ăn phổ biến của nơi này là thịt hầm cùng cơm khoai đậu. Lấy thể trạng của Khôi nhân để phán đoán sức ăn, Mã Hiểu Thiên đem một khối thịt hoa da thú cắt ra rồi bỏ vào nồi to. Sau đó đem anh thảo cắt xong cũng thả vào nồi.

Anh thảo là một loại thực vật. Nhìn rất giống hoa tói, nhưng hương vị không có gì đặc biệt, hình dáng giống ngón tay kích thước thì như măng tây. Da rất mỏng, trực tiếp cắt là có thể làm món ăn. Chiên xào hầm đều được. Được xem như rau dưa Mã Hiểu Thiên và Ứng Phong dùng nhiều nhất.

Cầu dưa theo giải thích của Mã Hiểu Thiên, chúng không khác bí đỏ lắm. Bời vì từ cách thức gieo trồng, kích thước lớn nhỏ đều giống nhau, từng cái hình cầu màu vàng cam, như trái bóng lớn, trong ruột không quá nhiều, nhưng rất dễ ăn. Hương vị không kém bí đỏ là mấy, ngọt ngào, làm điểm tâm, nấu cơm, nấu cháo đều được. Hôm nay Mã Hiểu Thiên liền mang ra nấu cơm. Cắt cùng với khoai đậu bỏ vào gạo, như vậy liền nấu được một nồi cơm hoàng kim.

Thời điểm xào thịt, Mã Hiểu Thiên dùng một loại thực vật có hương vị giống với hoa tiêu. Chúng được gọi là thứ diệp hương thảo, có khả năng khử tanh rất tốt, nó không mang độc nhưng lại thô to khó để nuốt, nhưng làm gia vị rất vừa ý. Một nồi to chỉ cần một mảnh lá liền mang lại hương vị không tầm thường. Nhưng mà thứ này sinh trưởng trong rừng rậm, giá cả khá cao, quý hơn rau dưa bình thường nhiều. Ngày thường Mã Hiểu Thiên chỉ dám xé nhỏ ra dùng, nay liền dùng đến nữa lá. Cậu thấy bản thân đang cấp chút mặt mũi cho “Kẻ xâm nhập” đáng ghét đó!

Cậu làm việc cũng không quá tình nguyện, một bên nấu cơm, một bên tự hỏi. Tóm lại chuyện này có chút không khoa học, sao mình lại để một tên nguy hiểm như vậy vào nhà? Dù cho không nguy hiểm đi, nhưng có chút kỳ kỳ. Thời điểm vớt thịt ra, cậu đột nhiên nghĩ đến nửa đêm bản thân đi WC, sẽ nhìn thấy một Khôi nhân cường đại xa lạ nằm trong phòng khách, bản thân lại không quen biết hắn, cái cảm giác này, kỳ lạ quá trời.