Chương 9: Kha lão phu nhân

Theo chân hạ nhân của Kha phủ, Lục Đồng bước vào bên trong, còn Ngân Tranh thì ở lại bên ngoài chờ đợi.

Vừa bước qua cổng, đập vào mắt là một bồn hoa mẫu đơn rực rỡ. Hoa viên của Kha gia quả thực rất rộng, lại đang vào mùa hoa nở rộ, khiến cho người bước vào có cảm giác như lạc giữa một biển hoa, cả không gian ngập tràn hương thơm ngào ngạt.

Lục Đồng khẽ cụp mắt xuống, lòng trĩu nặng.

Bởi lẽ, Lục Nhu vốn bị dị ứng phấn hoa, chỉ cần đến gần hoa tươi là khắp người sẽ nổi mẩn đỏ. Chính vì vậy, trong Lục gia chưa bao giờ xuất hiện dù chỉ một bông hoa tươi. Thế nhưng, Lục Nhu lại rất thích hoa, nên mẫu thân đã dùng vải vụn kết thành vô số đóa hoa giả, cắm vào bình sứ để trang trí cho trong nhà thêm sắc màu.

Vậy mà ở Kha gia, dường như chẳng hề có nỗi lo lắng này, trăm hoa đua nở, khoe sắc rực rỡ.

Khi vào đến chính sảnh, nàng thấy một vị phu nhân lớn tuổi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lê hoa. Gương mặt bà ta dài, đuôi mắt vừa sắc lại vừa xệ xuống, đôi môi mỏng dính được tô son đỏ chót. Bà ta mặc một chiếc áo bối tử màu đỏ quả vải thêu họa tiết hoa nho, bên tai đeo đôi khuyên tai vàng hình hồ lô nặng trĩu. Dù ăn mặc vô cùng sang trọng, nhưng nhìn qua lại toát lên vẻ khắc nghiệt khó gần.

Lục Đồng khẽ hành lễ với Kha lão phu nhân: "Tiểu nữ Vương Oanh Oanh, bái kiến lão phu nhân."

Kha lão phu nhân không nói gì, chỉ dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, dò xét Lục Đồng.

Đây là một cô nương còn khá trẻ, mặc một chiếc áo vải gai màu nâu nhạt đã bạc màu, trên khuỷu tay còn có một miếng vá khó nhận ra, trông có vẻ rất nghèo khó. Ánh mắt Kha lão phu nhân dừng lại trên lớp vải mỏng che mặt của Lục Đồng, bà ta khẽ nhíu mày, cất giọng hỏi: "Che mặt làm gì?"

"Trên đường đến kinh thành, Oanh Oanh không may mắc bệnh nặng, vết mẩn đỏ trên mặt vẫn chưa khỏi hẳn." Lục Đồng nhỏ giọng đáp: "Không dám làm vấy bẩn mắt của lão phu nhân."

Kha lão phu nhân thấy trên cổ nàng quả thật có vài vết mẩn đỏ, trong lòng bà ta khẽ động, rồi phẩy tay nói: "Vậy thì lui ra xa một chút." Giọng điệu không chút khách khí.

Lục Đồng y lời lùi về sau hai bước.

Lý ma ma đứng bên cạnh liền cười nói, một bên xoa bóp vai cho Kha lão phu nhân, một bên hỏi Lục Đồng: "Oanh Oanh cô nương là người phương nào?"

Lục Đồng đáp: "Tiểu nữ là người Tô Nam."

"Tô Nam?" Kha lão phu nhân đánh giá nàng một lượt: “Ta chưa từng nghe nói Lục thị có họ hàng nào ở Tô Nam."

"Mẫu thân của Nhu tỷ tỷ chính là biểu cô mẫu của Oanh Oanh. Chỉ là Oanh Oanh từ nhỏ đã theo cha mẹ đến Tô Nam sinh sống. Năm đó mẫu thân con yếu ớt, phụ thân lại mắc bệnh nặng, biểu cô mẫu từng nói sẽ coi Oanh Oanh như con gái ruột, sau này nếu gặp khó khăn gì thì cứ đến huyện Thường Võ tìm bà ấy." Nói đến đây, giọng Lục Đồng khẽ nghẹn lại, mang theo một tia bi thương: “Nay cha mẹ đều đã qua đời, Oanh Oanh vất vả lắm mới đến được Thường Võ, nào ngờ đâu cô mẫu đã..."

Nghe đến đây, Kha lão phu nhân mới thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên đúng như lời Lý ma ma đã nói, Vương Oanh Oanh này chỉ là một kẻ nghèo hèn đến ăn vạ. Cùng lắm là muốn lừa gạt chút bạc ở đây mà thôi.

Nghĩ vậy, bà ta không còn chút kiên nhẫn nào nữa, bèn nói: "Ngươi đã đến tìm Lục thị, hẳn là biết nó đã qua đời từ lâu rồi, Kha gia hiện giờ không có người này. Hơn nữa…” Bà ta cười nhạt một tiếng: “Ngươi nói Lục thị coi ngươi như tỷ muội ruột, nhưng trước đây ta chưa từng nghe nó nhắc đến ngươi, ai biết lời ngươi nói là thật hay giả chứ?"

"Lão phu nhân không cần lo lắng, Oanh Oanh từng sống ở huyện Thường Võ một thời gian, hàng xóm láng giềng đều biết. Lão phu nhân có thể phái người đến huyện Thường Võ dò hỏi, chỉ cần hỏi một chút là biết thật giả ngay thôi."

Kha lão phu nhân nghẹn lời, Lý ma ma bên cạnh vội vàng lên tiếng: "Cô nương à, đại phu nhân đã qua đời rồi, cho dù cô có muốn đến nương tựa, thì hiện giờ đại thiếu gia cũng đã cưới vợ mới, duyên phận vợ chồng với Lục thị đã hết từ lâu. Một cô nương chưa xuất giá như cô mà ở lại Kha gia, chuyện này nói ra không hay, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của cô nương." Bà ta tự cho là mình nói rất có lý, bởi lẽ cô nương nhà nào mà không quan tâm đến thanh danh chứ? Cho dù muốn lợi dụng cũng phải xem có đáng hay không.

Ánh mắt Lục Đồng khẽ lóe lên.

Vợ mới...

Lục Nhu mới qua đời một năm, vậy mà Kha Thừa Hưng đã vội cưới vợ mới rồi sao.

Ngón tay giấu trong tay áo của nàng siết chặt, nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười dịu dàng: "Oanh Oanh biết thân phận mình khó xử, tự nhiên không dám ở lại Kha gia. Vừa rồi con cũng đã nói với tiểu ca ở phòng gác cổng rồi, lần này con đến đây là để lấy lại của hồi môn của biểu tỷ."

Lời vừa dứt, cả căn phòng bỗng chốc im lặng.

Một lúc sau, Kha lão phu nhân mới chậm rãi lên tiếng: "Ngươi nói cái gì?"

Tựa như không nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của bà ta, Lục Đồng vẫn nhỏ nhẹ nói: "Biểu cô mẫu từng muốn nhận Oanh Oanh làm con nuôi, nên Oanh Oanh cũng coi như là nửa người của Lục gia. Đại thiếu gia đã hết duyên vợ chồng với biểu tỷ, xem như đã thành người dưng nước lã. Biểu tỷ lại chưa có con cái, vậy thì của hồi môn, tự nhiên nên trả lại cho Lục gia, Oanh Oanh có thể thay mặt bảo quản."

"Từ xưa đến nay, khi vợ mất, nhà chồng đều phải trả lại của hồi môn cho nhà vợ." Lục Đồng ngước mắt lên, giả vờ kinh ngạc: “Gia thế của Kha gia hiển hách như vậy, chẳng lẽ lại tiếc rẻ chút của hồi môn ít ỏi của biểu tỷ sao?"

Giọng nàng không nhanh không chậm, dáng vẻ vẫn dịu dàng, nhưng từng lời nói ra lại như hắt một gáo dầu sôi vào lửa giận của Kha lão phu nhân.

Kha lão phu nhân đập mạnh xuống bàn: "Của hồi môn? Nó thì có của hồi môn gì chứ? Một đứa con gái nhà thư sinh nghèo rớt mồng tơi, gả vào nhà chúng ta đã là trèo cao rồi! Nếu không phải con trai ta thích nó, Kha gia ta sao phải kết thông gia với loại người như vậy, để cho thiên hạ chê cười! Chẳng qua là có chút nhan sắc mà thôi, nếu không phải..."

Lý ma ma bên cạnh vội ho khan một tiếng.

Kha lão phu nhân đột nhiên ngậm miệng lại, rồi nhìn thẳng vào mắt Lục Đồng, cười lạnh: "Ngươi cứ luôn miệng nói thân thiết với tỷ tỷ của ngươi, sao không đi hỏi thăm xem nó là loại người gì?"

Lục Đồng bình tĩnh nhìn bà ta.

"Lục thị vào Kha gia ta, không hề tuân thủ nữ tắc. Cậy mình có chút nhan sắc, liền ở trong tiệm công khai câu dẫn công tử nhà Thích thái sư. Cũng không tự xem lại mình là cái thá gì, Thích công tử sao có thể để ý đến loại đàn bà như nó. Nó tự làm tự chịu, bị Thích công tử từ chối, quần áo xộc xệch chạy ra ngoài, đến khi mọi chuyện vỡ lở mới biết mất mặt. Không chịu đựng được, liền nhảy xuống hồ tự vẫn. Khiến cho Kha gia ta trở thành trò cười cho cả kinh thành!"

Nói đến đây, bà ta càng thêm kích động: "Cả nhà Lục gia chúng nó, không có một ai tốt đẹp hết! Còn thằng đệ đệ kia của nó lại là một kẻ không an phận, vừa vào kinh đã bị nha môn bắt giữ với tội danh trộm cắp và cưỡиɠ ɖâʍ. Miệng thì nói là gia đình thư hương môn đệ, mà thực chất cả nhà toàn là phường trộm cắp, đĩ điếm, không có một ai ra hồn! Chết là đáng đời!"

Kha lão phu nhân chỉ tay ra vườn hoa mẫu đơn ngoài cửa: "Nếu không phải nó nhảy xuống hồ, làm ô uế phong thủy ngôi nhà mới của ta, ta đâu cần phải tốn nhiều bạc như vậy để lấp hồ đi trồng hoa mẫu đơn. Thật đáng tiếc cho hồ sen mới nở của ta..." Đoạn, bà ta lại chỉ tay vào Lục Đồng, giọng nói càng thêm sắc nhọn: “Ngươi muốn tìm của hồi môn, thì đi mà tìm tỷ tỷ của ngươi mà đòi! Lục thị nó hai bàn tay trắng vào cửa, Kha gia ta cho nó ăn no mặc ấm đã là nhân từ lắm rồi. Cho dù ngươi có kiện lên nha môn, ta cũng không sợ. Cứ để xem quan lão gia tin các ngươi, một lũ trộm cắp, đĩ điếm, hay là tin Kha gia chúng ta!"

Lão phu nhân nói một hơi dài, ngực phập phồng dữ dội, Lý ma ma vội vàng tiến lên vuốt lưng cho bà ta. Bà ta uống thêm hai ngụm trà thơm, lúc này mới dịu lại, rồi trừng mắt nhìn Lục Đồng nói: "Ngươi còn muốn làm gì? Sao còn chưa đi? Định mặt dày ở lại Kha gia ăn vạ sao?"

Lục Đồng cúi đầu: "Oanh Oanh đã hiểu." Dứt lời, nàng xoay người rời khỏi chính sảnh.

Có lẽ tiếng cãi vã ban nãy quá lớn, nên Lục Đồng vừa đi đến cửa sảnh đã đυ.ng phải một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân này có khuôn mặt trái xoan xinh xắn, thoa phấn rất trắng, lông mày kẻ vừa nhọn vừa cao, mặc một chiếc váy màu xanh lam, trông có vẻ hơi chanh chua. Giọng nói của nàng ta cũng the thé, ánh mắt dò xét nhìn Lục Đồng một lượt, rồi nhìn vào trong sảnh: "Mẫu thân, đây là..."

Mẫu thân...

Lòng Lục Đồng khẽ động. Kha lão phu nhân chỉ có một người con trai là Kha Thừa Hưng, vậy thì nữ nhân này... chính là người vợ mới cưới của hắn.

Kha lão phu nhân ho nhẹ một tiếng: "Chỉ là một người họ hàng xa thôi."

Ánh mắt Lục Đồng dừng lại trên chiếc trâm hoa cài tóc của nữ nhân kia trong giây lát, rồi nhanh chóng dời đi. Nàng không để ý đến những gì diễn ra phía sau nữa, cứ thế một mạch bước ra khỏi sảnh.

Bên ngoài Kha trạch, Ngân Tranh đang lo lắng đi qua đi lại. Thấy Lục Đồng từ trong đi ra, nàng vội vàng chạy đến hỏi: "Cô nương, thế nào rồi ạ?"

Lục Đồng không nói gì, chỉ giục: "Đi thôi."

Ngân Tranh không hiểu chuyện gì, chỉ kịp liếc nhìn cánh cổng Kha gia một cái, rồi vội vàng đi theo Lục Đồng.

Khi đi qua con hẻm dưới Phong Nhạc Lâu, Lục Đồng đột nhiên dừng bước. Nàng tháo khăn che mặt xuống, để lộ khuôn mặt vẫn còn chi chít vết mẩn đỏ.

"Cô nương." Ngân Tranh nhìn kỹ vẻ mặt của nàng, lo lắng hỏi: “Hay là chúng ta tìm người hỏi thăm thêm..."

"Không cần phải hỏi thêm nữa." Giọng Lục Đồng lạnh như băng: "Tỷ tỷ của ta... là bị người ta hại chết."