Chương 7: Vào kinh

Chỉ vỏn vẹn trong một năm ngắn ngủi, lần lượt mất đi con gái, con trai, rồi đến cả người chồng đầu ấp tay gối, Lục phu nhân Vương thị sao có thể chịu đựng nổi cú sốc quá lớn như vậy. Để rồi, chỉ sau một đêm, bà đã hóa điên.

“Nghe nói, bà ấy trông điên điên khùng khùng, cũng chẳng khóc lóc hay làm loạn, chỉ ngày ngày ôm chiếc trống bỏi mà Lục Nhu chơi thuở nhỏ, rồi cứ thế ngồi bên hồ hát và cười ngây dại…” Bà lão thở dài. “Hàng xóm láng giềng sợ bà ấy nghĩ quẩn nên đã đưa về nhà. Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ tạm yên ổn như vậy, thế nhưng ai ngờ vào một đêm nọ, Lục gia bỗng nhiên bốc cháy…”

Có lẽ, đó là do một người đàn bà điên vô tình làm đổ ngọn đèn dầu lên chiếc bàn gỗ, khiến hỏa hoạn xảy ra. Nhưng cũng có lẽ, trong một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, khi phải đối mặt với căn nhà trống hoác không một bóng người, bà đã không còn can đảm để sống tiếp. Vì vậy, bà đã chọn cách mượn ngọn lửa để giải thoát cho chính mình, để tất cả cùng chìm vào tro bụi.

"Cái nhà họ Lục này cũng kỳ quái lắm, chỉ trong một năm mà chết sạch không còn một ai." Bà lão kia vẫn lải nhải với Ngân Tranh: "Ta thấy các ngươi cũng đừng đến gần cái cửa này quá, lỡ trúng phải tà khí thì khó tránh khỏi bị liên lụy."

"Thi thể của Lục phu nhân đâu?" Lục Đồng cất tiếng, cắt ngang lời bà ta.

Bà lão nhìn Lục Đồng, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của đối phương mà không hiểu sao trong lòng lại hơi hoảng hốt. Mãi một lúc sau, bà ta mới định thần lại và nói: "Lửa ở Lục gia bùng lên dữ dội lắm, hơn nữa lại cháy vào ban đêm, nên đợi đến khi người ta phát hiện thì đã muộn rồi. Ngọn lửa cháy suốt cả một đêm. Hôm sau, mọi người vào trong cũng chỉ tìm thấy được một nắm tro tàn. Cứ thế dọn dẹp qua loa cho xong chuyện. Chỉ là, tòa nhà này đã hư hỏng nặng, không thể cứu vãn, đành phải bỏ hoang ở đây thôi."

Bà ta nói xong, thấy Ngân Tranh và Lục Đồng vẫn đứng sững trước cửa Lục gia không có ý định rời đi, bèn xốc lại đòn gánh lên vai, lẩm bẩm một câu: "Dù sao thì người nhà họ Lục chết oan uổng như vậy, sợ là đã phạm phải thứ gì dơ bẩn rồi, các ngươi đừng đứng gần chỗ này quá. Từ xưa đã kiêng kỵ nhà có người chết, lỡ có chuyện gì thì đừng hối hận." Nói rồi, bà ta gánh hàng đi mất.

Trong lòng Ngân Tranh vẫn ôm chiếc bánh phục linh vừa mua, nàng quay lại bên cạnh Lục Đồng, đang định mở miệng thì đã thấy Lục Đồng cất bước đi thẳng vào tòa nhà đổ nát trước mặt.

Trận hỏa hoạn ở Lục gia quả thực rất thảm khốc. Toàn bộ nhà cửa đã hoàn toàn không còn nhận ra dáng vẻ xưa kia, khắp nơi chỉ còn lại tro bụi và những mảnh gỗ cháy đen.

Lục Đồng chậm rãi bước đi.

Nàng đã rời nhà quá lâu, rất nhiều hình ảnh trong quá khứ đều đã phai mờ. Nàng chỉ mang máng nhớ gian phòng chính thông với phòng bếp ở sân nhỏ phía sau có mái ngói rất thấp, mỗi khi trời mưa là nước thường đọng lại trong sân.

Giờ đây, gỗ cháy thành tro lẫn lộn trong đống đổ nát, thật khó để phân biệt đâu là sân, đâu là bếp nữa.

Bước chân giẫm lên đống hoang tàn, phát ra tiếng "răng rắc" khe khẽ. Lục Đồng cúi đầu, chợt nhìn thấy một góc sứ rắn chắc lộ ra giữa đống tro tàn.

Nàng cúi người nhặt mảnh vỡ lên.

Đó là một mảnh vỡ của chiếc lu đá xanh. Ở hành lang gần nhà bếp từng có một cái lu bằng đá xanh, quanh năm đầy ắp nước trong. Bảy năm trước khi rời đi, thùng nước giếng cuối cùng cũng là do chính tay nàng múc.

Ngân Tranh đi theo phía sau, nhìn bốn phía toàn gạch vụn cháy đen mà không khỏi thấy sống lưng lạnh toát, bèn khẽ nói: "Cô nương, hay là chúng ta ra ngoài trước đi. Người khi nãy có nói lỡ như phạm phải kiêng kỵ, hơn nữa..."

"Hơn nữa cái gì?" Lục Đồng lên tiếng: "Hơn nữa Lục gia rất quái dị, phải không?"

Ngân Tranh không dám nói tiếp.

Lục Đồng cụp mắt, từ từ siết chặt nửa chiếc chuông gió trong lòng bàn tay, nhìn đống đổ nát trước mặt rồi lạnh lùng nói: "Quả thực rất quái dị."

Cái chết, tù đày, lũ lụt, hỏa hoạn... Tất cả những sự trùng hợp này nối tiếp nhau, nàng cũng rất muốn biết, rốt cuộc Lục gia đã đắc tội với "thứ dơ bẩn" nào, để rồi bị người ta tàn nhẫn diệt môn đến vậy.

"Khi nãy bà ta nói, Lục Nhu gả cho Kha gia ở kinh thành, đúng không?"

Ngân Tranh lấy lại bình tĩnh, vội đáp: "Đúng vậy ạ, nghe nói là một cửa hiệu chuyên về gốm sứ ở kinh thành."

"Kha gia..." Lục Đồng đứng dậy, nói: "Ta nhớ kỹ rồi."

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Lục Đồng cùng Ngân Tranh lại đi khắp nơi để dò hỏi những tin tức liên quan đến Lục gia.

Một ngày trôi qua rất nhanh, đến chập tối, hai người tìm một quán trọ để nghỉ chân.

Cả chặng đường bôn ba mệt mỏi, lại chẳng ăn uống được bao nhiêu. Ngân Tranh đi tìm chưởng quầy chuẩn bị cơm tối, chỉ còn lại Lục Đồng một mình trong phòng.

Trên bàn vẫn còn bày chiếc bánh Phục Linh mua ban sáng, được mở ra một cách qua loa, dưới ánh nến leo lét trông như một khối màu tối sẫm.

Ánh mắt Lục Đồng lạnh đi vài phần.

Nàng ở trên núi bảy năm, hành trang đơn giản đến lạ thường, thứ quý giá nhất cũng chỉ có hòm thuốc này. Tràn đầy mong đợi trở về quê hương, vậy mà thứ chờ đợi nàng lại là một tin dữ.

Phụ thân nàng dạy dỗ con cái luôn rất nghiêm khắc. Khi còn nhỏ, chỉ cần một người phạm lỗi là cả ba anh em cùng chịu phạt. Lục Khiêm lúc nhỏ đánh nhau với huynh đệ nhà người khác, ăn nói hỗn xược, đã bị phụ thân phạt hai mươi roi, còn phải tự mình đến tận nhà người ta xin lỗi. Cả huyện Thường Võ đều biết gia phong Lục gia nghiêm cẩn, vậy thì làm sao có chuyện trộm cắp, làm nhục người khác được cơ chứ?

Cái chết của Lục Nhu, rồi tai nạn đường thủy của phụ thân lại càng kỳ lạ hơn. Từ huyện Thường Võ đến kinh thành, cũng chỉ có một đoạn đường thủy, trước đây chưa từng nghe nói có chuyện đắm thuyền. Sao phụ thân vừa vào kinh liền gặp chuyện? Còn cả mẫu thân nữa... Ánh mắt Lục Đồng tối sầm lại.

Một nhà bốn người, trong vòng một năm liên tiếp gặp chuyện. Trên đời này, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.

Lục Đồng từ từ siết chặt lòng bàn tay.

Thi thể của mẫu thân đến nay vẫn chưa được tìm thấy, những kẻ ở huyện Thường Võ này lại nói năng lấp liếʍ. Vụ án của Lục Khiêm nhất định còn lưu lại hồ sơ ở nha môn kinh thành, còn có cả Lục Nhu nữa...

Tất cả câu trả lời, có lẽ chỉ có thể tìm thấy ở Kinh thành.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Ngân Tranh bưng một bát sứ đi vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Từ trưa đến giờ cô nương chưa ăn gì cả, nô tỳ đã bảo người ta nấu chút cháo nóng... Cô nương ăn một chút lót dạ đi."

Nàng đặt bát sứ lên bàn, rồi lại quay đầu nói với Lục Đồng: "Món ăn kèm sẽ được mang lên ngay ạ."

Ánh mắt Lục Đồng dừng lại trên bát sứ, hồi lâu không hề động đậy.

Ngân Tranh nhìn sắc mặt nàng, suy nghĩ một chút, rồi nhịn không được khuyên nhủ: "Cô nương, xin hãy nén đau thương..."

Nàng biết Lục Đồng xa nhà đã nhiều năm, nay trở về quê hương nhưng cảnh còn người mất nên đau lòng khôn nguôi. Nhưng gặp phải tình cảnh này, Ngân Tranh vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra được lời an ủi nào, chỉ có thể gượng gạo khuyên nhủ.

Lục Đồng hỏi: "Ngân Tranh, em đi theo ta bao lâu rồi?"

Ngân Tranh sững sờ, theo bản năng đáp: "... Khoảng hơn nửa năm rồi ạ."

"Hơn nửa năm..." Lục Đồng nhìn về phía ngọn đèn trên bàn.

Ngân Tranh cảm thấy hơi lo lắng. Một lúc sau, nàng lại nghe thấy giọng nói của Lục Đồng: "Vậy thì, chúng ta chia tay ở đây thôi."

"Cô nương!" Ngân Tranh nhìn nàng với vẻ mặt không thể tin được.

Ngân Tranh vốn là gái thanh lâu, từ nhỏ đã bị người cha nghiện cờ bạc bán vào chốn phong trần. Nàng vốn thông minh xinh đẹp, nhưng số phận lại long đong, năm mười sáu tuổi đã mắc bệnh hoa liễu.

Tú bà không muốn bỏ tiền chữa bệnh, lại chê nàng hôi hám không thể tiếp khách được nữa, bèn sai người dùng chiếu cuốn Ngân Tranh lại, rồi ném vào bãi tha ma trên núi Lạc Mai.

Lúc đó, Ngân Tranh đã thoi thóp, chỉ còn chờ chết, không ngờ lại gặp được Lục Đồng ở bãi tha ma.

Lục Đồng đã cõng nàng về núi, chữa bệnh cho nàng, và sau đó, bệnh tình của Ngân Tranh đã khỏi.

Ngân Tranh đến giờ vẫn không biết vì sao Lục Đồng lại xuất hiện ở bãi tha ma lúc nửa đêm, nàng cũng chưa từng hỏi nhiều. Vị thiếu nữ có vẻ mặt lạnh lùng này dường như có rất nhiều bí mật. Tuy nhiên, từ đó về sau, Ngân Tranh vẫn luôn đi theo Lục Đồng. Lục Đồng từng nói nàng có thể tự do rời đi, nhưng Ngân Tranh không giống Lục Đồng, nàng không có nhà cũng không có người thân, cũng chẳng muốn quay lại chốn phong trần. Suy đi tính lại, vẫn là đi theo Lục Đồng cho yên tâm.

Vậy mà nàng không ngờ, hôm nay lại bị Lục Đồng đuổi đi.

"Cô nương." Ngân Tranh quỳ xuống: "Có phải nô tỳ đã làm gì không phải không ạ?" Nàng có chút hoang mang: "Sao đột nhiên người lại đuổi nô tỳ đi?"

Lục Đồng không trả lời nàng mà đi đến bên cửa sổ. Trời đã tối, màn đêm buông xuống, huyện Thường Võ về đêm không còn náo nhiệt như ban ngày, lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

"Hôm nay em cũng đã nghe thấy rồi đấy, cả Lục gia của ta, trong vòng một năm đều lần lượt qua đời." Lục Đồng nhìn con đường dài ngoài cửa sổ, ánh đèn l*иg dưới mái hiên lay động, chiếu lên khuôn mặt cô gái trẻ một vẻ trong sáng lạ thường.

"Ta không tin trên đời lại có sự trùng hợp như vậy."

"Mọi chuyện đều bắt đầu từ sau cái chết của tỷ tỷ, mà hiện giờ cả huyện Thường Võ không còn ai quen biết với Lục gia nữa. Muốn điều tra rõ chân tướng, chỉ có thể vào kinh đối chất."

Nàng nói: "Chuyện này ẩn chứa nhiều uẩn khúc, ta buộc phải vào kinh."

"Vào kinh?" Ngân Tranh quên cả việc mình vừa rồi đã thất thố, hỏi: "Nô tỳ có thể vào kinh cùng cô nương mà, cớ sao người lại phải đuổi nô tỳ đi?"

Lục Đồng không nói gì, chỉ đóng cửa sổ lại, rồi xoay người đi đến bàn ngồi xuống.