Đỗ Trường Khanh quát lớn một tiếng.
Lục Đồng xoay người nhìn hắn.
Hắn cứ thế nhìn chằm chằm Lục Đồng một hồi lâu, cuối cùng mới nghiến răng nghiến lợi mà chịu thua, chỉ nói: "Lục đại phu, Đỗ mỗ đây quả thực là lần đầu tiên gặp được người có chí hướng cao thượng, một lòng muốn cứu người giúp đời như cô."
"Ta nói trước nhé," hắn bực bội nói tiếp: "Cô tự mình ngồi khám, còn chuyện người khác có đến hay không, ta không quản được đâu."
"Chuyện đó không cần Đỗ công tử phải bận tâm." Lục Đồng gật đầu với hắn: "Ta sẽ tự mình lo liệu."
Một khi đã bàn bạc xong xuôi, những việc tiếp theo cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Đỗ Trường Khanh nói sẽ quay về tìm chỗ ở cho hai người Lục Đồng, còn Lục Đồng cũng định bụng sẽ về quán trọ thu dọn hành lý. Sau khi Đỗ Trường Khanh trả tiền trà, cả ba người bèn sóng vai đi về phía quán trọ Lai Nghi.
Đường phố lớn quả thực sầm uất, xe ngựa qua lại không dứt. Đi thêm chừng chục bước nữa là đến một tiệm châu báu tên là Bảo Hương Lâu, nơi các nữ quyến trong thành thường lui tới để chọn trang sức.
Khi Lục Đồng và Đỗ Trường Khanh vừa đi đến trước Bảo Hương Lâu, thì từ phía trước đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Lục Đồng ngẩng đầu lên, liền thấy một chiếc xe ngựa đang hùng hổ lao tới.
Người đánh xe không hề có ý định nhường đường cho người đi bộ, khiến cho con ngựa suýt chút nữa đã đâm sầm vào Ngân Tranh. May mà Lục Đồng nhanh tay kéo Ngân Tranh lại, mới giúp nàng tránh được một kiếp nạn. Ngân Tranh còn chưa kịp hoàn hồn để lên tiếng thì người đánh xe đã lớn tiếng mắng chửi: "Lũ dân đen từ đâu đến, không có mắt sao?"
Ngân Tranh tức đến đỏ mặt, định cãi lại vài câu, nhưng Đỗ Trường Khanh ở bên cạnh đã vội kéo nàng lại, nhỏ giọng nói: "Đừng mắng, đó là xe ngựa của phủ thái sư."
Nghe đến đây, lòng Lục Đồng khẽ động, nàng nghiêng đầu hỏi Đỗ Trường Khanh: "Phủ thái sư mà huynh nói, có phải là phủ của Thích thái sư?"
Đỗ Trường Khanh có chút bất ngờ: "Cô cũng biết uy danh của phủ thái sư sao?"
Lục Đồng không nói gì, vẻ mặt có chút u ám.
Đúng lúc đó, ở bên kia, rèm xe ngựa được vén lên, có người bước xuống.
Đó là một vị tiểu thư đội mũ che mặt, mặc bộ váy lưu tiên bằng lụa sa màu khói hoa hợp hoan, tôn lên dáng người vô cùng thanh thoát. Nàng ta được nha hoàn dìu xuống xe ngựa, để lộ ra đôi hài thêu hoa ngọc lan tinh xảo.
Nàng ta bước đi rất cẩn thận, cho dù không nhìn thấy mặt, cũng khiến người ta cảm nhận được một vẻ yểu điệu thướt tha.
Vị tiểu thư xinh đẹp như ngọc này vừa xuất hiện, hộ vệ cao lớn hung dữ bên cạnh liền lớn tiếng quát mắng xua đuổi bá tánh xung quanh, dọn đường cho chủ tử thuận lợi tiến vào Bảo Hương Lâu.
Đỗ Trường Khanh khẽ hừ một tiếng: "Lũ quyền quý..." Nhưng cuối cùng cũng không dám nói tiếp.
Lục Đồng đang nhìn vị tiểu thư nhà Thái sư kia, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh rất nhẹ. Nàng còn chưa kịp lên tiếng nhắc nhở, thì đột nhiên, từ cuối con phố truyền đến tiếng vó ngựa truy đuổi hỗn loạn, kèm theo những tiếng la hét và quát tháo.
"Tránh ra! Quan binh bắt người!"
"Gϊếŧ người rồi ——"
"Lăn xa ra!"
Hàng quán ven đường bị lật tung, binh lính cứ thế xông thẳng vào đường. Lục Đồng thầm nghĩ không ổn, theo bản năng rút trâm cài tóc trên đầu nắm chặt trong tay, đồng thời kéo Ngân Tranh định lùi vào cửa hàng bên cạnh. Thế nhưng, đúng lúc đó, nàng thấy trước mắt đột nhiên có một luồng gió mạnh ập đến, một bóng người lướt qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Người nọ không thèm nhìn Lục Đồng, cứ thế xông thẳng về phía tiểu thư nhà Thái sư, nhắm đến vị thiên kim đang sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch kia. Chẳng ngờ, tên hộ vệ bên cạnh nàng ta đột nhiên liếc nhìn Lục Đồng một cái. Ngay sau đó, Lục Đồng cảm thấy cánh tay mình bị nắm chặt, cả người bị đẩy mạnh về phía trước, ngã thẳng vào lòng tên áo đen.
"Tiểu thư ——" Ngân Tranh kinh hãi hét lên.
Xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.
Thấy đã có người làm lá chắn sống, tên hộ vệ không chút do dự liền dẫn tiểu thư nhà mình lui vào Bảo Hương Lâu. Lục Đồng cảm nhận được lưỡi dao sắc lạnh đang kề sát cổ mình, có người ghì chặt vai nàng, toan chạy về phía đầu kia con phố.
Tuy nhiên, ý đồ của hắn ta đã thất bại.
Bởi lẽ ở đầu phố bên kia, đã có rất nhiều binh lính ập đến, bao vây chặt hắn ta và Lục Đồng ở giữa.
Tên kia đã lâm vào đường cùng, không còn đường lui.
Lục Đồng bị hắn ta ghì chặt, hơi nghiêng đầu, nhìn thấy loáng thoáng một bên mặt của hắn.
Đó là một nam tử trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặt mũi đầy máu, vẻ mặt vừa dữ tợn lại vừa hoảng loạn. Lục Đồng cảm nhận được bàn tay cầm dao của đối phương đang run lên nhè nhẹ. Giọng nói của hắn ta cũng run rẩy, mang theo sự điên cuồng của kẻ đã đến bước đường cùng, hét lớn về phía quan binh: "Tránh ra! Nếu không lão tử gϊếŧ nàng ta!"
Tên quan binh dẫn đầu mặc quan phục, đi giày ống màu đen, gò má cao, ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống nói: "Tội nhân Lữ Đại Sơn, đừng giãy giụa vô ích nữa, mau ngoan ngoãn bó tay chịu trói!"
Nam tử tên Lữ Đại Sơn nghe vậy thì “phì" một tiếng, vẻ mặt vừa khóc vừa cười, lớn tiếng nói: "Tội nhân gì chứ? Ai là tội nhân? Quân Mã Giám biển thủ, lại đổ tội lên đầu lão tử, mơ tưởng!" Hắn ta siết chặt tay cầm dao: “Bớt nói nhảm đi, mau tránh ra, nếu không lão tử lập tức chém chết nàng ta!"