Lục Đồng vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa thì đã có tiểu nhị của khách điếm đến gõ cửa, báo rằng có một vị công tử đang tìm nàng ở dưới lầu.
Ngân Tranh mừng quýnh cả lên, nhưng vẫn cố nén niềm vui trên mặt, thong thả đi xuống lầu. Khi thấy người đến là Đỗ Trường Khanh, nàng bèn kiêu kỳ hất cằm: "Cô nương nhà ta đang chải đầu, phiền công tử chờ một lát."
Đỗ Trường Khanh mỉm cười ôn hòa: "Không vội."
Có trời mới biết, để tìm được Lục Đồng, hắn đã phải lùng sục khắp các quán trọ có tên na ná nhau trong khu này. Mãi đến khi tìm được nơi đây, nghe chưởng quầy xác nhận quả thực có hai cô nương trẻ tuổi đang trọ lại, Đỗ Trường Khanh suýt nữa thì mừng đến rơi nước mắt.
Sau khi thầm nhủ trong lòng mấy lần đạo lý “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, hắn mới dần bình tĩnh lại được.
Khoảng nửa tuần trà sau, Lục Đồng mới khoan thai đi xuống lầu.
Hôm nay, nàng mặc một chiếc váy dài bằng vải thêu hoa văn tảo biển màu xanh đậm, mái tóc được búi gọn gàng bằng một dải lụa cùng màu, chỉ cài thêm một bông hoa mao lương xanh biếc bên thái dương. Với đôi mắt sáng ngời, làn da trắng như tuyết và mái tóc đen nhánh, dáng vẻ của nàng vừa nhìn đã khiến người ta cảm thấy an yên.
Đỗ Trường Khanh sững sờ trong giây lát, sau đó mới bừng tỉnh, bước tới chào: "Lục cô nương."
Lục Đồng chỉ im lặng nhìn hắn.
Đỗ Trường Khanh đưa mắt nhìn xung quanh rồi mỉm cười với Lục Đồng: "Nơi này ồn ào quá, nếu cô nương không ngại, ngay bên cạnh có một quán trà. Chúng ta đến đó ngồi xuống, vừa uống trà vừa nói chuyện nhé."
Lục Đồng gật đầu: "Được."
Người dân kinh thành vốn rất thích uống trà, cho nên quán trà có ở khắp mọi nơi. Cách khách điếm Lai Nghi không xa là cả một con phố toàn quán trà. Đỗ Trường Khanh lựa chọn kỹ càng, cuối cùng chọn một quán có diện tích nhỏ nhất rồi mời Lục Đồng ngồi xuống.
Quán trà này quả thực rất nhỏ, bên trong chỉ có hai chiếc bàn và lúc này đều đã có người ngồi. Vì vậy, Đỗ Trường Khanh và Lục Đồng đành ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ kê bên ngoài. Chẳng bao lâu sau, chủ quán bưng ra hai bát trà xanh và một đĩa hạt dưa đỏ.
Đỗ Trường Khanh đẩy bát trà xanh về phía Lục Đồng, thái độ nhiệt tình hơn hẳn lúc mới gặp. Hắn hỏi: "Tại hạ là Đỗ Trường Khanh, xin hỏi quý danh của cô nương?"
"Lục Đồng."
"Hóa ra là Lục cô nương." Đỗ Trường Khanh ra vẻ gật gù, đoạn chắp tay nói: "Lục cô nương, chắc hẳn cô đã đoán được lý do tại hạ đến đây..."
"Xin lỗi, Đỗ công tử." Lục Đồng thản nhiên ngắt lời: "Vì ở khách điếm dùng lửa bất tiện, nên hiện tại ta không làm bồ hoàng nữa."
Đỗ Trường Khanh nghẹn họng.
Ngân Tranh đứng phía sau không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.
Trên mặt Đỗ Trường Khanh hiện lên vẻ lúng túng. Một lúc sau, hắn mới khẽ ho một tiếng: "Lục cô nương, hôm nay tại hạ đến đây không phải vì bồ hoàng. Trà thuốc của cô..." Hắn nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng: "Có thể bán cho ta thêm một ít được không?"
Lục Đồng nhấp một ngụm trà từ chiếc chén sứ trên bàn, đoạn nhẹ giọng hỏi: "Vậy Đỗ công tử định trả bao nhiêu?"
Đỗ Trường Khanh nhìn nàng chằm chằm: "Một lượng bạc. Lục cô nương, trà thuốc của cô, bán cho ta một lượng bạc một gói, cô thấy thế nào?"
Một gói trà thuốc nhiều nhất cũng chỉ dùng được sáu bảy ngày, vậy mà một lượng bạc một gói, có thể coi là giá rất cao rồi.
Thế nhưng, Lục Đồng chỉ mỉm cười.
Đỗ Trường Khanh hỏi: "Lục cô nương cười gì vậy?"
Lục Đồng lắc đầu, giọng nói vẫn đều đều không đổi: "Xem ra Đỗ công tử cũng không thành tâm muốn làm ăn với ta cho lắm. Ta thấy cách Nhân Tâm y quán không xa có một tiệm thuốc tên là Hạnh Lâm Đường, quy mô cũng lớn, nói không chừng có thể trả giá cao hơn."
Nàng trả lại nguyên vẹn câu nói mà trước đó Đỗ Trường Khanh đã dùng với mình, khiến sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
Im lặng một lát, Đỗ Trường Khanh mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy Lục cô nương có thể cho một con số cụ thể được không?"
Lục Đồng đáp: "Ba lượng bạc một gói."
"Đắt như vậy!" Đỗ Trường Khanh nhảy dựng lên, kêu lên: "Sao cô không đi cướp luôn đi?"
Lục Đồng ngước mắt nhìn về phía xa.
Sông Lạc Nguyệt chảy ngang qua kinh thành, hai bên bờ sông trồng đầy liễu rủ. Đang là mùa xuân, hoa liễu bay phất phơ, chim oanh én ríu rít, cảnh sắc vô cùng nên thơ.
Nàng thu tầm mắt lại, nhìn Đỗ Trường Khanh đang kích động rồi nói: "Đỗ công tử, hoa liễu ở kinh thành, chắc còn bay thêm một khoảng thời gian nữa nhỉ?"
Đỗ Trường Khanh cau mày: "Thì sao?"
"Chỉ cần tiệm thuốc của công tử có loại trà này, thì ít nhất trong vòng hai ba tháng tới, sẽ không lo không có khách tìm đến cửa."
Đỗ Trường Khanh sững người.
Lục Đồng khẽ mỉm cười, giải thích thêm.
Lúc mới đến kinh thành, nàng đã để ý. Hai bên bờ sông chảy qua thành trồng đầy liễu rủ, vì thế mỗi độ xuân về, hoa liễu bay khắp trời, khó tránh khỏi có người bị viêm mũi dị ứng. Người thời này lại thích uống trà, nên việc bào chế thành trà thuốc sẽ càng dễ được chấp nhận hơn.
"Hoa liễu bay bao lâu, trà thuốc có thể bán được bấy lâu. Trà thuốc của ta có tác dụng làm giảm nghẹt mũi, nhưng không thể chữa khỏi hoàn toàn. Điều đó có nghĩa là đến năm sau, những vị khách cũ vẫn sẽ quay lại. Cứ như vậy, tháng ba hàng năm đều kiếm được bộn tiền, Nhân Tâm y quán của Đỗ công tử sẽ không còn trong tình trạng nguy cấp như hiện tại nữa."