Chương 14: Trà thuốc

Sau khi bốc thuốc xong, Đỗ Trường Khanh quay lại ngồi xuống bên cạnh Hồ viên ngoại. Và đúng như dự đoán, chỉ vừa nhấp được vài ngụm trà, vị viên ngoại này đã bắt đầu lên giọng dạy dỗ chàng.

"Trường Khanh à, năm xưa lúc thân phụ con lâm bệnh nặng, đã từng dặn dò ta rằng sau khi ông ấy qua đời phải để tâm đến con nhiều hơn một chút. Ta và cha con vốn là bạn bè kết giao bao năm, cũng luôn coi con như con ruột của mình, cho nên hôm nay ta mới nói với con mấy lời tự đáy lòng đây."

"Con xem, người ta bằng tuổi con đều đã yên bề gia thất cả rồi. Lúc cha con còn tại thế, gia sản giàu có, thì một y quán thu nhập ít ỏi cũng chẳng sao. Thế nhưng bây giờ đã khác xưa rồi. Con chỉ dựa vào mỗi y quán này để sống, mà y quán tuy nằm ở vị trí đắc địa, nhưng diện tích lại quá nhỏ, khách đến bốc thuốc cũng chẳng được bao nhiêu. Cứ tiếp tục thế này, ta e rằng sẽ không trụ được lâu đâu. Dù cho có bán y quán đi để đổi lấy bạc trắng, thì đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

"Ta thấy con cũng lanh lợi, lại có chút tài hoa, sao không thử đi theo con đường khoa cử, kiếm lấy một chức quan? Con cứ nhìn hai đứa con bất tài nhà ta mà xem, chúng nó nào có thông minh bằng con, nhưng nhờ được dạy dỗ tử tế từ nhỏ nên bây giờ cũng xem như có chút thành tựu. Con có biết không, thằng con út nhà ta ấy, mấy hôm trước lại vừa được tăng bổng lộc đấy..."

Đỗ Trường Khanh đành phải ngoan ngoãn ngồi nghe một hồi lâu, mãi cho đến khi Hồ viên ngoại uống cạn nửa ấm trà, nói đến khô cả họng mới chịu dừng lại. Lúc Hồ viên ngoại chuẩn bị ra về, Đỗ Trường Khanh bèn gói nốt nửa hộp bánh xốp còn lại trong nhà. Đúng lúc này, mắt chàng chợt liếc thấy một gói trà thuốc trên bàn – đây vốn là món quà tặng kèm mà cô nương bán bồ hoàng đưa cho lần trước. A Thành thấy tiếc không nỡ vứt, uống thử hai ngày cũng không thấy có vấn đề gì nên đã cất lại.

Thế là, Đỗ Trường Khanh liền gói chung gói trà thuốc này với phần bánh xốp vào trong giấy đỏ, rồi nhanh nhẹn nhét vào tay Hồ viên ngoại lúc ông đang bước lên xe ngựa, miệng vẫn tươi cười nói: "Thúc bận rộn nhiều việc, con không dám tiễn xa. Tiết trời vừa mới sang xuân, đây là chút quà mọn con biếu thúc. Trà thuốc bên trong có thể giúp giảm nghẹt mũi, sổ mũi. Chúc thúc luôn dồi dào sức khỏe ạ."

Hồ viên ngoại cười ha hả: "Trường Khanh đúng là chu đáo quá." Nói rồi, ông sai người đánh xe rời đi.

Xe ngựa vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt Đỗ Trường Khanh liền tắt ngấm. Chàng vừa đi vào trong vừa bực bội lẩm bẩm: "Lão già lắm điều ấy, cuối cùng cũng tiễn đi được rồi."

A Thành nghe vậy liền nói: "Thực ra Hồ viên ngoại nói cũng có lý mà, ông chủ, hay là người thử đi thi lấy công danh xem sao..."

Đỗ Trường Khanh nguýt hắn một cái: "Nói thì dễ lắm, ta không đi thi là vì ta không muốn chắc?" Rồi chàng lại càu nhàu: "Đến cha ta còn chưa bao giờ dạy dỗ ta như vậy!"

"Tục ngữ có câu, chó còn biết vẫy đuôi mừng chủ, y quán của chúng ta bây giờ cũng phải dựa vào người ta mà sống đấy thôi." A Thành cười nói: “Ông chủ cứ nhịn một chút cho qua chuyện là được mà."

Đỗ Trường Khanh liền đá vào mông hắn một cái: "Ai là chó? Ngươi nói ai là chó hả?"

A Thành vừa xoa mông vừa cười hì hì: "Là ta, ta là chó."

...

Lúc Hồ viên ngoại về đến phủ, phu nhân của ông đang ở trong phòng xem sổ sách do quản gia đưa tới.

Vừa trông thấy gói giấy dầu trên tay Hồ viên ngoại, Hồ phu nhân đã hừ lạnh một tiếng: "Lại đến y quán Nhân Tâm đấy à?"

"Lời dặn dò lúc lâm chung của Đỗ huynh, ta sao có thể chối từ được?"

Hồ phu nhân cười nhạt: "Ông tự nguyện mang tiền đến cho người ta, còn người ta thì lại coi ông là kẻ ngốc. Bản thân hắn không có chí tiến thủ, ông bận tâm làm gì cho mệt thân?"

"Bà là đàn bà con gái thì biết cái gì!" Hồ viên ngoại xua tay, không muốn đôi co nhiều với bà: “Hơn nữa, lần nào người ta cũng có quà trà bánh đáp lễ, nói gì mà kẻ ngốc, nghe thật khó chịu!"

Hồ phu nhân liếc xéo ông, mỉa mai nói: "Chẳng qua chỉ là mấy miếng bánh thừa với ít bã trà, có đáng là quà cáp gì đâu, chỉ có ông là ngây thơ tin người."

"Nói không lại bà, ta lười tranh cãi với bà." Hồ viên ngoại vừa nói vừa mở gói giấy dầu ra. Những lần trước đều là chút bánh trái rẻ tiền, lần này xem ra cũng không ngoại lệ.

Ông lấy bánh xốp ra, và rồi ánh mắt chợt dừng lại ở gói trà được bọc rất cẩn thận.

Gói giấy được buộc bằng một sợi chỉ đỏ thô, trên mặt giấy dầu trắng còn có cả chữ viết. Mắt Hồ viên ngoại vốn kém, bèn đưa lại gần xem, thì phát hiện ra đó là hai câu thơ: "Dương hoa diệc tiếu nhân tình thiển, cố cố triêm y phác diện" (Hoa dương cũng cười nhân tình mỏng, nên cố vương áo, phả vào mặt).

Nét chữ là kiểu tiểu khải thanh tú của nữ tử, trông vô cùng uyển chuyển, động lòng người.

Ánh mắt Hồ viên ngoại chợt sáng lên, bởi ông vốn rất yêu thích những thứ tao nhã như thế này. Gói trà có đề thơ thế này, thì dẫu bên trong chỉ là bã trà cũng toát lên được cái thú thanh tao.

Ông liền dặn dò người hầu: "Mang gói trà thuốc này đi sắc lên. Hai ngày tới ta sẽ uống loại này."

Hồ phu nhân nhìn ông, vẻ mặt có chút kỳ lạ: "Mấy loại trà được tặng trước đây không phải ông đều cho hết người hầu rồi sao? Sao hôm nay lại muốn tự mình uống?" Nói rồi, bà lại liếc nhìn gói trà: “Trà ngon trong nhà không uống, lại đi uống thứ này, đúng là kỳ quái."

"Cái thú tao nhã, nào có thể dùng tiền tài để đo đếm được?" Hồ viên ngoại xắn tay áo, định bụng phản bác, nhưng vừa liếc thấy vẻ mặt của vợ, ông vội ho nhẹ một tiếng rồi chữa lại: “Trường Khanh nói loại trà này có thể trị chứng viêm mũi, nghẹt mũi..."

Rồi ông hạ giọng nói thêm: "Thử uống vài ngày xem sao."