Chương 13: Hồ Viên Ngoại

Khi tiết xuân len lỏi khắp chốn Thịnh Kinh, những gánh hàng rong bán đồ ăn vặt cũng theo đó mà xuất hiện ngày một nhiều.

Các thiếu nữ khuê các lại rủ nhau du xuân, vãn cảnh chùa, thế nào cũng tiện tay mua vài thức quà vặt cho đỡ buồn miệng. Trong số đó, món bánh quy xốp của Phùng Tam bà là đắt hàng hơn cả. Bánh mỏng tựa cánh tuyết, vừa thơm lại vừa ngọt, tan ngay trong miệng.

Tại “Nhân Tâm y quán”, Đỗ Trường Khanh đang ngậm dở miếng bánh xốp, uể oải tựa người vào quầy thuốc, ánh mắt chán chường phóng ra ngoài đường.

Đỗ gia vốn có gốc gác ở phường Nam Vượng, xuất thân từ nghề bán thuốc. Về sau, tiệm thuốc làm ăn ngày càng phát đạt nên mới mở rộng thành một y quán hẳn hoi. Cứ thế, danh tiếng y quán ngày một vang xa, và Đỗ gia cũng nhờ đó mà phất lên trông thấy.

Đỗ lão gia thời trẻ mải mê gây dựng cơ nghiệp, mãi đến tuổi trung niên mới tính đến chuyện cưới vợ.

Người vợ trẻ trung, xinh đẹp, dịu dàng như hoa của ông sau một năm thì mang thai. Có được mụn con ở tuổi xế chiều, Đỗ lão gia vui mừng khôn xiết, bởi vậy mà hết mực nâng niu chiều chuộng vợ.

Tiếc thay, Đỗ phu nhân phúc mỏng mệnh đoản, sinh con trai được một năm thì qua đời. Thương con trai côi cút mất mẹ từ sớm, lại thấy đứa bé quả thực thông minh lanh lợi, Đỗ lão gia lại càng ra sức cưng chiều. Cứ thế, ông chiều chuộng mãi, nuông nấng mãi, để rồi cuối cùng biến con trai mình thành một kẻ công tử bột vai không thể gánh, tay không thể xách, suốt ngày chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc ca hát, chẳng làm nên trò trống gì.

Và Đỗ Trường Khanh chính là kẻ vô dụng ấy.

Khi Đỗ lão gia còn tại thế, gia sản đồ sộ biết bao nhiêu. Thế nhưng sau khi ông qua đời, Đỗ gia liền rơi vào cảnh không người gánh vác.

Đỗ Trường Khanh vốn được nuông chiều từ bé, học hành chẳng đến đâu, suốt ngày chỉ biết rong chơi lêu lổng, không hề có dáng vẻ của một trang nam tử. Hắn lại là kẻ tính tình hào sảng, thích giao du bè bạn, chỉ tiếc rằng đám bạn xấu kia chỉ coi hắn như con gà đẻ trứng vàng. Cứ hôm nay Trương Tam than mẹ già bệnh nặng vay ba trăm lượng, ngày mai Lý Tứ viện cớ lên kinh buôn bán mượn năm trăm quan. Cứ như vậy, ruộng vườn cửa hiệu lần lượt đội nón ra đi, đến cuối cùng chỉ còn trơ trọi lại một y quán xiêu vẹo ở đầu phố Tây này.

Y quán nhỏ này vốn là cơ ngơi đầu tiên Đỗ lão gia mua được khi mới khởi nghiệp, Đỗ Trường Khanh không nỡ bán đi, bèn nhờ thầy đồ đầu phố viết cho một tấm biển, treo lên rồi tự mình làm ông chủ của "Nhân Tâm y quán".

Oái oăm thay, lương y cũ của y quán đã bị hiệu thuốc "Hạnh Lâm Đường" đối thủ dùng giá cao mời đi mất, khiến y quán nhất thời không tìm được người thay thế. Vả lại, y quán làm ăn thua lỗ, cho nên việc có lương y hay không cũng chẳng khác gì nhau. Ngày thường, y quán chỉ lay lắt sống qua ngày nhờ vài người dân ghé mua dăm ba thang thuốc, nhưng có lẽ chẳng bao lâu nữa, đến cả cơ ngơi cuối cùng này cũng phải bán đi mà thôi.

Bỗng một chiếc xe ngựa từ xa đi tới, bánh xe lăn trên mặt đất, cuốn theo những bông liễu bay lất phất trong gió.

Một người bước xuống từ trên xe.

Mắt Đỗ Trường Khanh chợt sáng lên, hắn vội vàng nuốt nốt miếng bánh xốp trong miệng, quét sạch vẻ uể oải ban nãy rồi hấp tấp chạy ra đón, cất giọng gọi một cách thân thiết: "Thúc thúc!"

Người vừa đến là một người đàn ông trạc năm mươi tuổi, đầu đội khăn vuông, mình vận trường sam bằng lụa màu trầm hương, tay phe phẩy chiếc quạt giấy. Tay còn lại của ông ta thì cầm một chiếc khăn tay, đưa lên che miệng ho khan.

Đỗ Trường Khanh ân cần mời ông ta vào trong y quán ngồi xuống, một mặt gọi tiểu nhị đang lau bàn: "A Thành, còn không mau pha trà cho thúc thúc ngươi!", một mặt lại giả vờ trách mắng: "Đứa nhỏ này thật vô lễ, thúc đừng chấp nhặt với nó!"

Hồ viên ngoại bỏ khăn tay xuống, xua tay, đoạn lấy từ trong ngực áo ra một tờ đơn thuốc, nói: "Trường Khanh à..."

"Dạ, thuốc tháng này phải không ạ?" Đỗ Trường Khanh vội cầm lấy đơn thuốc đi về phía quầy: “Để con đi bốc thuốc cho thúc ngay đây!"

A Thành đặt chén trà vừa pha xong đến trước mặt Hồ viên ngoại, liếc nhìn ông ta với ánh mắt có chút thương hại. Hắn nghĩ, trên đời này không thiếu kẻ ngốc, nhưng ngốc mà còn tự cho mình là thông minh, thì có lẽ chỉ có một mình vị Hồ viên ngoại này.

Hồ viên ngoại vốn là bạn tốt của Đỗ lão gia. Hai người gia cảnh tương đương, quen biết nhau từ nhỏ, bề ngoài thì luôn tỏ ra hòa thuận vui vẻ, nhưng bên trong lại ngấm ngầm ganh đua với nhau. Từ dung mạo của vợ con cho đến chuyện học hành của con cái, từ chiều cao cân nặng cho đến cách ăn mặc, bất cứ cái gì cũng phải so bì hơn thua.

Sau khi Đỗ lão gia qua đời, Hồ viên ngoại không còn ai để so bì nên trong lòng có chút trống vắng, bèn chuyển mục tiêu sang con trai của bạn cũ là Đỗ Trường Khanh. Cứ cách hai tháng, ông ta lại đến bốc thuốc một lần, nhân tiện mượn danh nghĩa bậc trưởng bối mà dạy bảo con cháu vài câu, cốt để tìm kiếm chút an ủi cho tinh thần.

Mà Đỗ Trường Khanh lần nào cũng bày ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời, khiến Hồ viên ngoại vô cùng hài lòng. Dù sao thì hàng tháng ông ta cũng phải mua một ít thuốc bổ, số tiền ấy đối với Hồ viên ngoại chẳng đáng là bao, nhưng đối với một cậu ấm sa cơ lỡ vận như Đỗ Trường Khanh, thì có thể nói là đã giúp Nhân Tâm y quán cầm cự thêm được một thời gian.

Có thể nói, sau khi Đỗ lão gia qua đời, Hồ viên ngoại chính là ân nhân của Đỗ Trường Khanh.

Mà đã đối với ân nhân, thái độ đương nhiên phải cung kính thêm vài phần.