Đi xuyên qua con hẻm nhỏ dưới Phong Nguyệt Lâu, cuối hẻm là một tòa nhà cao cửa rộng. Trên tấm biển hiệu viết hai chữ “Kha Trạch”, là phủ đệ mới mua của nhà họ Kha.
Đúng vào giữa trưa, một gã sai vặt mặc áo xanh đang dựa vào cổng lớn ngủ gật. Nhà họ Kha tuy giàu có nhưng chủ nhân đối xử với người hầu lại khắc nghiệt keo kiệt, người gác cổng ít, ban đêm phải làm việc, ban ngày cũng phải làm, khó tránh khỏi mệt mỏi.
Đang lúc gà gật, bỗng nghe có người nói chuyện trước mặt: “Tiểu ca, thiếu gia nhà ngài có phải là Kha Thừa Hưng, Kha đại gia không?”
Người gác cổng giật mình tỉnh lại, trước mắt là hai cô nương trẻ, một trong số đó đeo mạng che mặt.
Hắn nói: “Phải, các người...”
“Cô nương nhà ta là biểu muội bên ngoại của tiên phu nhân, xin được gặp Kha lão phu nhân trong phủ.”
...
Trong hoa viên nhà họ Kha, hoa thược dược đang nở rộ.
Kha lão phu nhân không thích sự thanh đạm, làm nghề buôn bán, bà luôn thích sự náo nhiệt rộn ràng. Sau khi mua tòa nhà này, bà đã cho đào đi mấy bụi trúc xanh ban đầu, sau đó lại lấp ao nhỏ, sửa thành một khu vườn hoa. Trong vườn hoa quanh năm hoa nở, rực rỡ như gấm.
Lúc này trong đại sảnh, Kha lão phu nhân đang ngồi trên ghế dài xem tỳ nữ thêu mặt quạt, trên bàn bày chút bánh cam mật và hạt dẻ rang, thỉnh thoảng cầm một miếng bỏ vào miệng, lại chê điểm tâm hôm nay làm quá nhạt.
Người gác cổng đi vào, nhỏ giọng nói: “Lão phu nhân, bên ngoài có người cầu kiến, nói là biểu muội bên ngoại của tiên phu nhân...”
Kha lão phu nhân biến sắc, giọng nói bất giác cao vυ"t lên: “Biểu muội của ai?”
Người gác cổng rụt người lại một chút: “Tiên phu nhân...”
Kha lão phu nhân nhíu mày: “Nhà họ Lục không phải đã chết sạch rồi sao? Khi nào lại nghe nói có biểu muội bên ngoại nào?”
Vị ma ma bên cạnh nói: “Có lẽ là họ hàng tám đời nào đó sa cơ lỡ vận, không biết chuyện nhà họ Lục, đến cửa ăn vạ đây mà.”
Kha lão phu nhân suy nghĩ một chút rồi ra lệnh: “Không cần để ý, đuổi đi là được.”
Người gác cổng lĩnh mệnh rời đi, không lâu sau, lại quay trở lại.
Kha lão phu nhân không kiên nhẫn: “Vẫn chưa đi?”
“Không ạ...” Người gác cổng có chút khó xử: “Người tới nói tình cảm với tiên phu nhân rất sâu đậm, nghe nói nhà họ Lục gặp nạn, đến để lấy của hồi môn của tiên phu nhân...”
“Của hồi môn?” Sắc mặt Kha lão phu nhân lập tức trở nên khó coi: “Kẻ sa cơ lỡ vận không biết quy củ từ đâu đến, của hồi môn? Lục thị nó có của hồi môn gì!”
Người gác cổng nuốt nước bọt, cẩn thận nói: “Đối phương nói, nếu không gặp được lão phu nhân, nàng ta sẽ ngồi ở cửa, đi hỏi từng nhà hàng xóm. Lão phu nhân, người qua kẻ lại, truyền ra ngoài e là không hay...”
Sắc mặt Kha lão phu nhân tái mét, một lúc lâu sau, bà nghiến răng nói ra mấy chữ: “Cho nó vào!”
Lục Đồng theo người hầu nhà họ Kha vào cổng lớn, Ngân Tranh ở lại bên ngoài.
Vừa vào cửa, đối diện là một đài hoa thược dược. Vườn hoa của nhà họ Kha rất lớn, hoa nở đúng lúc, người đi vào như lạc giữa rừng hoa, cả sân viện đều ngát hương thơm.
Lục Đồng cúi mắt xuống.
Lục Nhu dị ứng với phấn hoa, chỉ cần tiếp xúc với hoa tươi là trên mặt, trên người sẽ nổi mẩn đỏ. Nhà họ Lục trước nay không tìm thấy bóng dáng một đóa hoa nào. Nhưng Lục Nhu lại rất thích hoa, mẫu thân nàng liền dùng những mảnh vải vụn làm thành rất nhiều hoa giả cắm trong bình sứ, tô điểm thêm vài phần màu sắc.
Nhưng nhà họ Kha dường như không có những băn khoăn này, hoa thơm cỏ lạ đua nhau khoe sắc, trăm hoa đua nở.
Đến chính sảnh, trên chiếc ghế gỗ lê có một nữ nhân lớn tuổi đang ngồi, mặt vuông dài, khóe mắt nhọn và xếch xuống, đôi môi mỏng tô son đỏ chót. Bà mặc một chiếc áo khoác dài màu hồng quả vải có hoa văn chùm nho, bên tai đeo đôi khuyên tai hình hồ lô bằng vàng nặng trĩu, trang điểm vô cùng phú quý, nhìn qua có vẻ hơi khắc nghiệt.
Lát sau, Lục Đồng nhẹ nhàng hành lễ với Kha lão phu nhân: “Tiểu nữ Vương Oanh Oanh ra mắt lão phu nhân.”
Kha lão phu nhân không nói gì, từ trên cao nhìn xuống đánh giá Lục Đồng.
Đây là một cô nương trẻ, mặc một chiếc áo vải cát màu nâu nhạt đã bạc màu, khuỷu tay có một miếng vá không dễ thấy, vô cùng tằn tiện. Ánh mắt Kha lão phu nhân dừng lại trên tấm lụa trắng che mặt của Lục Đồng, khẽ nhíu mày, nói: “Đeo mạng che mặt làm gì?”
“Oanh Oanh trên đường lên kinh bị bệnh nặng, mẩn đỏ trên mặt vẫn chưa hết.” Lục Đồng khẽ nói: “Không dám làm bẩn mắt lão phu nhân.”
Kha lão phu nhân thấy vùng cổ lộ ra của nàng quả nhiên có dấu vết mẩn đỏ, trong lòng khẽ động, phất tay: “Vậy ngươi đứng xa ra một chút.” Giọng điệu không chút khách sáo.
Lục Đồng lùi lại hai bước theo lời.
Lý ma ma bên cạnh nở một nụ cười, một bên xoa vai cho Kha lão phu nhân, một bên hỏi Lục Đồng: “Oanh Oanh cô nương là người ở đâu?”