Chương 35

Ngô đại nương không tỏ ra khó chịu.

Mắt Ngô Hữu Tài sáng lên.

Xuân Thủy Sinh này, thế mà thật sự có tác dụng!

Trên cầu Lạc Nguyệt khách khác xứ không ngớt, hàng vạn sợi liễu xanh mới bị gió thổi bay phấp phới, không định. Ngô Hữu Tài nhất thời nhìn đến hoảng hốt. Từ khi mẫu thân bệnh, ban ngày hắn bận rộn bán cá chăm sóc mẫu thân, ban đêm phải thắp đèn đọc sách đã lâu không có thời gian rảnh rỗi để ngắm phong cảnh. Cũng đúng lúc này, mới phát hiện bất tri bất giác, không ngờ lại là một mùa xuân nữa.

“Đây là hoa dương à......” người bên cạnh nói, hắn quay đầu lại, thấy mẫu thân đang nhìn những cây liễu rủ hai bên bờ đê, ánh mắt là sự thanh minh hiếm thấy.

Ngô Hữu Tài trong lòng đau xót, suýt nữa rơi lệ, ôn nhu nói: “Mẫu thân, đây là hoa dương.”

Ngô đại nương từ từ nghiêng đầu, ngưng thần nhìn hắn một lúc, dường như mới nhớ ra người trước mặt là ai: “Con là Hữu Tài à.”

Thế mà có thể nhận ra hắn! Ngô Hữu Tài một tay nắm lấy tay mẫu thân, chỉ cảm thấy bàn tay đó gầy guộc như cành củi khô, nghẹn ngào nói: “Là con, mẫu thân.”

Hai bên bờ sông liễu mới xanh biếc, tôn lên mái tóc bạc của nữ nhân. Ngô đại nương cười vỗ vỗ tay hắn, như khi còn nhỏ an ủi hắn bị thầy giáo răn dạy, ôn nhu khen ngợi: “Cảm ơn nhi tử ta, đưa mẫu thân ra ngoài ngắm hoa dương.”

Ngô Hữu Tài trong lòng vô cùng xúc động.

Mẫu thân không chú ý đến vẻ mặt của hắn, cười nhìn về phía những cây liễu rủ xa xa: “Nói đến, khi con còn nhỏ, thích nhất đến bờ đê thả diều. Mỗi lần qua cầu Lạc Nguyệt, đều quấn lấy cha con mua mặt nạ hoa.”

Ngô Hữu Tài nghẹn ngào phụ họa.

Khi đó hắn còn là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ, phụ thân còn sống, mẫu thân mỗi khi chịu khổ vì chứng mũi trất, che khăn đi cùng hai cha con đến bờ đê, một mặt oán giận một mặt cầm diều đi theo sau.

Sau này phụ thân qua đời, mẫu thân đi chợ cá làm việc, không thể không mỗi ngày tiếp xúc với mùi tanh của vảy cá. Hắn quyết chí muốn đọc sách để thành danh, dùi mài kinh sử, không còn thời gian đi chơi. Hôm nay nghe mẫu thân nói một câu, mới phát hiện, lần cuối cùng cùng mẫu thân đến bờ đê đạp gió đuổi thanh, thế mà đã là chuyện của hơn hai mươi năm trước.

Ngô Hữu Tài cuối cùng không nhịn được mà rơi lệ.

Hắn nhìn thân hình gầy guộc còng lưng của mẫu thân, khóc nức nở nói: “Đều là nhi tử bất hiếu, nhiều năm như vậy, chưa từng thi đỗ công danh để mẫu thân được hưởng phúc. Mẫu thân vì con mà chịu khổ nhiều năm, làm nhi tử lại không có gì báo đáp, chỉ biết đọc vài câu sách chết, đến nay vẫn chưa thành công...”

Một bàn tay xoa đầu hắn.

Nụ cười của nữ nhân ôn hòa, ẩn chứa sự đau lòng, chỉ nhìn Ngô Hữu Tài ôn nhu nói: “Nhi tử ta đừng nói như vậy. Nói đến, là ta và cha con vô dụng, không có gì để lại cho con. Đọc sách là chí hướng của con nhưng công danh cuối cùng cũng là vật ngoài thân, làm mẫu thân chỉ mong nhi tử bình an khỏe mạnh là phúc khí.”

“Mẫu thân không đọc sách nhưng cũng hiểu được đạo lý làm việc tốt thường gặp gian nan. Nhi tử ta đã có tài, sớm muộn gì cũng sẽ có được tiền đồ, hà tất bây giờ phải canh cánh trong lòng.”

Ngô Hữu Tài khóc không thành tiếng.

Nữ nhân lại cười nói: “Hơn nữa, nói cái gì mà không có gì báo đáp, con không phải đã tặng mẫu thân một món quà lớn sao?”

Ngô Hữu Tài sững sờ.

Ngô đại nương chỉ chỉ vào mũi mình, cười thở dài: “Dược trà con mua tốt thật, ngần ấy năm, mẹ con mới là lần đầu tiên được thoải mái như vậy đến bờ đê ngắm hoa. Con cũng đừng thương cảm, hãy ngắm phong cảnh cho thật kỹ, ngày mai, lại cùng mẫu thân đến xem, còn muốn mua một bát chân giò nóng hổi để ăn!”

Ngô Hữu Tài lau nước mắt, cười nói: “Vâng.”

Chuyện của nhà họ Ngô ở chợ cá, Lục Đồng không hề hay biết. Đối với nàng, Ngô Hữu Tài chỉ là một trong những kẻ sĩ đến mua dược trà, bình thường không thể bình thường hơn. Gặp mặt một lần, quay đi đã quên.

Nàng bận rộn làm thêm nhiều dược trà hơn.

“Xuân Thủy Sinh” của Y quán Nhân Tâm, bán chạy hơn cả trong tưởng tượng.

Đúng vào mùa xuân, người mắc chứng sổ mũi nghẹt mũi vốn đã nhiều không đếm xuể. Các khu chợ lại có tin đồn rằng uống loại trà thuốc này vào thì bệnh sẽ đỡ đi nhiều. Lắm người bèn mua về uống thử, dùng hai ba gói đã thấy quả nhiên hiệu nghiệm.

“Xuân Thủy Sinh” một vại bốn lượng bạc, tuy không rẻ nhưng đối với những người bị chứng mũi trất hành hạ, đúng là linh đan diệu dược. Huống hồ kể cả không mua “Xuân Thủy Sinh”, đi bốc thuốc lẻ để uống, giá cuối cùng cũng không chênh lệch bao nhiêu so với Xuân Thủy Sinh. Những nữ nhân biết tính toán một hồi, thấy mua Xuân Thủy Sinh còn hơn. Cứ thế, Xuân Thủy Sinh đã tạo được danh tiếng ở Thịnh Kinh, ngay cả tên của Y quán Nhân Tâm cũng có người biết đến.