Kha Thừa Hưng cẩn thận suy nghĩ, lắc đầu: “Sau khi con thành thân với Lục thị, chưa từng nghe nàng nói có biểu muội nào. Chắc là một kẻ lừa đảo đến ăn vạ thôi.”
Vẻ mặt Kha lão phu nhân lóe lên: “Không biết sao, lòng ta cứ thấy không yên. Chuyện của Lục thị lúc trước nói cho cùng cũng không nên để con ra tay... Bây giờ cũng không thể rũ sạch được.”
Kha Thừa Hưng nghe vậy, cũng theo đó mà căng thẳng lên: “Mẫu thân, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Kha lão phu nhân phất tay: “Ta đã cho người đến huyện Thường Võ hỏi thăm tin tức, xem có phải có một người tên là Vương Oanh Oanh không.”
Bà nhìn chằm chằm vào chén trà trước mặt, giọng điệu dần trở nên trầm xuống: “Thật sự có chuyện gì không ổn, phía trước cũng có người cao hơn chống đỡ. Sợ cái gì, một nhà họ Lục, cũng không làm nên sóng gió gì được.”
Thịnh Kinh luôn mưa vào ban đêm.
Một đêm qua đi, nước sông dưới cầu Lạc Nguyệt, trôi đầy hoa dương.
Yến bận oanh lười, hương hoa đã tàn, chính trên bờ đê hoa liễu bay lả tả, luôn là cảnh đẹp nhất của mùa xuân.
Ngân Tranh xuống lầu lấy nước ấm, tình cờ gặp chủ quán. Nàng xinh xắn, miệng lưỡi cũng ngọt ngào, người trong quán trọ cũng vui vẻ chiếu cố nàng vài phần. Chủ quán cười nói: “Ngân Tranh cô nương dậy sớm thế?”
Ngân Tranh cười cười: “Vâng ạ.”
Chủ quán nhìn lên lầu: “Cô nương nhà ngươi đêm qua lại ở bếp sau bận đến canh ba, ngươi nên khuyên nhủ một chút, làm hỏng thân thể thì không tốt.”
Mấy ngày trước Lục Đồng bảo Ngân Tranh lấy tiền đi mua một ít thảo dược gần đó, lại mượn bếp của quán trọ để bào chế dược liệu, bận rộn đến tận khuya. Chủ quán miệng không nói nhưng trong lòng lại không cho là đúng. Bào chế dược liệu là việc cần tay nghề, ngay cả những đại phu trong các y quán trong thành đôi khi cũng thất bại, Lục Đồng một cô nương trẻ tuổi, sao có thể làm được? Quá tự cao tự đại.
Làm bộ không nhìn thấy vẻ coi thường trong mắt chủ quán, Ngân Tranh lại mỉm cười nói vài câu với đối phương, lúc này mới lên lầu vào phòng.
Trong phòng, Lục Đồng ngồi trước bàn, dùng giấy trắng gói những túi dược trà, cẩn thận dùng sợi tơ hồng thô buộc chặt rồi bỏ vào hộp.
“Cô nương?”
Lục Đồng đứng dậy: “Đi thôi.”
Ra khỏi quán trọ, thời tiết bên ngoài rất đẹp. Nắng sớm không quá nóng, một lớp ánh sáng mượt mà phủ lên người, mang theo chút ngứa ngáy rất nhỏ.
Khắp nơi đều là quán trà, người Thịnh Kinh thích uống trà, quán trà trên đường phố tùy ý có thể thấy, đâu đâu cũng có người uống trà. Xa xa vọng lại tiếng hát của gánh hát, điểm xuyết cho Thịnh Kinh thêm phần náo nhiệt phi thường.
“Thịnh Kinh tốt thì tốt thật.” Ngân Tranh nhỏ giọng nói: “Chỉ là đồ vật quá đắt.”
Lục Đồng im lặng.
Trước khi Vân Nương qua đời đã bảo nàng đem tất cả y thư trong hòm cùng với di thể của mình thiêu hết, số bạc còn lại đều để lại cho nàng. Nhưng mấy năm nay, Vân Nương tiêu tiền hoang phí, tiền kiếm được quay đầu lại mua dược liệu mới, Lục Đồng lo liệu xong hậu sự cho Vân Nương, số bạc trong tay đã không còn bao nhiêu.
Một đường về huyện Thường Võ vào kinh cũng tiêu tốn không ít. Mấy ngày trước Ngân Tranh đã tính toán, trừ đi tiền mua thảo dược, số bạc còn lại, có thể cho họ ở lại Thịnh Kinh thêm nửa tháng nữa.
Nhiều nhất nửa tháng sau, các nàng sẽ thật sự hai bàn tay trắng.
Trong lúc suy nghĩ, hai người lại đi qua mấy con hẻm nhỏ, đi dọc theo một con phố sầm uất, rẽ qua một góc phố, trước mắt hiện ra một gian y quán.
Y quán này nằm giữa một loạt các cửa hàng được sửa sang gọn gàng, trông đặc biệt lạc lõng. Mặt tiền rất nhỏ, bảng hiệu đã rất cũ kỹ, trên đó rồng bay phượng múa viết bốn chữ lớn “Y quán Nhân Tâm”. Rõ ràng nằm ở vị trí rất tốt nhưng vì bài trí quá không bắt mắt, người qua đường rất khó chú ý đến nơi này.
Lục Đồng đi về phía y quán.
Đến gần mới phát hiện y quán này càng thêm hoang vắng. Phía trước đặt một cái bàn, bàn rất dài, gần như chặn hết cửa tiệm. Trước bàn có một người trẻ tuổi mặc áo dài sa kẹp màu vàng oanh đang ngồi, vắt chân ngủ gật. Phía sau hắn là một bức tường tủ gỗ đỏ, trên đó dán vài tấm thẻ gỗ, đó là tủ thuốc.
Cửa sổ của y quán này rất nhỏ, mặt tiền lại không lớn, ánh sáng liền có vẻ rất tối tăm. Không đốt đèn, xám xịt một mảng, trông còn có vài phần âm u.
Ngân Tranh hắng giọng, đang định nói, thì từ trong phòng lại đi ra một tiểu nhị mặc áo ngắn, khoảng mười một, mười hai tuổi, trên mũi có vài nốt tàn nhang. Thấy Lục Đồng hai người, tiểu nhị cũng sững sờ một chút, ngay sau đó đi đến bên cạnh người trẻ tuổi đang ngủ gật la lớn: “Chủ nhân, có khách đến!”
Người trẻ tuổi kia đột nhiên bị dọa như vậy, suýt nữa ngã xuống, luống cuống đứng dậy khỏi ghế, nở một nụ cười khôn khéo với hai người Lục Đồng: “A, khách nhân muốn mua gì ạ?”