“Sao em lại thu bản vẽ của các em học sinh, chị thấy mấy đứa nhỏ vẽ bừa trên giấy nháp thôi mà, không kỳ công mấy, quay đầu là có thể vứt bỏ. Em thậm chí còn thu từng bài một để xem, nhật xét đánh giá rồi lại đem trả, chẳng phải đang tăng khối lượng công việc lên sao?” Dư Tuệ Mỹ cảm thán, mặc dù Chung Viễn Huỳnh đã công tác được bốn năm nhưng vẫn như hồi mới nhậm chức, tràn đầy nhiệt tình và kiên nhẫn.
“Thì bởi vì nếu viết lời nhận xét, các em học sinh mới có thể vẽ cẩn thận hơn.” Chung Viễn Huỳnh nói: “Hơn nữa nếu bọn trẻ đã vẽ thì đương nhiên bản thân em cũng nên đánh giá bài vẽ một cách nghiêm túc chứ.”
Tranh vẽ thường có thể thể hiện tâm trạng và cảm xúc vô thức của người đã vẽ nên nó, và cô cũng có thể hiểu được tâm trạng của học sinh thông qua cách này.
Có một văn phòng nhỏ ở cuối tầng bốn, nơi dành riêng cho công việc của các giáo viên Mỹ thuật, Âm nhạc, Sinh học và Địa lý.
Các cô đi qua hành lang nơi những em học sinh đang nô đùa ầm ĩ khi đã tan học, họ bước vào văn phòng kia.
Chung Viễn Huỳnh ngồi xuống vị trí làm việc của mình, cô uống một chút nước để làm dịu cổ họng, sau đó cô cầm những bài vẽ vừa thu lên xem.
Khi nhìn thấy trứng biến hình, hiệp sĩ sa mạc một mắt và nhiều hình vẽ ngộ nghĩnh, lạ đời khác, cô cố nhịn cười để viết lời nhận xét cho bọn nhỏ. Còn có một bức tranh vẽ đồ vật gì đó rất lạ lùng, cô nhìn ngang nhìn dọc vẫn không hiểu, sau đó mới để ý ở một góc bản vẽ có một mũi tên đánh dấu chú thích——Tinh linh lá cây.
“...”
Chung Viễn Huỳnh cầm bút đỏ viết: Lần sau em hãy thử vẽ thêm vài đường gân lá thì nó sẽ trở nên sinh động và đẹp hơn rất nhiều đó nha.
Cầm bức tranh tiếp theo lên, Chung Viễn Huỳnh ngạc nhiên, đây là một bản vẽ truyện tranh, vẽ rất nghiêm túc, nét vẽ tuy còn non nớt nhưng qua những đường nét này có thể thấy được niềm yêu thích được gửi gắm trong đó.
Mặc dù không vẽ một người và một vật như cô yêu cầu nhưng em học sinh này có thể nghiêm túc vẽ ra những gì mà em ấy muốn, điều đó đã khiến cô rất cảm động.
Cô nhìn lên tên học sinh góc trên cùng bên phải —— Đổng Bồi Xuyên lớp 8/2.
Chung Viễn Huỳnh mỉm cười, cô đặt bút viết: Em vẽ rất đẹp, cô rất tuyên dương em.
Cô còn vẽ một hình mặt cười to trên đó.
Trước giờ tan học, cô đã viết nhận xét xong hết các bài, sau đó nhờ bạn lớp trưởng phát trả cho các bạn học, rồi cô mới rời trường học.
Vừa mới về đến nhà, cô đang nằm ngửa trên ghế sô pha thì nhận được cuộc gọi từ Phương Di Phàm: “Alo ạ, có chuyện gì vậy chị Phàm?”
Chung Viễn Huỳnh quen biết Phương Di Phàm khi cô đang tìm việc làm thêm thời còn học đại học.
Phương Di Phàm đã thuê một căn nhà hai tầng để mở lớp dạy Mỹ thuật, cô ấy đã đánh giá đúng về bản chất của nghệ thuật là đốt tiền và nhìn thấu được mong muốn của các bậc phụ huynh đều muốn con mình được rèn luyện một môn năng khiếu nào đó.
Ngày đó Chung Viễn Huỳnh đang đảm nhận một vài lớp nhỏ bậc tiểu học. Phương Di Phàm đằm tính lại còn hào phóng, cô ấy trả tiền lương cho cô cao hơn một chút so với giá thị trường, vì vậy Chung Viễn Huỳnh có thể xoay xở kha khá học phí và tiền sinh hoạt. Vì thế, cô rất biết ơn chị Phàm, sau khi tốt nghiệp cũng thỉnh thoảng trở về trông lớp giúp cô ấy.
“Không biết dạo gần đây em có rảnh không?” Phương Di Phàm nói: “Chị có mở lớp dạy cho người lớn, nhưng mà A Mai đang mang thai chờ sinh nên không thể đi làm được. Em có thể thế chỗ cho chị ấy một vài hôm được không, chị sẽ trả thêm tiền, em thấy thế nào?”
Trong khoảng thời gian vừa mới khai giảng Chung Viễn Huỳnh khá bận, không chỉ phải lên lớp mà còn phải đi họp đủ thứ. Nhưng sau khi qua khoảng thời gian đó thì vẫn ổn thỏa, cô nói: “Em rảnh, mà chị không cần trả thêm tiền đâu ạ, cứ bằng chị A Mai là được rồi.”
Phương Di Phàm nhẹ nhõm, cười: “Lần này cảm ơn em nhé, đến lúc gặp lại phải đãi em một bữa mới được.”
“Mình quen biết nhau lâu vậy rồi mà chị vẫn còn phải khách sáo sao.” Chung Viễn Huỳnh hỏi: “Lịch dạy như nào ạ?”
“Một tuần có ba tiết, mỗi tiết dạy ba tiếng.” Phương Di Phàm cũng không cần khách sáo nữa, cô ấy nói thẳng vào vấn đề: “Lớp cơ bản người lớn, mỗi lớp có 30 người, em sắp xếp lớp dựa theo thời khóa biểu của em nhé, xong thì gửi qua WeChat cho chị.”
“Được ạ, không thành vấn đề.”
Sau khi cúp máy, Chung Viễn Huỳnh nghĩ ngợi, lớp dạy cho người lớn có lẽ nên xếp lịch vào buổi tối, sau giờ tan tầm thì mọi người sẽ có nhiều thời gian hơn.
Cô chốt buổi tối các ngày thứ tư, thứ bảy và chủ nhật, Chung Viễn Huỳnh đăng nhập vào WeChat, gửi tin nhắn cho cô ấy.
Fan: Con gái năng suất quá nhỉ.
Huỳnh không có mặt ở đây: Lạnh lùng.jpg
Fan: Ha ha ha ha ha ha
“...”