Chương 38: Mối liên hệ mơ hồ nhưng rắc rối

Bên ngoài có vẻ là quản lí của quán trà cùng với một đám người mặc trang phục quân binh.

Vị quản lí có vẻ bị sự cáu gắt của Lục Thanh Hàn dọa sợ, giọng run run giải thích tình huống.

Trong thành có kẻ xấu, đột nhập phóng hỏa phủ của thành phó, còn đánh thương hơn chục người trên đường, quân lính trên đường truy quét thì bị mất dấu ở quán trà này, sẵn tiện có nhân vật lớn là thiếu gia của nhà họ Lục đang ở đây, nên họ muốn đến kiểm tra an toàn của anh, vì vị tổ tông như anh mà có chuyện gì ở thành Khang Thịnh thì bọn họ cũng khó ăn nói.

Lục Thanh Hàn dùng ánh mắt khó chịu đăm đăm nhìn hơn chục người trước mặt mình làm họ không dám cả thở mạnh.

Anh vυ"t vài sợi tóc vương trước trán lên, lạnh lùng nói:

- Không sao…

Bỗng một tiếng “ rầm” lớn từ phía trong phòng cắt ngang câu chuyện, Lục Thanh Hàn liền quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, rồi rứt khoát bỏ mặc đám người ngoài cửa bước nhanh đến phòng An An.

Lục Thanh Hàn đứng trước cửa phòng An An gõ cửa hai lượt, vẫn không thấy có động tĩnh trả lời.

Lúc này trong phòng, An An đang đè một người con gái chạc tuổi cô xuống mặt bàn trà, có vẻ người này chính là cái bóng đen nhảy cửa sổ vào đưa đồ cho cô.

Khi đó quá tối nên cô không nhận biết được giới tính, không ngờ lại là một cô gái trẻ như vậy.

Nhưng cô bé à, một đêm hai lần nhảy vào phòng con gái nhà lành, lần thứ hai lại còn mang một thân máu me be bét, tính dọa cô sợ chết kế thừa tài sản sao.

An An nghe tiếng gọi của Lục Thanh Hàn ngoài cửa, liền tính toán muốn bước đến mở cửa mách anh, thì bị cô gái lạ mặt kéo lại.

- Đừng, xin cô, giúp tôi che dấu.

An An nhìn xuống bàn tay trắng xanh đang kéo tay mình, suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu đồng ý.

Cô mang cô gái lại phía tủ quần áo giấu vào, rồi đẩy ngã bàn trà xuống đất, che dấu đi vết máu, lại dùng chăn lớn quấn quanh mình, sau khi nhìn quanh một lượt xác nhận không để lộ dấu vết khả nghi, cô mới tiến đến mở cửa phòng.

Thực ra khi Lục Thanh Hàn đi ra ngoài, anh chỉ tiện tay đóng cửa phòng cô lại, từ đó đến nay cô còn chưa bước đến gần cái cửa, nên cô nghĩ thêm nửa phút nếu cô không bước ra thì Lục Thanh Hàn cũng xông vào thôi.

Quả thực như vậy, khi cô mở cửa, Lục Thanh Hàn đang thủ thế chuẩn bị đạp cửa xông vào, thấy An An bước ra anh liền bày ra vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm, túm lấy hai vai cô xoay qua xoay lại vừa kiểm tra vừa hỏi.

- Em không chứ, chuyện gì xảy ra vậy.

An An cụp mắt xuống, che dấu tâm tư, đáp:

- Chắc là… vẫn còn chút choáng váng nên đi đứng không vững, em muốn uống nước, nhưng mà loạng choạng làm đổ cả bàn trà rồi…

Lục Thanh Hàn nghe cô nói thế có chút chột dạ quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn cô nữa.

Ý em ấy là bị anh hôn đến mức choáng váng đi không vững ư?

Cái này có thể coi là phản ứng tốt không nhỉ?

- Cẩn thận chứ, không khỏe thì cứ gọi anh vào giúp…cũng được.

An An có chút không nói nên lời, cô đánh mắt lên liếc nhẹ anh một cái đầy hờn dỗi.

Nhưng trong mắt Lục Thanh Hàn cái ánh mắt đó một chút hung dữ anh cũng không cảm nhận được, còn thấy cô như đang làm nũng anh vậy.

Lục Thanh Hàn ho khan, khó khăn che dấu đi tâm tình lại bắt đầu nhộn nhào lên của mình.

- Không bị thương là tốt rồi, để…

- Bên ngoài có chuyện gì sao anh? Nhiều người như vậy…

An An nhanh chóng cắt lời, không để Lục Thanh Hàn nói hết câu, vì cô đoán anh sẽ đòi vào phòng giúp cô thu dọn mớ hôn độn kia chẳng hạn.

Như vậy thì bại lộ chuyện cô giấu người mất.

Không biết vì sao, nhưng trực giác của cô mách bảo rằng cô nên tin cô gái đang trốn trong tủ kia, cô cũng không cần thiết phải cho Lục Thanh Hàn biết chuyện tối nay xảy ra trong phòng ngủ này.

Mặc dù mọi chuyện còn rất mơ hồ, nhưng rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại đêm nay ở thành Khang, cô lại vô cùng biết ơn cái cảm giác mơ hồ nhưng manh mẽ này của cô.

Lục Thanh Hàn không mảy may nghi ngờ, quay lại phía sau lưng mình nhìn đám người đang từ cửa chính ngó vào đầy tò mò, giải thích cho cô tình hình, rồi cưng chiều xoa đầu cô, nói:

- Không có chuyện gì cả đâu, họ chỉ đến hỏi han một chút, em có cần gì không, tiện thể bảo chủ quản mang đến cho em.

- Có thể cho em nước không, em muốn lau người một chút cho thoải mái, ra nhiều mồ hôi quá nên em hơi khó chịu.

- Được rồi, quay vào đợi anh, đừng đi lộn xộn kẻo ngã nữa.

- Em cũng không phải trẻ con mà…

Lục Thanh Hàn cười nhẹ, đêm nay quả thật anh có chút “ làm phiền” em ấy rồi nhỉ.

Từ việc choáng váng đến bị ngã, rồi việc đổ nhiều mồ hôi từ miệng An An nói ra, anh cứ cảm thấy em ấy như đang cho anh tín hiệu tốt về việc hai người đυ.ng chạm vậy.

A…

Thì ra tình cảm nam nữ là loại cảm giác như vậy sao!

Một câu nói bình thường thôi, cũng khiến trong lòng anh như có người đang cào nhẹ vào vậy.

Vừa nhột vừa thích.

Quả thật là thử qua rồi mới cảm thấy vô cùng mới lạ, mĩ vị hiếm có khó tìm, thử một lần đã thấy yêu thích không đừng được, rồi lại thấy thèm khát hơn.

An An vừa nhỏ giọng hơn thua với Lục Thanh Hàn, vừa quay lại vào trong phòng, đóng cửa, cài chốt.

Bây giờ cô nên lén lút xử lí cái mớ hỗn độn của cô rồi.

Còn Lục Thanh Hàn thì quay lại cửa chính, nhìn đám người đang hóng chuyện kia hỏi:

- Còn vấn đề gì sao?

- Không còn, không còn, tôi sẽ cho người mang nước nóng đến cho tiểu thư ngay.

Xem như ông ta cũng tinh ý đi, Lục Thanh Hàn gật đầu, rồi hất hàm về phía cầu thang đi xuống.

Người quản lí hiểu ý, cuối đầu chào Lục Thanh Hàn, rồi nhanh chóng dẫn đám binh quân rời đi.

Khi họ đi khỏi khá xa, đến gần cầu thang đi xuống dưới, vẫn còn nghe họ ồn ào nói gì đó, nghe loáng thoáng qua có vẻ như vẫn đang còn sợ đắc tội vị cậu cả này.

- Thấy chưa, làm sao có thể có vấn đề ở chỗ của vị này cơ chứ.

- Các người không sợ đắc tội vị này, nhưng chúng tôi làm ăn nhỏ, chúng tôi rất sợ đó…

- Người ta thân phận gì mà phải gây náo loạn chứ?

- Người muốn dính lên vị Lục Thiếu này đâu có thiếu, anh ta cần động tay vào một phó chủ nhỏ nhoi đó sao?

- Người ta còn có người đẹp chờ trong phòng kìa…

- …

Rồi cả đám người cùng nhau cười phá lên.

Lục Thanh Hàn đứng tựa cửa nhìn theo họ, mắt anh lạnh đi vài phần, trầm ngâm suy nghĩ gì đó, cho đến khi không nghe thấy tiếng của họ nữa mới từ tốn đóng cửa chính phòng lại.

Lúc An An mở cửa tủ quần áo ra thì thấy cô gái trong đó đã cởϊ áσ ngoài, đang loai hoai lau đi vết máu dính vào trong tủ.

An An nhướng mày, xem ra gan cũng lớn đó chứ, Lục Thanh Hàn đứng trước cửa phòng cô nói chuyện nửa ngày mà cô nhóc này không sợ, còn có thể tự mình xử lí vết máu.

An An đứng ngoài, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau với cô gái trong tủ.

Qua một hồi im lặng nhìn nhau, cô gái kia có vẻ ngại ngùng, gãi đầu mở miệng nói chuyện:

- Cảm ơn cô, cô An.

- Đi ra đây đi.

An An rời tủ, rồi tiến đến chỗ bàn trà dựng chiếc bàn đã ngã lên, hên là người cô không bị dính chút máu nào, nếu không thì phiền phức lắm.

Cô ngồi xuống đất, tận dụng chút nước còn lại trong bình chưa đổ ra, cùng với dầu tẩy trang mà khi đầu tối mua ở chợ với Lục Thanh Hàn xử lí vết máu dây ra trên sàn cùng với khăn chải bàn và chăn cô dùng quấn quanh người.

Vẫn may là còn có tác dụng.

- Trước hết qua đây cầm máu đi đã, để rơi rớt nữa là to chuyện đó.

An An vừa nói, vừa lục loại trong hành lí của cô đồ băng bó khử trùng cầm máu.

Cũng may là Lục Thanh Hàn bị vết thương hở ở bụng, nên khi rời bệnh viện cô đã lấy thêm những thứ này phòng hờ, không ngờ lại dùng thứ này cho người khách không mời mà đến.

Giờ thì đến lượt cô gái kia ngạc nhiên nhướng mày, dùng ánh mắt đầy tò mò nhìn An An.