Chương 37: Nụ hôn đầu

Lúc này Lục Thanh Hàn bên ngoài sốt ruột đưa tay lên gõ cửa lần nữa, thì bất thình lình cửa phòng mở ra, nếu anh không phản ứng nhanh, thu tay lại kịp thời, thì đã gõ thẳng lên mặt bé con nhà mình rồi.

An An thì còn phản ứng khoa chương hơn, cô theo quán tính, ngã cả nửa người trên về phía sau để tránh bị bàn tay to lớn kia gõ phải.

Hậu quả là ngã ngớn quá nên chuẩn bị ngã ngửa ra đất luôn.

An An cười khổ, nhắm mắt lại chuẩn bị tiếp đất bằng lưng mình.

Lục Thanh Hàn thấy An An sắp ngã, liền hốt hoảng đưa tay ra kéo An An lại.

Nhưng xui thay , tuy đã nắm được tay cô, nhưng chân anh lại vấp phải bậc cửa, mất đà khiến cả người lao về phía cô luôn.

Ầm…

Cả hai người cùng ngã xuống đất, An An nằm dưới, Lục thiếu nằm trên, quan trọng là hai người đang… môi chạm môi.







Yên tĩnh, không gian yên tĩnh đến ngại ngùng.

Dưới góc nhìn của Lục Thanh Hàn, An An mở to đôi mắt nai con chứa đầy sự kinh ngạc nhìn anh không chớp mắt.

A…

Thật đáng yêu…

Thật xinh đẹp…

Thật mê hoặc…

Lục Thanh Hàn chửi thề trong lòng, anh cảm thấy không ổn rồi, anh cảm thấy hình như cơ thể mình sắp có cái phản ứng sinh lí chết tiệt của đàn ông nổi lên rồi.

Lục Thanh Hàn lại một lần nữa hốt hoảng trong lòng, không được, anh phải nhanh chóng tách ra, nếu không bé con sẽ nghĩ anh biếи ŧɦái mất.

Nhưng môi của vợ mình có chút ngọt nhỉ, khuya như vậy cô còn ăn mật sao?

Cơ thể cứ như không còn là của mình, Lục Thanh Hàn vô thức đưa sâu cánh môi mình vào môi An An.

A…

Đúng là… quá ngọt rồi, ngọt tận vào xương tủy anh luôn rồi này.

Lục Thanh Hàn có thể nghe thấy sợi dây lí trí trong đầu mình đứt một tiếng “ phựt”, cùng lúc đó anh đưa lưỡi ra liếʍ nhẹ lên vành môi cô.

An An giật mình phát ra một tiếng “ hức” đẩy nỉ non, không biết là do kinh sợ hay hưởng ứng nữa, mà anh thấy mặt cô chuyển một màu đỏ bừng rồi cô hoảng hốt nhắm chặt mắt lại.

Chỉ một chút phản ứng nhỏ nhoi đó của cô thôi mà ngọt lửa trong lòng Lục Thanh Hàn đã bùng lớn lên rồi.

Anh vòng một tay xuống eo ôm eo cô sát lại người anh, tay còn lại từ từ đỡ lấy đầu cô nâng lên.

Rồi anh từ từ vừa hôn cô vừa ngồi dậy, khiến thân trên của hai người sát vào nhau không một kẻ hở.

Lục Thanh Hàn say mê hôn cô, anh từ tốn cướp lấy từng đợt hơi thở gấp từ chiếc miệng nhỏ kia, rồi lại nhấm nháp từ chút, từng chút một trên cánh môi cô, không vội vàng nhưng cũng đủ đốt nóng từng tấc da thịt trên chiếc môi ngọt ngào.

Đoán chừng cô bé đã thích nghi đủ với nụ hôn của anh, Lục Thanh Hàn đưa chiếc lưỡi đến trong miệng cô thăm dò, anh dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm vào vành môi phía trong của cô, híp mắt lại tận hưởng sự mềm mại đến tan chảy này.

An An bị anh ôm trong vòng tay rồi hôn đến mức choáng váng, lúng túng không biết nên phản ứng như thế nào cho đúng, cô đành nương theo anh, chìm đắm trong nụ hôn đầy dịu dàng này.

Cho đến khi Lục Thanh Hàn “ liếʍ” vào trong miệng cô một cái, cô lại lần nữa hốt hoảng phát ra một tiếng “ hức” thứ hai, theo bản năng muốn lấy thêm không khí cho dễ thở, cô hơi hé miệng ra rồi ngã đầu về phía sau.

Lục Thanh Hàn liền chớp lấy cơ hội, đưa lưỡi mình sâu vào trong, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ của An An, cứ thể nhấm nháp.

Vì An An nghiêng ra sau hai người lại ngã xuống đất.

Một tiếng “ bịch” khá lớn vang lên , nhưng An An không cảm thấy đầu mình đau chút nào.

Cho nên cô đây là bị hôn đến mụ mị đầu óc luôn rồi.

Cho dù hai người một lần nữa nằm trên mặt đất, Lục Thanh Hàn vẫn không có một chút ý định buông tha cho nụ hôn này.

Anh dùng một tay kê đầu cho cô, tiện thể cố định lại cho dễ hôn, một tay vẫn tiếp lục siết lấy chiếc eo nhỏ của cô.

Lục Thanh Hàn say mê hôn, anh dùng lưỡi khám phá mọi ngóc ngách trong chiếc miệng nhỏ, rồi cuốn lấy chiếc răng chiếc lưỡi của cô, cuồng nhiệt như muốn cướp lấy toàn bộ mật ngọt từ đó.

Lục Thanh Hàn cảm thấy mình cứ như người mới dính nghiện vậy, rõ ràng anh chỉ muốn môi cô một chút thôi, rồi lại sâu thêm một chút, một chút, cuối cùng khi đã chiếm đoạt được toàn bộ đôi môi cô, anh vẫn không thấy đủ, cứ lặp đi lặp lại vài lần một chút, một chút như vậy trong đầu nhưng anh vẫn nuối tiếc.

Cảm giác đê mê lần đầu tiên anh được nếm trải trong đời, quá đỗi tuyệt vời, khiến anh say mê đến không dứt ra được.

Anh cứ thế hôn cô từ nhẹ nhàng đến cuồng nhiệt vẫn không thấy đủ.

Sao lại mềm thế này, sao lại thơm thế này, sao lại thích đến thế này.

Từ chiếc eo, chiếc cổ nhỏ nhắn của cô nằm gọn trong vòng tay anh, anh có thể cảm nhận được từng đợt run nhẹ nhẹ.

Từng tiếng nức nở vô thức của cô, từng chuyển động môi đáp lại vụng về của cô, đều mang đến cho anh xúc cảm hưng phấn đến đỉnh điểm.

Đây có thể là những giây phút tuyệt với nhất từ khi anh sinh ra đến giờ, tất cả các giác quan cứ như được bao bọc bởi một đám mây bồng bềnh, mềm mại vậy.

Lục Thanh Hàn quả thực chìm đắm vào nụ hôn đến quên trời quên đất, quên mất cả cái lí trí “ không được dọa sợ bé con nhà mình” mà anh đã đặt ra.

Rầm… rầm …rầm

Một loạt tiếng động mạnh phía ngoài cửa chính kéo cả hai người về thực tại.

Lục Thanh Hàn lúc này mới giật mình lấy lại lí trí từ những đám mây về.

Anh lưu luyến thu lưỡi về, nhưng vẫn tranh thủ đặt môi mình lại trên môi cô, nhấm nháp thêm một cái, hai cái, ba, bốn, năm, sáu… cái nữa.

Cho đến khi ngoài cửa vang lên, tiếng gọi “ Lục thiếu” dồn dập gấp gáp, anh mới hoàn toàn tách môi mình khỏi môi An An, đồng thời nâng cô ngồi dậy.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy đầu cô, để trán anh chạm vào trán cô rồi hai người cứ thể ngồi thở dốc thêm một lúc.

Khi hơi thở đã hơi dịu đi, Lục Thanh Hàn bế An An đứng dậy, rồi ôm cô đặt lên giường, lúc này anh mới từ tốn đi đến mở cửa chính ra.

Khó chịu ra mặt với đám người phá đám phía ngoài, gắt gỏng đáp:

- Chuyện gì?