Bản thân cô sống đến 27 tuổi ở thời đại bây giờ cũng được tính là bà cô già rồi, mà con tim còn rung rinh trước sự hào nhoáng của Lục Thanh Hàn, chứ đừng nói đến nguyên chủ là cô bé ngây thơ 17 tuổi chưa trải sự đời.
Dù cô biết cái biểu hiện e thẹn đỏ mặt của cô là do bị ảnh hưởng từ thói quen cũ của nguyên chủ, nhưng cô không quá cố gắng khống chế nó lại.
Thứ nhất là vì như vậy sẽ không bị lộ ra chuyện chung xác hoán hồn, thứ hai cô cũng chẳng muốn sống cuộc đời quá lí trí, dè chừng nữa.
Phúc tới đâu hưởng tới đó.
Ai mà biết cô còn được yên ổn làm cục cưng nhỏ đến lúc nào chứ.
Thực sự tiếc nuối khi nghĩ tất cả mọi sự dễ chịu này đều là ảo mộng, một lúc nào đó sẽ tan tành mây khói.
Cái thói quen kìm nén cảm xúc chết tiệt ở kiếp trước của cô đúng là nên bỏ đi.
Tần gia quả thật thành công trong việc rèn cô thành một hình nhân thế mạng hoàn hảo, khiến cô coi nhẹ như không có chính cảm xúc của bản thân để hóa thân thành Tần Nhã Kỳ một cách hoàn hảo.
Nghĩ đến cô lại sợ hãi đến rùng mình một cái, đúng là nên điều chỉnh lại rồi, ở đây là nơi cô nên ưu tiên cảm xúc của bản thân trước hết.
Dù sao thì nguyên chủ có bao nhiêu là người yêu thương thế này cơ mà.
Là sự yêu thương ngoài mặt cũng đã đủ lời to cho cô rồi.
Thế gia đại tộc, trâm anh thế phiệt tính toán thế nào thì tính toán.
Ít nhất sự tử tế và lễ nghĩa bề ngoài vẫn cho cô có đủ ăn ngon mặc đẹp, sống xa hoa hưởng thụ.
Vẫn tốt hơn trăm vạn lần cô ở kiếp trước đó thôi.
Vừa bước lên lầu, An An vừa mông lung suy nghĩ, khi thoảng còn rùng mình một cái đầy khoa trương, Lục Thanh Hàn thấy vậy lên tiếng hỏi:
- Lạnh sao?
An An ngước lên nhìn anh nhẹ lắc đầu:
- Chỉ là đang nghĩ ở phòng nào để ngắm được cảnh bình minh sáng mai.
Lục Thanh Hàn khẽ cười với cô, thuận tiện mở cánh cửa phòng cuối cùng của hành lang phía đông:
- Chúng ta ở đây.
- Chúng ta?
An An khẽ nhướng mày hỏi, nhưng chân vẫn bước vào phòng.
Quả thật phải ồ lên, đúng là quán trà đẹp nhất thành, độ xa hoa khỏi bàn cãi, cái này là làm cái nhà luôn cũng được chứ cái phòng gì nữa.
Cái kiểu nội thất full gỗ này ở hiện đại thì định giá bao nhiêu đây nhỉ?
Phòng khách rộng, với ban công nhìn toàn cảnh ra phía bờ sông phía dưới, hoa tươi được cắm tỉ mĩ trong bình, bốn năm bình hoa làm cả căn phòng thơm ngát hương hoa, cùng với bộ trà đạo được bày trí gọn gàng trên bàn, bên cạnh là mứt quả và đồ ăn vặt.
Thật là một không gian hoàn hảo để thưởng trà tâm tình.
Từ phòng khách nhìn thẳng có hai cánh cửa, một ở trước mặt và một ở bên hông, cô đoán là phòng ngủ.
Chậc, thế mà cô cứ tưởng…
- Sao thế, tưởng chúng ta sẽ ngủ chung sao?
Lục Thanh Hàn đứng phía sau đột ngột khom người xuống thì thầm vào tai cô, làm An An suýt nữa nhảy dựng lên.
Đúng là, trúng tim đen cô rồi.
Chậc, nhưng mà cũng có gì lạ đâu chứ, chẳng phải mấy ngày qua cô đều chung không gian với anh sao, chỉ là chưa ngủ chung giường thôi.
- Cũng có gì lạ đâu?
Lúc này đến Lục Thanh Hàn ngớ người “ hả” một tiếng đầy thắc mắc.
An An không nói, chỉ liếc mắt nhìn sườn mặt anh một cái rồi tiến vào phòng vừa hỏi:
- Lục thiếu ở phòng nào thế?
Lục Thanh Hàn lúc này mới hoàn hồn nói tùy cô, An An cũng không nghĩ nhiều tiện tay mở phòng ở bên hông ra xem như xác nhận cô ở phòng này.
Quần qua quần lại cả ngày, người bệnh như cô có chút mệt, muốn ngã lưng, nhưng nhìn cái đám cánh hoa trên giường cô có chút…không nói nên lời.
Cái này không phải là phòng tân hôn của ai đó chứ?
Được rồi, cô bỏ qua cái giường tiến tới tấm phản mềm bên cạnh cửa sổ, nằm ườn ra không giữ ý tứ.
Cứ thế chìm vào giấc ngủ hỗn loạn như tâm tình của cô vậy.
Đêm khuya, bên ngoài cửa sổ lớn thấp thoáng một bóng người.
Cùng với một tiếng cạch, cửa sổ phòng An An được mở ra dễ dàng, bóng người kia nhanh chóng nhảy vào trong phòng.
- Hử, người đâu?
Một câu đầy thắc mắc thì thầm nho nhỏ từ bóng đen nọ.
Hắn ta nghiêng đầu đầy thắc mắc, chẳng phải bảo cô chủ nhỏ nhà họ An ở phòng này sao?
Sao một cọng tóc cũng không thấy thế, chẳng nhẽ thông tin có gì nhầm lẫn rồi?
Hắn ta đi chuyến này phí công rồi?
Trong khi bóng đen đang còn chìm trong thắc mắc, thì từ sau lưng hắn, An An nhẹ nhàng tiến tới, không một tiếng động đặt lên cổ hắn đầu nhọn của cây trâm.
- Ai?
Bóng đen “ a” một tiếng đầy kinh ngạc, rồi cười phá lên .
- Hahaahaaa, thú vị, xem ra cô chủ nhỏ đây không phải là một con thỏ nhỏ mỏng manh như bề ngoài rồi.
An An nghiêng đầu đầy thắc mắc, cô không cảm nhận được sát ý từ người này, nhưng cô lười nói nhiều với hắn.
Nghĩ là làm, cô liền tăng thêm lực tay, đâm sâu thêm một chút cây trâm nhọn vào da thịt đối phương, không gây mất mạng, nhưng cũng đủ ra chút máu để cảnh cáo.
- Bớt nói nhảm, muốn tiền hay muốn sắc thì nói.
Đối phương bật ra một tiếng cười như không thể khống chế được tâm tình, rồi đưa hai tay lên ngang đầu tỏ vẻ đầu hàng, đáp.
- Cô chủ, phe ta mà, tôi được trưởng bối phái đến đưa tín vật của An lão gia tử cho cô, không tin cô tự xem xem.
Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho cô nhìn xuống phía dưới bàn uống nước đầu giường.
An An nhìn theo, là một chiếc hộp gỗ to cỡ bàn tay đã được đặt trên đó từ khi nào rồi.
Cô nheo mắt, dựa vào ánh trăng sáng nhìn kĩ chiếc hộp, ở ngay vị trí mở khóa có hình một bông hoa Sứ, là một biểu tượng đánh dấu chỉ lưu truyền trong nội bộ người nhà họ An.
Quả thực là đến đưa đồ?
Ầmmmm…
Chỉ trong một khắc cô lơ đãng quan sát chiếc hộp kia, người phía trước đã chớp lấy cơ hội dùng lực toàn thân đẩy về phía sau, đẩy cả hai người ngã về chiếc tủ ngay sau lưng, tạo nên tiếng động lớn.
Rồi lại nhân lúc cô chưa hoàn hồn, cướp lấy chiếc trâm từ tay cô.
- Cái này coi như là phí đi lại của tôi nhé, hẹn gặp lại.
Hắn vừa nói vừa phi nước đại đến chỗ cửa sổ đang mở kia, trước khi nhảy xuống còn tinh nghịch nháy mắt với An An một cái nữa.
Đến khi An An bình tĩnh lại từ cơn đau choáng váng thì phòng đã không còn một bóng người.
Cô đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài, bên ngoài là con sông lớn, nhưng người kia rời đi, đến một tiếng đá rơi xuống nước cô cũng không nghe thấy.
Hơn nữa, đây là phòng trong góc, tầng năm, ba mặt tiếp sông,không có khả năng hắn nhảy qua phòng bên cạnh được nhỉ.
An An lặng người, quả thật là cao thủ.
Cô nên cảm thấy may mắn vì hắn không có địch ý với cô nhỉ, chứ với thể chất hiện tại, cô hoàn toàn đấu không lại.
Nghĩ rồi An An đi đến chỗ chiếc hộp tín vật được bỏ lại kia, cầm lên xem xét.
Theo trí nhớ của nguyên chủ, đây quả thật là đồ vật có nguồn gốc từ An gia, cách làm khóa năm chốt mở theo thứ tự đặc biệt này thường được dùng cho những lưu trữ quan trọng.
An An dựa theo kí ức của nguyên chủ, mở được hộp gỗ ra, bên trong có bốn năm món vật nhỏ gì đó, nhưng thứ nổi bật nhất là một bức thư viết tay.
“ Gửi cháu gái yêu quý nhất trên đời của ta!Trước hết, những điều ta viết ở đây, những vật trong chiếc hộp này, cháu chỉ được phép giữ cho mình, không được cho người thứ hai trên đời biết, kể cả người cháu yêu thương, tin tưởng nhất.Nếu không, sẽ xảy ra rất nhiều điều xấu với tất cả chúng ta…” “ Cộc cộc” tiếng gõ cửa khá lớn vang lên làm đứt đoạn mạch đọc của An An, rồi tiếng Lục Thanh Hàn vang lên đầy lo lắng từ ngoài cửa chính phòng ngủ của cô.
- An Nhi có chuyện gì thế, anh nghe tiếng động lớn lắm, em ngã sao?
A… anh ấy chưa nghỉ ngơi sao, tai cũng thính thật đấy.
An An nhìn xuống chiếc hộp suy tư trong chốc lát rồi nhanh chóng nhét cả bức thư cả chiếc hộp vào ngăn kéo nhỏ phía dưới chiếc bàn, rồi nhanh chóng đi ra mở cửa.