Mạch thông tin ngay cả Lục gia cũng không nắm được, mà An Thiên Kính không chớp mắt “ nhắc nhẹ” một câu với Lục Thanh Hàn như vậy, làm sao có thể là kẻ tầm thường.
Đại gia tộc nắm quyền trước đến nay kị nhất là nội gián, một con “gián” thôi cũng đủ làm lung lay nhiều thứ, xem xét về lâu về dài, nếu như Lục gia không mảy may nghi ngờ gì thì hậu quả phải lớn đến nhường nào.
Nên thông tin vừa rồi, nói ở chỗ Lục Thanh Hàn thực sự đáng giá ngàn vàng.
Thế mà An Thiên Kính không hề cân nhắc tính toán, cứ thế nói cho anh.
Giống như, trưởng bối nhắc nhở con cháu trong nhà vậy.
Lục Thanh Hàn cười hắt ra, nhẹ nhàng đổi một tuần trà khác, châm trà mới cho bác cả An, rồi chân thành nói:
- Quà gặp mặt của bác cả tặng quả thật là đại lễ với Lục gia, khiến cháu quả thực không biết đáp lễ như thế nào cho đúng.
An Thiên Kính liếc Lục Thanh Hàn một cái, môi nhếch nhẹ lên, ngả ngớn xua tay, đáp:
- Hừ, xem như cậu biết điều, có điều, chỉ là tiện miệng nhắc nhở một câu thôi, không cần để trong lòng.
- Xem như nể mắt cháu gái ta không tính toán với cậu, sau này nhớ nói người trong Lục gia khách khí với bảo bối nhà ta nhiều một chút là được.
Lục Thanh Hàn cười rồi đáp một tiếng “ được” rất vững vàng.
Chuyện này, anh có thể chắc chắn đảm bảo lời hứa với bác cả.
An An là bảo bối của An gia, sau này cũng sẽ là bảo bối của Lục gia.
Giữa hai người đàn ông quan trọng trong đời An An ngầm hình thành một giao ước vô hình.
Tốt với An An, bề ngoài thì có vẻ chỉ là chuyện của hai đứa trẻ, nhưng về lâu về dài chữ “ tốt” này chính là sợi dây liên kết mạch quan hệ lợi ích ở hai nhà.
An Thiên Kính nhả ra thông tin đủ để chứng minh mạch tài nguyên trong tay cá nhân ông đủ để chống lưng cho An An rồi, nên có hay không có một nhà giàu có nhất nước họ An, thì có ông ở đấy, An An vĩnh viễn không thể chịu thiệt.
Tống gia không thể, Lục gia càng không.
Hai người đàn ông trò chuyện thêm một lúc, nắm rõ tình hình cơ bản từ hai phía, rồi mới thong thả xuống lầu một đi tìm bảo bối nhà mình.
Tầng một tiệm trà hạnh phúc.
Bậc tam cấp bên cạnh bờ sông.
An An cùng với đám nhóc con trong đoàn kịch đang ngồi cười nói rôm rả.
Không biết đang nói đến chuyện gì mà An An mặt đầy hứng thú, khi thoảng còn cười ngặt nghẻo, hít cả mắt lại.
Cô bé ngồi trong một đám người lộn xộn nhưng vô cùng nổi bật, khiến ai đi qua cũng không nhịn được mà nhìn nhiều hơn một cái.
Lục Thanh Hàn nhận ra cô đã đổi bộ trang phục khác, giờ cô đang mặc một bộ váy áo màu hồng nhạt, thiên về kiểu cổ phục nhiều lớp, lộng lẫy hơn so với bộ váy xanh khi đầu cô mặt.
Áo ngoài mỏng hai vạt áo vắt chéo trước ngực, để lộ chiếc áo trắng theo hình hoa đào ngang ngực phía trong, áo khoác ngoài được khóe léo thắt dây cố định ở ngay eo, cùng với ống tay áo dài, bó phía trên xòe phía dưới, làm nổi bật đường cong mềm mại của An An.
Tóc cô thắt dây lệch một bên, ngay tai cài một bông hoa to màu đỏ, làm tôn lên khuôn mặt trắng trẻo của cô.
Tổng thể tất cả mọi thứ trên người cộng với khí chất của cô, mang lại cho người ta cảm giác vừa yêu kiều vừa ngây thơ.
Kiểu cảm giác khiến người nhìn xao xuyến trong lòng.
Lục Thanh Hàn đứng xa nhìn cô, từng cái nhấc tay, từng cái vuốt tóc của cô khiến lòng anh ngứa ngáy.
Lục Thanh Hàn một bên tự chửi bản thân không có định lực, một bên thở dài vì bé con nhà mình mang dáng vẻ quá mê hoặc.
Cho đến khi thấy hết đám nam nhân này đến đám nam nhân khác cô tình lượn lờ qua chỗ cô ngồi, Lục Thanh Hàn cùng An Thiên Kính không hẹn mà cùng đồng lòng tiến nhanh đến chỗ An An, đồng thời đưa mắt cảnh cáo đám muỗi vo ve quanh cô.
Lục Thanh Hàn đến trước mặt An An, đen mặt cởϊ áσ khoắc ngoài của bản thân, trực tiếp đắp lên vai cô.
An An khó hiểu bị chiếc áo lớn của Lục Thanh Hàn trùm lên người, đầu đầy dấu chấm hỏi, ngước lên nhìn anh.
Lục Thanh Hàn ho khan một tiếng, trầm giọng nói:
- Đang bệnh, đừng ăn mặt mỏng manh quá.
Mỏng sao? Mùa hè mà, hơn nữa, cô mặc tới ba lớp áo đó!
Mọi người thấy dáng vẻ “ giữ của” của Lục Thanh Hàn thì cười ồ lên, ồn ào trêu chọc hai người.
An An ngơ ra, không hiểu nổi suy nghĩ mọi người, cô ngước đôi mắt cún con long lanh lên nhìn Lục Thanh Hàn, muốn tìm câu trả lời từ anh.
Lục Thanh Hàn nhìn cô một cái rồi quay đi, chỉ để cho cô một bóng lưng cao lớn.
An An nghiêng đầu, nhìn theo hướng nhìn của Lục Thanh Hàn mới nhận ra hầu như khách nhân trong quán đều tập trung ở khu vực này.
Khoa chương hơn, nhiều người còn đi đi lại lại nhiều lần quanh chỗ cô và đám Tiểu Hồng đang ngồi, ánh mắt nhìn chằm chằm các cô đầy tò mò.
Gì vậy?
Ở chỗ này không có diễn kịch, sao lại thu hút ánh nhìn thế nhỉ?
Hay là bọn họ nói chuyện quá lớn, ảnh hưởng đến người khác?
Nhìn quanh mọi người, rồi lại nhìn ánh mắt hình viên đạn của Lục Thanh Hàn nhìn đám người kia, An An cứ cảm thấy kì quái, nhưng cô không nghĩ ra kì chỗ nào.
Mọi người thật lạ lùng!!!
An Thiên Kính không nhìn nổi nữa, liền lớn tiếng nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy cô nương xinh đẹp bao giờ sao, giải tán, giải tán nhanh, tụ lại đây tính làm gì hả?
Nghe thế, đám nam nhân kia mới ngượng ngùng rời mắt, tản ra chỗ khác.
Lục Thanh Hàn lúc này mới vừa lòng ngồi xuống bên cạnh An An, tiện thể kéo áo khoắc trên người cô kín lại thêm một chút.
An An thật sự có chút…không nói nên lời.
Đừng nói đám người này đến để ngắm cô đấy nhé?
Cô nhìn từ trên xuống dưới bản thân một lượt, tự đánh giá, ngoài trang phục có hơi nổi bật thì cũng không có gì đặc biệt mà nhỉ?
Nhan sắc cô cũng bình thường thôi mà, làm gì đẹp đến mức độ được người khác coi như khỉ trong sở thú mà tụ lại ngắm nghía vậy?
Hay là thẩm mĩ của người ở đây và người chỗ cô khác nhau ?
An An rời khỏi thắc mắc trong lòng khi chú Tôn dẫn người đến đón cô và Lục Thanh Hàn về nhà trọ mà chú Tôn đã sắp xếp.
Phải rồi, bây giờ cũng đã về khuya, có lẽ cũng nên trở về nghỉ ngơi rồi.
Nhưng mà, cô còn chưa dò la tin tức được bao nhiêu mà.
Khụ…không phải, là cô chưa nói chuyện tâm sự với người nhà được bao lâu.
An An không nỡ đi, bịm rịm hỏi Tiểu Hồng:
- Chị, mọi người ở đây sao? Ngày mai em lại quay tìm mọi người nói chuyện.
Mọi người nghe An An hỏi thế thì ngại ngùng cười trừ, ánh mắt lảng tránh.
Tiểu Hồng lắc đầu cười khổ, đáp:
- Không có, chúng ta ở bên ngoài, chỉ đến những quán trà này mãi nghệ thôi.
- Ở ngoài?
An An thắc mắc hỏi lại, An Thiên Kính thấy Tiểu Hồng không dám nói, nói lên tiếng đỡ lời cho cô ấy:
- Bé con cứ mặc kệ chúng ta, chúng ta nay đây mai đó quen rồi, lát nữa tìm đại chỗ nào đặt lưng là được, con ở đâu, ngày mai bác cả đến tìm con là được.
A…thế không phải là “ăn bờ ngủ bụi” sao, An An ngộ ra, thảo nào vừa rồi Tiểu Hồng đắn đo không nói.
An Thiên Kính xấu hổ quay mặt đi, mất mặt, quá mất mặt rồi.
Ông và đám nhóc kia làm gì còn tiền mà thuê nhà trọ chứ, tiền bị nam nhân thối bán thuốc cho ông cướp hết rồi, ông và bọn nhỏ còn đang phải kiếm ăn từng bữa đây.
Vốn dĩ cũng không có gì khổ sở hay xấu hổ hết.
Nhưng mà, đứng trước mặt đối tượng của bé gái nhà mình, ông cũng phải giữa mặt mũi cho con bé chứ.
An An nhíu mày, cô không ngờ đoàn kịch lại nghèo như vây, nhưng cô cũng không có tiền trong người, làm sao giúp họ đây.
Lục Thanh Hàn nhìn thái độ của hai bác cháu nhà họ An, nhíu mày, quay sang nói với chú Tôn cái gì đó, rồi quay lại xoa đầu An An, từ tốn nói:
- Tối nay chúng ta không đi nữa, anh khá thích chỗ này, chúng ta ở đây cho đến khi rời đi nhé, anh bao toàn bộ quán trà trong hai ngày rồi.
Một câu “ bao toàn bộ quán trà” làm xung quanh rơi vào yên ắng.
Lại còn “hai ngày”???
An An: lại làm thiếu gia phá của nữa rồi sao?
An Thiên Kính: thằng nhóc này lại khoe khoang
Đám Tiểu Hồng: cô chủ nhà mình nhặt được túi vàng lớn rồi?
Khách uống trà: mịa nó, đại gia từ đâu đến, đây là lấy tiền để chọc mù mắt họ sao?
Mọi người ngạc nhiên cũng có cái lí của nó, phải nói giá cả của thành Khang còn cao hơn giá cả ở kinh đô.
Quán trà này, còn là địa điểm nghỉ dưỡng nổi tiếng, nhà giàu khắp nước đổ về đây ăn chơi ngắm cảnh không thiếu.
Bình thường, ăn một bữa, uống vài ấm trà, đã bằng chi tiêu của người khác cả một tuần.
Đây Lục Thanh Hàn còn nhẹ nhàng đòi bao cả quán hai ngày, là cái mức độ tiêu tiền nào chứ?
Hơn nữa, ông chủ của tiện trà Hạnh Phúc cũng đồng ý rồi?
Ông chủ ở đây cũng là người có số má trong thành đấy, không thiếu tiền, để nhận được sự ưu tiên của ông ta thì gia thế của Lục Thanh Hàn cũng không phải dạng vừa.
- Không để ý nên thuê thừa nhiều phòng trống quá, hay là…bác cả cùng mọi người ở lại đây, đúng lúc có thể trò chuyện với An Nhi thêm một thời gian.
Lục Thanh Hàn lại lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
Mọi người đều có một suy nghĩ: thì ra là tiêu tiền vì người đẹp.
An Thiên Kính lại nghĩ: thật khó chịu, thằng nhóc này khéo léo đến độ ông không bắt bẻ được gì, rõ ràng là tiêu tiền cho ông nhưng không làm ông mất mặt.
Ai chẳng hiểu ông nghèo, không đủ tiền thuê phòng đi.
Nhưng thằng nhóc này không nói thẳng là thuê phòng hộ ông, lại nói là chính bản thân mình vô tình thuê dư phòng, muốn mọi người ở lại tiện chơi với cháu gái ông.
Tâm tư sâu sắc thế này, sau này nó mà muốn tính kế, thì cháu gái ông làm sao đỡ được.
Ông đang định từ chối, thì nhìn thấy ánh mắt sáng quắc như đèn điện của đám nhỏ trong đoàn kịch, cùng ánh mắt mong chờ của An An thì lại thở dài thờn thượt, đáp:
- Được, Lục thiếu có lòng rồi.
Mọi người òa lên hoan hô rồi tản đi lên tần bốn năm của quán trà chọn phòng.
An An nhìn khung cảnh náo nhiệt, cuối đầu cười nhẹ.
Cô thấy lòng mình ngọt như được tưới mật ong vậy, Lục Thanh Hàn là con sâu trong bụng cô sao, cô chưa cần nói ra mong muốn của mình, thì anh đã đi trước làm xong hết mọi việc cho cô rồi.
Nào có thiếu gia nhà giàu nào trước kia cô từng gặp mà tâm tư khéo léo được như anh chứ.
Càng ngày cô càng cảm thấy là cô không xứng với anh.
Cô đang còn ngồi tính toán thiệt hơn, làm sao lợi dụng cái danh “vị hôn thê” của anh để đi bước tiếp theo.
Anh đã thực sự xem cô là người nhà mà đối đãi rồi.
An An không chớp mắt nhìn người con trai đẹp đến vô thực trước mặ mình, âm thầm đánh giá.
Đẹp trai, nhiều tiền, nhà mặt phố, bố làm to.
Lại còn hào phóng thấu hiểu lòng người.
Chẳng trách, Lục Thanh Hàn được mệnh danh là “ con rể số một kinh đô”, người mà những tiểu thư đều muốn tranh giành gả cho.
Thời thiếu nữ, ai mà chẳng đổ gục trước một nam nhân như thế này chứ.
Các cô ấy muốn gả, cô hình như…cũng vậy…
Khụ… gả hay không gả cũng không nói trước được.
Nhưng Có một điều, bây giờ An An biết được rất rõ, rằng, lại có thêm một trái tim thiếu nữ nữa, rung động vì anh.