Lúc này, đầu óc Văn Thư Ngọc đã kịp xoay chuyển, vội vàng ứng phó: “Tôi... tôi gặp chút vấn đề, không còn thích hợp để tiếp tục ở bên cạnh ngài nữa…”
“Vấn đề gì?” Bùi Tương Thần siết chặt cổ tay Văn Thư Ngọc, ánh mắt sắc lạnh: “Anh bị bệnh à? Bị công ty săn đầu người lôi kéo? Hay là... gặp tình huống giống thư ký Dương?”
Cái lối suy diễn này nhảy vọt kiểu gì vậy?
Văn Thư Ngọc có thể cùng lúc ứng phó năm, sáu kẻ phục kích, có thể một tay thay băng đạn trong hai giây, thậm chí có thể hạ mục tiêu từ khoảng cách một, hai nghìn mét. Nhưng trước chuỗi câu hỏi đầy kịch tính này của Bùi Tương Thần, anh chỉ cảm thấy bầu trời rợp bóng ngựa bay, thảo nguyên chật ních lạc đà không bướu, đầu óc liên tục báo lỗi.
“Không... không phải! Sao có thể chứ…”
Nhưng Bùi Tương Thần đã tự có câu trả lời trong đầu, cũng không nhất thiết cần Văn Thư Ngọc phải xác nhận.
“Tôi biết ngay mà!”
Buông lại một câu, hắn lập tức xông thẳng vào căn biệt thự nơi La Anh Kỳ đang ở, lửa giận bừng bừng.
Ôi trời, ngài biết cái gì chứ?
Văn Thư Ngọc khổ không thể tả, vội vàng đuổi theo.
Lúc này còn khá sớm, La Anh Kỳ vẫn chưa xuống lầu.
Trợ lý của ông ta không dám ngăn cản Bùi Tương Thần, chỉ có thể khẩn khoản nài nỉ: “Thần thiếu gia, xin ngài chờ một lát! La tiên sinh vẫn chưa thức dậy, tôi sẽ lập tức đi báo…”
Nhưng Bùi Tương Thần đã bị cơn giận che mờ lý trí, chẳng có chút kiên nhẫn nào. Hắn đẩy mạnh trợ lý sang một bên rồi sải bước lên lầu.
“Thần thiếu gia! Trời ơi, tổ tông của tôi ơi…” Trợ lý vừa kêu khổ vừa cuống cuồng chạy theo, Văn Thư Ngọc cũng gấp gáp bám sát phía sau.
Đúng lúc này, từ phòng ngủ chính vọng ra một tiếng kêu lớn, giọng nói chính là của La Anh Kỳ.
“Vậy chẳng phải đã thức rồi sao?” Bùi Tương Thần không chút do dự đẩy cửa xông vào.
Cảnh tượng trong phòng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bùi Tương Thần.
Trong phòng không chỉ có La Anh Kỳ mà trên giường còn một thanh niên cao lớn, rắn rỏi. Hai người đang quấn lấy nhau vận động vô cùng kịch liệt.
Gã thanh niên nọ vốn định buông vài câu chửi rủa, nhưng khi quay đầu nhìn thấy Bùi Tương Thần đã lập tức hoảng sợ đến mức lăn thẳng xuống giường.
Ngược lại, La Anh Kỳ là kẻ từng trải qua sóng to gió lớn, da mặt dày đến mức không biết xấu hổ là gì. Ông ta thản nhiên kéo chăn đắp lên hông, nửa người tựa vào đầu giường, đưa tay vén mái tóc ướt mồ hôi ra sau, để lộ đường chân tóc đã lùi sâu đáng kể.
Hối hận cũng đã muộn màng, Bùi Tương Thần chỉ hận không thể móc đôi mắt mình ra ném cho chó ăn!
“Sáng sớm thế này, có chuyện gì lớn đến mức khiến Thần thiếu gia đích thân đến tìm tôi vậy?”
La Anh Kỳ khàn giọng hỏi, âm điệu the thé như một con mèo cái vừa kêu gào suốt đêm. Câu nói này lọt vào tai Bùi Tương Thần chỉ khiến hắn càng muốn tự đâm thủng màng nhĩ của mình.
Nhưng đã đến đây rồi, nếu bây giờ quay đầu đi ra chẳng khác nào tự nhận mình lép vế. Bùi Tương Thần chỉ có thể cố nén cảm giác ghê tởm, nghiến răng nói: “Nghe nói ông định đuổi Văn Thư Ngọc đi?”
La Anh Kỳ liếc nhìn Văn Thư Ngọc đang đứng ngoài cửa.
Mùi hôi chua trong phòng nồng nặc đến mức Văn Thư Ngọc thà chết ngạt chứ không muốn bước vào. Nhưng bị điểm danh rồi, anh cũng chẳng thể tiếp tục giả vờ bàng quan. Cắn răng chịu đựng, anh buộc phải tiến vào.
“Thần thiếu gia vừa nói chuyện với thư ký Dương. Thư ký Dương đã nói cho cậu ấy.” Văn Thư Ngọc giải thích với La Anh Kỳ: “Cô ấy bảo với Thần thiếu gia rằng tôi bị điều chuyển. Nhưng thiếu gia hiểu lầm, cho rằng nguyên nhân của tôi giống với cô ấy.”
Đôi mắt La Anh Kỳ đảo một vòng, nụ cười trên môi ông ta nhếch lên trông không khác nào một con quạ già mang khuôn mặt người: “À, chuyện này à, đúng là có dự định như vậy. Thư ký Văn không còn phù hợp để tiếp tục ở bên cạnh cậu nữa.”
“Lý do?” Bùi Tương Thần cũng cười, nhưng đó chính là dấu hiệu hắn đang giận đến cực điểm.
“Lý do không phải cậu đã biết rồi sao?” La Anh Kỳ lươn lẹo như một con lươn trơn tuột, nhẹ nhàng đá quả bóng trở lại: “Chuyện công việc, ngay cả Bùi lão tướng quân và Bùi nhị tiên sinh cũng không có ý kiến, vậy Thần thiếu gia còn có thể nói gì?”
Lúc này, Bùi Tương Thần đã lấy lại bình tĩnh, trầm giọng đáp: “Hai người họ không giống nhau.”
“Đúng là không giống.” La Anh Kỳ nói năng vô cùng nhàn nhã, ánh mắt lộ vẻ thâm sâu: “Thư ký Văn còn không bằng thư ký Dương, ít ra Thư ký Dương cũng là phụ nữ.”
Câu này của La Anh Kỳ đối với Bùi Tương Thần chẳng khác nào trực tiếp vạch trần bí mật mà Văn Thư Ngọc vẫn chưa công khai.
Hắn theo bản năng quay sang nhìn Văn Thư Ngọc, chỉ thấy Văn Thư Ngọc đang cắn chặt môi, mi mắt rủ thấp, cố gắng che giấu nỗi xấu hổ và căng thẳng trong lòng.
Càng đáng ghét hơn là, La Anh Kỳ thì thản nhiên, còn gã trai trẻ trên giường ông ta lại tròn mắt hóng chuyện.
“Còn chưa chịu cút?” Bùi Tương Thần giận đến bốc khói.
Tên “chó săn” kia cũng chẳng còn tâm trí che chắn bản thân, lập tức lăn từ giường xuống, lộn nhào chạy mất, cùng với trợ lý của La Anh Kỳ cuống cuồng trốn đi.
La Anh Kỳ cười khẽ, lại lười nhác hất tóc ra sau, ngả người khoe l*иg ngực gầy guộc nhưng cơ xương rõ ràng.
“Thần thiếu gia cứ yên tâm, thư ký Văn từng cứu mạng cậu, nhà họ Bùi tuyệt đối không bạc đãi cậu ta. Chỉ là đổi một vị trí công tác khác mà thôi, đâu cần làm to chuyện như vậy?”
“Bọn họ không giống nhau.” Bùi Tương Thần không có ý định bỏ qua, lạnh lùng đáp: “Thư Ngọc rất biết chừng mực, không có lòng riêng như thư ký Dương. Vậy nên không cần thiết phải điều anh ấy đi.”
“Ồ?” La Anh Kỳ hứng thú nhìn sang Văn Thư Ngọc, giọng điệu nhẩn nha như đang xem kịch hay: “Thư ký Văn, đúng vậy không? Cậu có thể thu lại tình cảm với Thần thiếu gia, tiếp tục giữ vững thái độ làm việc chuyên nghiệp không?”
Câu hỏi này đẩy Văn Thư Ngọc ra trước ánh đèn sân khấu.
Bùi Tương Thần hơi nhướn mày, liếc Văn Thư Ngọc một cái.
La Anh Kỳ thì khoanh tay, bộ dạng thư thái chỉ chờ nghe câu trả lời.
Một cảm giác cực kỳ không thực tế ập đến, như thể Văn Thư Ngọc đột nhiên bước nhầm vào một cảnh quay phim truyền hình, bị kéo vào diễn chung mà trong tay lại không có kịch bản.
Cái gì gọi là “tình cảm với Thần thiếu gia”?
Cái gì là “lòng riêng như thư ký Dương”?
Tôi chỉ là một vệ sĩ nhỏ xuyên đại dương đến đây làm công ăn lương, tại sao lại phải đóng phim thần tượng với các người?
Dòng suy nghĩ rối bời chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng bản năng nhanh nhạy đã giúp Văn Thư Ngọc nhanh chóng phân tích tất cả các phương án cùng hậu quả của chúng. Và trong số đó, anh chọn phương án khiến mình lúng túng vào lúc này nhưng sẽ có lợi về lâu dài.
Văn Thư Ngọc hít một hơi thật sâu, lại bị mùi hôi trong phòng làm sặc đến ho khan hai tiếng. Khi mở miệng lần nữa, giọng nói khàn khàn rơi vào tai Bùi Tương Thần không hiểu sao lại mang theo một nỗi buồn và uất ức khó diễn tả.
“Xin lỗi, Thần thiếu gia.” Văn Thư Ngọc cúi mắt, giọng điệu cứng cỏi nhưng ánh nhìn lại lộ ra chút e dè: “Tôi… tôi rất thích ngài, không thể thay đổi được.”