Chương 48

Thư ký Dương phì cười, nhìn Bùi Tương Thần đầy giễu cợt: “Thần thiếu gia với chú hai của ngài quả nhiên là chú cháu ruột, nói chuyện cứ y như nhau. Hứa hẹn hay lắm, tương lai thế này, tương lai thế kia. Nhưng bây giờ tình hình loạn lạc như vậy, mỗi ngày đều có người chết, tôi có sống nổi đến cái tương lai mà các người nói hay không còn chưa biết nữa.”

Bùi Tương Thần không muốn tranh cãi với một người phụ nữ, bị nói móc cũng chỉ cười nhã nhặn.

Nhưng chính thái độ này lại khiến thư ký Dương càng thêm bực bội, cô không nhịn được châm chọc thêm một câu: “Thiên hạ đều bảo đàn ông nhà họ Bùi si tình, tôi thấy chẳng qua cũng chỉ là một chiêu bài quảng cáo thôi. Vì quyền lực và lợi ích, các người đuổi kẻ trung thành, nâng kẻ gian xảo lên. Yêu thầm cấp trên thì sao chứ? Đây mà cũng gọi là lý do đáng hổ thẹn à? Tôi yêu Bùi Gia Thận suốt mười năm nay, trong mười năm ấy, công việc của tôi có chỗ nào làm chưa tốt chưa?”

Mưa càng lúc càng lớn, mái tóc mái của thư ký Dương ướt sũng dính chặt vào hai bên trán càng làm nổi bật làn da trắng bệch và vẻ mặt bi thương.

Cô vốn chẳng phải đại mỹ nhân, mười năm thanh xuân dành trọn cho Bùi Gia Thận, giờ đây đã không còn trẻ trung, thậm chí dáng người có chút đẫy đà. Nhưng phong thái thanh lịch và trí thức toát ra từ cô vẫn là nét hấp dẫn khó cưỡng đối với đàn ông.

Không khó hiểu khi vị hôn thê của chú hai không thể dung nạp cô.

Một tri kỷ kề cận nhiều năm, lại có năng lực xuất chúng, đó luôn là mối đe dọa lớn nhất đối với chính thất. Nếu thư ký Dương có thể dứt bỏ tình cảm dành cho chú hai thì mọi chuyện có lẽ đã dễ dàng hơn đôi chút...

Bùi Tương Thần thay chú hai mình biện hộ: “Chú hai cũng có nỗi khó xử của mình. Chắc chắn ông ấy cũng không nỡ rời xa cô, nhưng có những chuyện phải hy sinh.”

“Bị đuổi đi là tôi, vậy ông ta đã hy sinh cái gì?” Thư ký Dương lạnh lùng phản bác: “Thần thiếu gia nói thế, chẳng lẽ sau này người bên cạnh ngài bị La công công đuổi đi, ngài cũng cảm thấy mình đã hy sinh to lớn lắm sao?”

Nụ cười của Bùi Tương Thần thoáng khựng lại: “Người của tôi?”

Thư ký Dương sững sờ, ngay sau đó lại bật cười chế giễu: “Ngài còn chưa biết à? Thư ký Văn của ngài đã nhận tiền lót tay của La công công, chuẩn bị cuốn gói đi rồi đấy.”

Đôi mắt Bùi Tương Thần lập tức phủ một lớp băng lạnh, khóe môi mím chặt: “Ai nói với cô chuyện này?”

“Tôi tận mắt chứng kiến.” Thư ký Dương nhún vai: “La công công sa thải người, cậu ta đứng ngay trước tôi trong danh sách. Có thể là vì điều động vẫn chưa thống nhất nên tin này chưa đến tai ngài. Nhưng ngài cứ chuẩn bị tinh thần đi, một khi La Anh Kỳ đã muốn ai rời đi thì chẳng ai giữ nổi.”

Bùi Tương Thần xoay người, sải bước rời đi như một cơn gió lốc lao thẳng về phía nơi ở của Văn Thư Ngọc.

“Chậc.” Thư ký Dương nhìn theo bóng lưng thiếu niên, không khỏi có chút ghen tị: “Tuổi trẻ đúng là tốt, lương tâm cũng nặng hơn vài phần.”

Văn Thư Ngọc đứng dưới gốc cây tránh mưa, cách đó khá xa nên không nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người. Thấy Bùi Tương Thần mặt mày u ám đi tới, anh còn tưởng thư ký Dương đã nói lời gì khó nghe khiến hắn không vui.

Không ngờ Bùi Tương Thần vừa tới nơi đã hỏi thẳng: “La Anh Kỳ muốn đuổi anh đi?”

Câu hỏi này thật sự khó trả lời.

Văn Thư Ngọc không kịp chuẩn bị mà thoáng sững sờ, nhưng phản ứng kinh ngạc khi bí mật bị vạch trần lại hoàn toàn không giấu nổi đôi mắt sắc bén của Bùi Tương Thần.

Câu trả lời đã quá rõ ràng.

“Tốt lắm! Rất tốt!”

Bùi Tương Thần xoay người, sải bước lao thẳng về phía căn biệt thự nơi La Anh Kỳ đang ở.

“Thần thiếu gia!” Văn Thư Ngọc hoảng hốt đuổi theo: “Thần thiếu gia, ngài bình tĩnh đã! Chuyện này vẫn đang được thương lượng…”

Bùi Tương Thần đột ngột dừng chân.

Văn Thư Ngọc không kịp phanh nên ủi thẳng vào lưng hắn, còn chưa kịp lùi lại đã bị kéo giật về phía trước.

“Ông ta lấy lý do gì để đuổi anh đi?” Giữa hàng chân mày của Bùi Tương Thần là sát khí ngùn ngụt.

Cái này không phải còn đang trong quá trình thương lượng hay sao?