Sáng sớm hôm sau, mưa bụi lất phất rơi.
Vừa qua sáu giờ, Bùi Tương Thần đã đúng giờ thức dậy xuống lầu chạy bộ buổi sáng.
Đội bảo an lái một chiếc xe địa hình mui trần nửa kín, không nhanh không chậm bám theo phía sau. Văn Thư Ngọc thì chạy theo ngay sau lưng Bùi Tương Thần, giữ khoảng cách ba bước chân, luôn duy trì nhịp độ ổn định.
Hôm nay, Bùi Tương Thần tập chạy biến tốc fartlek [1], tốc độ lúc nhanh lúc chậm, nhưng Văn Thư Ngọc vẫn bám sát không rời.
(Chú thích [1]: Chạy Fartlek là một phương pháp chạy bộ đúng cách kết hợp giữa chạy chậm, chạy nhanh và chạy nước rút trong cùng một buổi tập, mà không theo một quy tắc cố định nào.)
Điều này khiến Bùi Tương Thần khá hài lòng. Hắn không còn trông mong Văn Thư Ngọc phải tinh thông súng ống hay cận chiến nữa, chỉ mong anh ta nhanh nhẹn, nếu sau này gặp chuyện thì có thể lập tức chạy thoát thân.
Trên bắp chân Văn Thư Ngọc vẫn còn vết sẹo rõ ràng, ngoằn ngoèo như một con rết uốn khúc.
Bản thân anh không quá bận tâm nhưng Bùi Tương Thần vẫn đặc biệt dặn bác sĩ kê thêm thuốc trị sẹo, còn căn dặn anh phải bôi đều đặn mỗi ngày.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Mùa mưa ở Suman có thể khiến người từ nơi khác phát điên. Bão nhiệt đới thường xuyên quét qua vùng ven biển mang theo lượng mưa dồi dào đổ xuống Bắc Đảo. Trong suốt vài tháng tiếp theo, độ ẩm trung bình của không khí sẽ luôn duy trì trên 85%.
“Thần thiếu gia, hôm nay đến đây thôi nhé?” Văn Thư Ngọc đưa tay lau nước mưa che khuất tầm mắt: “Mưa to quá, cẩn thận bị cảm. Hôm nay ngài còn phải lên sân khấu phát biểu nữa.”
Sinh ra và lớn lên ở đây nên Bùi Tương Thần đã quá quen với kiểu thời tiết ẩm ướt này. Nhưng hắn phát hiện Văn Thư Ngọc lại không thích những ngày mưa cho lắm. Từ khi vào mùa mưa, số lần Văn Thư Ngọc ra ngoài so với trước đây ít hẳn đi.
Bùi Tương Thần giảm tốc độ, đổi hướng chạy thẳng về phía khu biệt thự khách sạn.
Ở ngã rẽ phía trước, một chiếc xe thương vụ đang đỗ sẵn, tài xế đang bận chuyển hành lý.
Giữa màn mưa lất phất, thư ký Dương mặc bộ trang phục Chanel đứng lặng bên vệ đường, không che ô, trông có vẻ đơn độc và thất thần.
Cô đã làm việc cho nhà Bùi Gia Thận suốt mười năm, tận mắt chứng kiến Bùi Tương Thần trưởng thành, có thể xem như nhân viên có thâm niên trong nhà họ Bùi. Dù ngày thường không có nhiều cơ hội tiếp xúc nhưng Bùi Tương Thần vẫn luôn đánh giá cao năng lực của cô, đối đãi khá khách sáo.
“Anh đợi tôi một lát, tôi đi tiễn cô ấy.” Bùi Tương Thần ra hiệu cho Văn Thư Ngọc đứng tạm vào gốc cây tránh mưa, còn mình thì chạy về phía thư ký Dương.
“Thần thiếu gia.” Thư ký Dương gắng gượng nặn ra một chút tinh thần.
“Thư ký Dương, sớm vậy đã đi rồi sao?” Bùi Tương Thần gật đầu chào: “Nghe nói cô được điều đến tổng bộ của Tam Lợi, làm trợ lý đặc biệt cho tổng giám đốc? Chúc cô thuận lợi trong công việc nhé.”
Trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc tại tổng công ty tập đoàn đúng là một vị trí lý tưởng, bước tiếp theo có thể thăng lên tổng giám đốc chi nhánh.
Nhưng dù có làm tốt đến đâu chung quy vẫn chỉ là một thương nhân.
Nếu Bùi Gia Thận đắc cử tổng thống, thư ký của ông ta sẽ có một chỗ đứng trong đội ngũ nòng cốt điều hành đất nước. Người có tham vọng chính trị sao có thể cam tâm với một chức tổng giám đốc công ty tầm thường?
Tình trường thất bại, sự nghiệp cũng trắc trở, sắc mặt thư ký Dương đương nhiên chẳng thể nào khá hơn. Dù chính Bùi Tương Thần đích thân đến hỏi han nhưng cô cũng chỉ gượng cười lấy lệ.
Bùi Tương Thần có phần cảm thấy tiếc cho thư ký Dương.
Nếu không phải vì Bùi Gia Thận sớm muộn cũng phải thực hiện một cuộc hôn nhân chính trị, mà thư ký Dương lại để lộ dã tâm thăng tiến thì để cô ta ở lại làʍ t̠ìиɦ nhân cũng không phải là không thể.
Nói cho cùng, nếu cô ta có sai thì sai ở chỗ xuất thân không đủ cao, lại trót dành tình cảm sâu nặng cho chú hai hắn mà thôi.
Bùi Tương Thần an ủi: “Lần điều động này chỉ là tạm thời. Đợi chú hai ổn định lại, xung quanh chắc chắn sẽ cần nhân tài, đến lúc đó nhất định sẽ điều cô quay về.”