Hai ngày sau, Bùi Tương Thần tỉnh lại trong chốc lát và được chuyển từ phòng ICU sang phòng bệnh thường.
Cùng lúc đó, Văn Thư Ngọc cũng nhận được phản hồi từ tổ chức:
“Khách yêu ơi, chúng mình đã đồng ý cho đơn hoàn trả của bạn. Về chi tiết xin vui lòng liên hệ với bên vận chuyển. Cảm ơn bạn đã tin tưởng và ủng hộ cửa hàng nhỏ của chúng mình nha. Chúc bạn một ngày tốt lành! ❤️” (đính kèm một biểu tượng hôn gió).
Bên vận chuyển chính là nhà họ Bùi.
Trong thư phòng của Bùi lão tướng quân, ông cụ chỉ vào chiếc ghế sô-pha đối diện bàn làm việc: “Mời ngồi.”
Người có thể khiến ông nói ra chữ “mời” trong cả vùng đất Suman này e rằng chẳng có mấy ai.
Văn Thư Ngọc ngồi xuống ngay ngắn, đối diện ông.
“Trước tiên, tôi muốn gửi đến cậu lời cảm ơn chân thành nhất.” Bùi lão tướng quân nghiêm túc lên tiếng: “Tôi đã xem báo cáo rồi. Nếu không có cậu vào đêm hôm đó, e rằng tôi đã chẳng thể gặp lại A Thần nữa. Cảm ơn cậu, Văn tiên sinh, hoặc… bất kể cậu thực sự mang danh tính gì.”
“Đó là nhiệm vụ của tôi, thưa ngài.” Văn Thư Ngọc khẽ gật đầu: “Bảo vệ Thần thiếu gia là trách nhiệm của tôi.”
Bùi lão tướng quân khẽ cười khổ: “Lúc đầu khi họ khăng khăng muốn phái cậu đến đây, tôi cực kỳ phản đối, cảm thấy đó là một sự sỉ nhục. Đường đường là nhà họ Bùi, bao nhiêu binh sĩ tinh nhuệ chẳng lẽ lại không bảo vệ nổi con cháu của mình hay sao? Nhưng bây giờ xem ra, tôi thực sự may mắn khi đã đồng ý tiếp nhận cậu.”
“Tôi cũng rất vui vì đã có thể giúp được.” Văn Thư Ngọc điềm đạm đáp.
Giọng nói của Bùi lão tướng quân trầm thấp, từng câu từng chữ như thể đang thuật lại một thước phim tài liệu lịch sử: “Theo một góc độ nào đó mà nói, nội chiến ở Suman đã chính thức bắt đầu. Trước khi Bùi Gia Thận giành được chiếc ghế tổng thống, nhà họ Bùi phải cẩn trọng gấp bội, không thể để đối thủ nắm lấy bất kỳ sơ hở nào. Chúng ta không chỉ phải thắng, mà còn phải thắng một cách đường hoàng dưới sự ủng hộ của dân chúng. Nhưng nếu để lộ ra chuyện cháu trai trưởng của Bùi gia có một đặc vụ đến từ Liên bang Á Tinh âm thầm bảo vệ bên cạnh, chỉ cần bị đối thủ bóp méo một chút, đó sẽ trở thành một vụ bê bối chính trị động trời.”
Ngón tay ông cụ nhẹ gõ lên một tập hồ sơ trên bàn.
“Đêm hôm đó cậu đã hạ tổng cộng năm tên sát thủ. Chúng đều là lính đánh thuê được huấn luyện chuyên nghiệp, ít nhất có khả năng tiêu diệt cả đội cứu viện mà tôi phái đến. Nhưng về lý mà nói, cậu chỉ là một trợ lý bình thường của A Thần. Phía chúng ta đã giải thích rằng đêm đó có một vệ sĩ khác có mặt tại hiện trường. Nhưng đối phương có tin hay không thì lại là chuyện khác. Mà một khi thân phận của cậu bị bại lộ, cục diện sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa. Còn tôi lại là người ghét nhất những gì không thể kiểm soát.”
“Tôi hiểu.” Văn Thư Ngọc nói: “Vậy, ngài định sắp xếp thế nào để tôi rời đi?”
Bùi lão tướng quân trầm ngâm: “Trải nghiệm lần này của A Thần đã thu hút rất nhiều sự chú ý, hơn nữa hiện tại nó rất tin tưởng và ỷ lại vào cậu. Nếu cậu đột ngột biến mất, những kẻ có dã tâm chắc chắn sẽ nghi ngờ, còn A Thần e là cũng khó lòng chấp nhận. Vì vậy, phiền cậu tạm thời tiếp tục ở bên cạnh nó, giữ thái độ kín đáo. Khi thời điểm thích hợp, chúng tôi sẽ sắp xếp cho cậu rời đi.”
Thế là Văn Thư Ngọc lại ở bên Bùi Tương Thần thêm hai tháng nữa, tiếp tục nấu ăn cho hắn, ủi áo sơ mi, viết bản thảo, và… làm mứt hoa hồng.
Cho đến khi La Anh Kỳ báo tin rằng, cuối cùng thì lần này anh cũng có thể rút lui rồi.
Quyết định này lại do La Anh Kỳ thông báo, có chút kỳ lạ. Hiển nhiên thân phận của La Anh Kỳ không hề tầm thường, hơn nữa còn được ông cụ Bùi tin tưởng tuyệt đối, đủ để nắm giữ bí mật nhạy cảm này.
“Đảng Dân Chủ luôn cố gắng bới móc mối quan hệ giữa nhà họ Bùi và Hoa Quốc. Theo nguồn tin của tôi, bọn họ đến cả một cục phân cũng chưa đào ra được, nhưng một số cuộc điều tra của họ đã tiến sát đến ranh giới cảnh báo.”
Cách dùng từ của La Anh Kỳ lúc nào cũng thẳng thừng và không hề màu mè.
Ông ta là một người đàn ông trung niên gầy gò, ăn mặc tinh tế, làn da tái nhợt thiếu sức sống, đôi mắt sắc bén như cú mèo, kết hợp với chiếc mũi khoằm nhô ra quá mức, chỉ cần khoác thêm một chiếc áo choàng đen nữa là có thể hóa thân thành phù thủy phản diện hoàn hảo trong phim hoạt hình Disney.
“Tình hình quốc tế ngày càng rối ren.” La Anh Kỳ nói: “Tranh chấp giữa nước Mỹ và Liên bang Á Tinh đã kéo cả thế giới vào cuộc. Nhà họ Bùi không muốn đứng về phe nào, nhưng cũng chẳng muốn đắc tội với Mỹ vào thời điểm bầu cử này… Tóm lại, cậu không thể tiếp tục ở lại bên Thần thiếu gia nữa.”
“Tôi hiểu.” Văn Thư Ngọc điềm nhiên đáp: “Tổ chức cũng yêu cầu tôi phối hợp với các ông.”
Ngay sau đó, một khoảnh khắc khiến Văn Thư Ngọc cảm động sâu sắc đã xảy ra!
La Anh Kỳ lấy ra một phong bì, đưa tới trước mặt anh: “Cậu đã cứu mạng Bùi Tương Thần, nhà họ Bùi sẽ không bạc đãi người có công. Đây là tạ lễ do Bùi lão tướng quân nhờ tôi chuyển cho cậu, hy vọng cậu sẽ nhận lấy.”
Cảnh tượng này kỳ lạ đến mức Văn Thư Ngọc chợt có một loại ảo giác rằng một gia tộc hào môn đang dùng tiền để tiễn một cô gái nghèo sau khi cô ta lỡ phải lòng thiếu gia nhà mình. Mà đây chẳng phải chính là giấc mộng đẹp cuối cùng của mọi cô gái nghèo hay sao?!
“Cảm ơn ông cụ Bùi đã ghi nhận công lao của tôi.” Văn Thư Ngọc không vội nhét phong bì vào túi mà giữ phong thái điềm đạm hỏi thêm: “Vậy, về lý do tôi rời đi, La tiên sinh có đề xuất gì không? Chẳng hạn như… dàn dựng một tai nạn ngoài ý muốn?”
“Không ổn.” La Anh Kỳ lắc đầu: “Dạo gần đây nhà họ Bùi đã có quá nhiều tai nạn. Lúc này nếu lại có người chết bên cạnh một thành viên nòng cốt chỉ càng thu hút thêm những sự chú ý không cần thiết.”
“Thuyên chuyển công tác?” Văn Thư Ngọc đề nghị: “Có thể để ông cụ Bùi điều tôi về tổng bộ.”
“Bùi Tương Thần sẽ đồng ý sao?” La Anh Kỳ hiển nhiên đã nghiên cứu rất kỹ tính cách của hắn: “Giờ cậu là người được cậu ta tin tưởng và trọng dụng nhất, chắc chắn cậu ta sẽ không chấp nhận. Ép buộc cậu rời đi chỉ càng khiến tình hình thêm đáng ngờ.”
“Vậy thì tôi mắc một sai lầm nghiêm trọng trong công việc, sau đó chủ động từ chức hoặc bị các người sa thải?”
“Cách này cũng được.” La Anh Kỳ gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ: “Nhưng chúng ta phải tìm ra một sai lầm đủ thuyết phục…”
Văn Thư Ngọc để mặc La Anh Kỳ nghiền ngẫm kế hoạch, còn mình thì cáo từ rời đi.
Bên ngoài, trong phòng tiếp khách nhỏ, một người phụ nữ xinh đẹp nhưng thần sắc có phần u ám đang ngồi trên ghế sô pha, chính là vị khách tiếp theo của La Anh Kỳ.
“Thư ký Dương.” Văn Thư Ngọc gật đầu chào.
Thư ký Dương khẽ gật đầu đáp lại, cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng rõ ràng không có tâm trạng trò chuyện.
Văn Thư Ngọc cũng không tò mò chuyện của cô ta. Anh nhét tấm séc Bùi lão tướng quân tặng vào túi, tâm trạng nhẹ nhõm rời đi.
Quả nhiên Lão Tống nói không sai, làm xong nhiệm vụ lần này thì anh thật sự có thể nghỉ hưu sớm rồi.