Chương 44

La công công chính là La Anh Kỳ, quản lý chiến dịch tranh cử của Bùi Gia Thận. Người này làm việc cực kỳ độc đoán, luôn soi mói đội ngũ cốt cán, hễ thấy ai không vừa mắt là lập tức đá khỏi nhóm.

Thế nhưng, Bùi Gia Thận lại vô cùng tin tưởng La Anh Kỳ, giao toàn quyền quyết định mọi chuyện trong đội ngũ tranh cử cho ông ta. Vì thế, các nhân viên cấp dưới chỉ có thể lén đặt cho ông ta biệt danh “Đông xưởng công công” để trêu chọc cho bõ tức.

Amanda vẫn luôn cảm thấy việc cô chưa bị đá ra ngoài có lẽ là vì gã đàn ông này căn bản chẳng buồn để mắt đến phụ nữ.

Nói đến Amanda, cô đúng là một người có vận số tốt đến lạ thường.

Lần tai nạn lở đất năm đó, Amanda cũng theo chiếc xe lao xuống sườn núi. Trong số những người cùng xe có một nửa đã mất mạng, thế nhưng cô chỉ bị gãy xương cánh tay và trầy xước ngoài da đôi chút.

Nhà họ Bùi dành sự ưu đãi đặc biệt cho những người may mắn sống sót trong tai nạn ấy. Những ai đã khuất đều được mai táng trọng thể, gia đình họ nhận được một khoản tiền phúng điếu lớn. Còn những người sống sót không chỉ được nhận thưởng hậu hĩnh mà nếu muốn tiếp tục ở lại làm việc, họ đều được thăng chức.

Dựa vào sự khéo léo, linh hoạt và năng lực làm việc của mình, Amanda nhanh chóng leo lên vị trí quản lý nhân sự cấp thấp và rất được cấp trên trọng dụng.

Dẫu vậy, Bùi Tương Thần vẫn không ưa cô, đặc biệt là việc cô hay tìm đến Văn Thư Ngọc. Hắn luôn có cảm giác cô nàng này sẽ dạy hư Văn Thư Ngọc. Vì thế, mỗi lần Amanda xuất hiện, thái độ của hắn với cô chưa bao giờ dễ chịu.

Nhưng Amanda vẫn giữ lòng biết ơn sâu sắc với Bùi Tương Thần vì hắn đã kéo cô ra khỏi hố lửa mang tên Đào Uy, cộng thêm sự đãi ngộ hào phóng của nhà họ Bùi nên khả năng nhẫn nhịn của cô đối với Bùi Tương Thần cũng đặc biệt cao.

“Đợt này lại thay đổi những ai thế?” Bùi Tương Thần cầm lấy danh sách, lướt mắt qua rồi nhướn mày: “Ồ, đổi một trợ lý quan hệ công chúng à…”

“Công công chê bài viết của cậu ta tệ quá.” Amanda cười nói: “Bảo rằng cái hố xí mà con chó nhà ông ta đào còn trông đáng tin hơn đống chữ này.”

“Ngay cả cố vấn thời trang của cô út cũng bị thay luôn à?”

“Công công bảo rằng cô ấy biến tiểu thư Gia Dụ thành một…” Amanda hơi ngập ngừng: “Một bà cô già ba mươi năm chưa được nếm mùi đời…”

“Cô út mới ba mươi lăm thôi đấy!” Bùi Tương Thần trợn mắt rồi bỗng nhiên sững người khi thấy một cái tên trong danh sách: “Ngay cả thư ký Dương cũng bị thay? Cô ấy theo chú hai được hơn mười năm rồi, chuyện lớn chuyện nhỏ đều quán xuyến rất tốt mà.”

“Cô ấy là người mà La công công nhất quyết phải thay.” Amanda hạ thấp giọng: “Thư ký Dương có ý với Bùi nhị tiên sinh, bị công công vạch trần rồi.”

“Ồ?” Bùi Tương Thần nhướng mày, vẻ mặt như đã hiểu ra: “Vậy thì phải thay thôi.”

“Thư ký Dương... thích Bùi nhị tiên sinh?” Văn Thư Ngọc đối với mấy chuyện tình ái thế này khá chậm hiểu.

Amanda gật đầu liên tục: “Thích lâu lắm rồi, đâu phải chuyện bí mật gì. Chỉ là trước kia cô ấy còn kiềm chế, dạo gần đây chắc phấn khởi quá nên mới để lộ sơ hở, bị công công bắt được.”

“Thím hai mất rồi nên tâm tư của cô ấy cũng bắt đầu rục rịch chứ gì.” Bùi Tương Thần lạnh nhạt nói.

Từ nhỏ hắn đã được dạy rằng không nên bàn luận chuyện tình cảm riêng tư của phụ nữ, nhưng lần này có lẽ vì muốn giải thích với Văn Thư Ngọc nên hắn mới nói nhiều hơn một câu.

Người vợ đầu tiên của Bùi Gia Thận là thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, do ông cụ Bùi đích thân chọn cho con trai. Còn vị nhị phu nhân quá cố này vốn xuất thân là thư ký của Bùi Gia Thận, cũng là đồng nghiệp cùng thời với thư ký Dương.

Bùi Gia Thận và vợ cả không có nhiều tình cảm, sau khi sinh con trai đầu lòng thì dọn ra ở riêng. Lúc đó, cô thư ký trẻ thuận lợi leo lên giường của Bùi Gia Thận rồi mang thai con của ông ta. Người vợ cả cũng chẳng muốn dây dưa nên lập tức ly hôn, nhường chỗ cho cô thư ký mang thai bước lên vị trí chính thất.

Những năm gần đây, sự nghiệp của Bùi Gia Thận ngày càng thăng tiến, ông cụ Bùi dần không còn hài lòng với người con dâu này nữa, cảm thấy bà ta xuất thân quá thấp, không đủ tư cách làm nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Bùi. Không ngờ một vụ khủng bố lại giúp nhà họ Bùi toại nguyện, có cơ hội đổi một người xứng tầm hơn.

“Cô nghĩ gì thế? Với thân phận hiện giờ của chú hai tôi…” Bùi Tương Thần bật cười, trong tiếng cười xen chút châm chọc nhưng cũng có phần thương hại: “Thím hai tiếp theo về cơ bản đã được định sẵn rồi, chỉ chọn trong số các danh môn khuê tú mà thôi. Còn thư ký Dương... dù sao cũng chỉ là một thư ký.”

“Bản thân Bùi nhị tiên sinh cũng thấy đáng tiếc, nhưng rốt cuộc vẫn phải thay người.” Amanda nói: “Dù gì cũng không bạc đãi cô ấy, đã sắp xếp cho cô ấy một chức vụ trong tập đoàn, có thể chọn giữa trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc hoặc tổng giám đốc chi nhánh.”

Văn Thư Ngọc không khỏi thắc mắc: “Đúng lúc này, không thể đợi sau khi bầu cử kết thúc rồi hãy đổi người sao? Có cần gấp rút đuổi đi như vậy không?”

“Chuyện thế này phải dứt khoát cắt đứt ngay.” Amanda đáp: “Dây dưa lằng nhằng chẳng có lợi cho ai cả.”

“Người đã nảy sinh loại tâm tư này thì không thích hợp ở lại bên cạnh nữa.” Bùi Tương Thần bình tĩnh nói: “Công tư không phân định rạch ròi là điều cấm kỵ nhất đối với người có quyền lực. Hiện tại nhà họ Bùi cũng đang trong thời kỳ đặc biệt, những người xung quanh càng đơn giản càng tốt. Nếu không, lỡ như người đó yêu mà không được đáp lại, liệu có khi nào…”

Lời Bùi Tương Thần chợt đứt quãng.

Văn Thư Ngọc đang nhìn hắn chăm chú với vẻ mặt đầy khó hiểu.

Amanda cũng dựng thẳng tai chờ nghe tiếp, ánh mắt nhanh chóng quét qua quét lại giữa Văn Thư Ngọc và Bùi Tương Thần, đột nhiên từ khoảng lặng này mà ngộ ra một chút điều thú vị.

“Sẽ không… cái gì?” Văn Thư Ngọc hỏi.

“Không có gì.” Bùi Tương Thần khẽ rũ mắt: “Nói chung chuyện này không liên quan đến chúng ta. Sau này ở trước mặt chú hai nhớ cẩn thận, đừng lỡ miệng.”

“Biết rồi ạ.” Văn Thư Ngọc không truy hỏi thêm.

Không hiểu thế nào mà Bùi Tương Thần lại buột miệng bổ sung một câu: “La công công không động được đến người của tôi.”

Văn Thư Ngọc cảm thấy mình chưa theo kịp dòng suy nghĩ của Bùi Tương Thần, nhưng vẫn ngoan ngoãn “vâng” một tiếng.

Bùi Tương Thần có chút bực bội ngẩng đầu lên, vốn định nói thêm vài câu nhưng chợt nhận ra bên cạnh vẫn còn một người sống sờ sờ - Amanda. Tất cả sắc mặt và biểu cảm vừa rồi của hắn chắc chắn đã bị cô ấy nhìn thấy hết.

“Còn chuyện gì nữa không?” Giọng điệu lạnh lùng âm trầm.

Amanda như chim sợ ná, ôm chặt tập hồ sơ, ba chân bốn cẳng chạy mất.

“Thần thiếu gia, ngài đừng dọa cô ấy mãi thế.” Văn Thư Ngọc khuyên nhủ: “Dù gì người ta cũng là con gái mà.”

Bùi Tương Thần khẽ hừ một tiếng, đưa tay chạm vào sống mũi.

Lúc này, đội trưởng bảo an mới đến gần, báo cáo: “Thần thiếu gia, phòng đã kiểm tra xong, tất cả đều an toàn. Ngài có thể đi nghỉ ngơi rồi.”

Đội bảo an của Bùi Tương Thần đã được thay mới toàn bộ, tất cả đều là những quân nhân và đặc vụ dày dạn kinh nghiệm do chính Bùi lão tướng quân đích thân chọn lựa. Số lượng nhân sự cũng gấp đôi so với trước đây.

Vị đội trưởng Lý này càng là nhân tài mà Bùi lão tướng quân đặc biệt cử đến từ đội bảo an của mình. Bề ngoài không mấy nổi bật nhưng làm việc cực kỳ tận tâm, thân thủ cũng không tệ, đồng thời còn kiêm luôn vai trò huấn luyện viên tán thủ của Bùi Tương Thần.

Dù Bùi Tương Thần có chút tính khí con nhà giàu nhưng hắn luôn đối xử rất hoà nhã với những người thân cận bên mình. Dù tiếc nuối khi phải xa Quang ca, người đã chăm sóc mình từ nhỏ nhưng hắn vẫn tiếp nhận đội trưởng Lý và dần làm quen với nhóm vệ sĩ mới.

Nhân lúc Bùi Tương Thần vào phòng tắm, Văn Thư Ngọc tranh thủ chỉnh sửa nốt bài phát biểu, sau đó bước vào bếp chuẩn bị bữa khuya.

Một phần salad trái cây nhỏ, hai bát sữa chua, hai thìa mứt hoa hồng tự làm.

Văn Thư Ngọc vặn nắp lọ mứt hoa hồng lại, đặt nó trở vào tủ lạnh.

Đáng tiếc, chẳng bao lâu nữa Bùi Tương Thần sẽ không còn được ăn món mứt do anh làm nữa.

Bởi vì ngay ngày hôm qua, chính La Anh Kỳ - người mà Bùi Tương Thần nói rằng không thể động đến người của hắn đã dứt khoát nói với Văn Thư Ngọc: “Cậu không thể tiếp tục ở bên cạnh Thần thiếu gia nữa!”