Bùi Tương Thần tắt điện thoại, tiện tay ném sang bên cạnh.
Một bàn tay trắng nõn, thon dài nhanh chóng bắt lấy, sau đó cẩn thận bỏ vào trong túi hồ sơ.
Văn Thư Ngọc không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn thoăn thoắt gõ bàn phím trên chiếc máy tính xách tay.
Anh đang viết bản thảo bài phát biểu mà ngày mai Bùi Tương Thần sẽ sử dụng trong buổi diễn thuyết tại một trường trung học.
Chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày bầu cử, tình hình chính trị trong nước căng thẳng hơn bao giờ hết. Xung đột trong nhiều lĩnh vực nhạy cảm đã leo thang đến mức chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng nổ.
Chiến dịch tranh cử của Bùi Gia Thận đang diễn ra vô cùng sôi động.
Vết thương và nỗi đau mất vợ khiến người đàn ông trung niên vốn anh tuấn ấy trở nên gầy guộc nhưng kiên nghị hơn. Không mang chân giả, ông tự chống gậy tự bước lên bục diễn thuyết trong những tràng vỗ tay và tiếng hoan hô vang dội.
Bùi Nhị phu nhân không may thiệt mạng trong cuộc tập kích khủng bố, nhiệm vụ vận động cử tri vốn thuộc về bà nay được giao lại cho Bùi Gia Du và Bùi Tương Thần.
Bùi Gia Du phụ trách xây dựng mối quan hệ với các tổ chức phụ nữ, đồng thời chăm lo các hoạt động tại viện dưỡng lão và cô nhi viện.
Còn Bùi Tương Thần, sau khi bước vào kỳ nghỉ hè hắn càng đóng vai trò quan trọng trong đội ngũ tranh cử mới.
Thay vì tận dụng vẻ ngoài để thu hút nữ cử tri trẻ hay cố tỏ ra thân thiện với trẻ nhỏ, hắn xuất hiện với tư cách là người sống sót sau vụ khủng bố, đồng thời là một thành viên dự bị của lực lượng cảnh sát. Hắn đi đến các trường trung học, các trung tâm sinh hoạt cộng đồng để diễn thuyết.
Tỷ lệ ủng hộ dành cho Bùi Gia Thận ngày càng áp sát ứng cử viên dẫn đầu, mà Bùi Tương Thần, người luôn xuất hiện bên cạnh ông cũng dần trở thành cái tên được cả nước biết đến. Từ ngoại hình ưu tú, lý lịch xuất sắc đến tính cách hòa nhã, phong thái rạng rỡ trước công chúng cùng tài ăn nói đầy sức hút, tất cả khiến Bùi Tương Thần nhận được sự yêu mến của đông đảo cử tri.
“Không cần quá hoàn hảo, phiên phiến là được rồi.” Bùi Tương Thần chán đến phát ngấy, chỉ mong Văn Thư Ngọc chịu ngẩng đầu lên trò chuyện với mình thay vì cứ cắm cúi viết bản thảo.
Họ đang ngồi trong khu vực nghỉ ngơi của khách sạn, chờ đội an ninh hoàn tất việc kiểm tra phòng.
Toàn bộ thư ký và trợ lý trong đội ngũ riêng của Bùi Tương Thần đều không may thiệt mạng trong vụ khủng bố. Mặc dù sau đó đã có người mới thay thế nhưng hắn vẫn chưa quen dùng họ. Thành ra, Văn Thư Ngọc chẳng những phải kiêm nhiệm vị trí trợ lý đời sống mà còn đảm nhận luôn cả công việc của thư ký.
“Mấy học sinh trung học chỉ thích nghe chuyện học hành thành công và những bài học truyền cảm hứng. Cứ nói vài câu hô hào máu lửa là được.” Bùi Tương Thần cười nhạt: “Mấy lời khuyên thực sự hữu ích thì bọn họ lại chẳng buồn nghe.”
“Tôi cũng chỉ đang thêm thắt chút động lực đây, Thần thiếu gia.” Văn Thư Ngọc vừa gõ bàn phím vừa đáp: “Nhưng mỗi nhóm người lại cần một kiểu khích lệ khác nhau… Còn nữa, trận bóng rổ ngày mai, ngài chắc là mình có thể ra sân không?”
“Đã nói là không thành vấn đề mà.” Bùi Tương Thần có chút mất kiên nhẫn: “Tôi còn chịu được cả huấn luyện quân sự chính quy, chỉ chơi bóng rổ với mấy đứa nhóc học sinh trung học, so với chạy việt dã 5km với đầy đủ trang bị quân dụng thì cái nào mệt hơn hả?”
Cuối cùng, Văn Thư Ngọc cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong trẻo dịu dàng nhìn thẳng vào hắn ánh lên vẻ bất đắc dĩ.
Như một dòng nước mát đổ xuống dập tắt đám lửa âm ỉ trong lòng, sự bực bội của Bùi Tương Thần thoáng chốc tan biến. Hắn theo bản năng ho nhẹ một tiếng.