Chương 40

Cửa phòng bệnh lặng lẽ mở ra, Văn Thư Ngọc ôm một bó cẩm chướng trắng muốt bước vào. Nhìn thấy Bùi Tương Thần đã tỉnh, đôi mắt anh lập tức sáng lên.

Trong lòng như có một con cá nhỏ khẽ vẫy đuôi gợn lên những vòng sóng nhẹ. Cảm giác này đối với Bùi Tương Thần mà nói là một nỗi xúc động hoàn toàn xa lạ.

“Thần thiếu gia, ngài thấy thế nào?” Văn Thư Ngọc bước nhanh đến bên giường, nhưng bước chân vẫn còn hơi khập khiễng: “Tôi đi gọi bác sĩ đến kiểm tra. Ngài chờ một lát…”

Văn Thư Ngọc đặt bó hoa lên tủ đầu giường, xoay người định đi nhưng ngay sau đó cổ tay đã bị giữ chặt.

Bùi Tương Thần nắm lấy cổ tay Văn Thư Ngọc, cau mày.

Văn Thư Ngọc ngẩn người.

“Tôi đi gọi bác sĩ cho. Hai người cứ từ từ trò chuyện.” Liên Nghị không uổng là bạn từ thuở nhỏ của Bùi Tương Thần, lập tức thức thời lùi ra ngoài còn tiện tay khép luôn cửa lại.

Lúc này, Bùi Tương Thần mới buông tay.

Văn Thư Ngọc đứng ngay ngắn bên mép giường, hơi nghiêng đầu chờ Bùi Tương Thần dặn dò.

“Ngồi xuống.” Bùi Tương Thần nói, rồi quét mắt nhìn chân Văn Thư Ngọc: “Vết thương trên đùi anh thế nào rồi?”

“Không sao nữa ạ.” Văn Thư Ngọc ngồi xuống, thuận tay cắm lại bó hoa vào bình, chỉnh sửa từng nhánh cho ngay ngắn.

“Hao tổn lần này của tổ đội chúng ta… rất nghiêm trọng. Thư ký Hoàng và Trợ lý Trương đều đã qua đời, đội bảo an cũng mất đi một nửa. Quang ca giữ được mạng nhưng bị thương rất nặng, Bùi lão tướng quân đã cho phép anh ấy giải ngũ trước thời hạn. Đội bảo an mới đã được tổ chức xong, ngài có muốn gặp đội trưởng mới không?”

Lúc này ánh mắt Bùi Tương Thần mới dời khỏi những ngón tay thon dài, sạch sẽ của Văn Thư Ngọc.

“Chuyện đó để sau đi. Còn vết thương của anh, để tôi xem nào.”

Văn Thư Ngọc hơi do dự: “Chỉ là vết thương ngoài da thôi. Bác sĩ nói qua một thời gian sẽ không ảnh hưởng đến việc đi lại…”

Bùi Tương Thần mất kiên nhẫn mà cau mày.

Không còn cách nào khác, Văn Thư Ngọc đành kéo ống quần lên để lộ vết sẹo trên cẳng chân.

Thời tiết nóng bức, miệng vết thương đã đóng vảy nên không còn cần băng bó.

Những vết cắt do nhánh cây cứa qua rất lộn xộn, vết dài gần một gang tay vẫn chưa cắt chỉ. Lớp vảy nâu sẫm đan xen cùng những đường chỉ đen tạo thành một hình ảnh dữ tợn, trông như một con rết xấu xí đang bám trên da.

“Nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, nhưng thực ra không sao.” Văn Thư Ngọc nhẹ giọng giải thích: “Chờ cắt chỉ là ổn thôi. Ngài bị thương nặng hơn nhiều, vẫn nên nghỉ ngơi thật tốt.”

Anh buông ống quần xuống, vừa ngẩng đầu bỗng bắt gặp ánh mắt của Bùi Tương Thần đã rơi xuống gương mặt mình.

“Lần này anh lập công lớn.” Bùi Tương Thần nhìn anh, giọng trầm thấp: “Bùi gia sẽ không bạc đãi anh. Tôi cũng vậy.”

“Đây là điều tôi nên làm.” Văn Thư Ngọc khiêm tốn mỉm cười: “Thật ra chúng ta cũng khá may mắn. Cánh rừng rộng lớn, suốt dọc đường đi đều không chạm trán truy binh. Mọi người đều nói Thần thiếu gia có phúc, trời cao phù hộ. Tôi lần này cũng chỉ là được hưởng ké vận may của ngài thôi.”

Bùi Tương Thần cười nhạt, không bày tỏ ý kiến, ánh mắt lại dừng trên cổ tay Văn Thư Ngọc.

Đã mấy ngày trôi qua, vết bầm khi bị hắn siết chặt hôm đó gần như đã tan hết. Nhưng chỉ vừa rồi, dưới làn da trắng nõn ấy lại lưu lại một vệt đỏ nhạt.

Da dẻ mỏng manh như thế, chỉ cần chạm nhẹ đã để lại dấu vết. Vậy đêm hôm ấy rốt cuộc anh đã chịu đựng bằng cách nào?

Sau khi tỉnh lại, thái độ của Bùi Tương Thần khiến Văn Thư Ngọc có phần không được tự nhiên. Nhưng trải qua biến cố lớn như vậy, tâm tính có chút thay đổi cũng là chuyện bình thường.

Chỉ là, Văn Thư Ngọc lại thấy hơi chột dạ.

Anh luôn lo lắng rằng đêm đó có thể Bùi Tương Thần không hoàn toàn hôn mê, lỡ nhìn thấy những hình ảnh không nên thấy.

Ví dụ như cảnh anh vung nhát dao chí mạng vào đầu một tên sát thủ, hoặc dùng tay không bẻ gãy cổ một tên khác. Nếu không, tại sao hắn cứ nhìn chằm chằm vào tay anh như vậy?

“Sao Bác sĩ còn chưa đến nhỉ?” Văn Thư Ngọc vội vàng cắt ngang dòng suy nghĩ: “Tôi ra ngoài xem thử. Thần thiếu gia muốn ăn gì không? Đầu bếp đã chuẩn bị các món cháo, canh, mì, phở…”

“Hoành thánh nhân thịt tươi.” Bùi Tương Thần đáp, vẻ thờ ơ: “Thêm hai chén sữa chua hoa hồng.”

“Hai chén? Ngài mới tỉnh dậy đã muốn ăn nhiều vậy sao…”

“Một chén là cho anh.” Bùi Tương Thần liếc xéo: “Đỡ để mỗi lần anh lại lén lút ăn vụng.”

Văn Thư Ngọc sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười rồi xoay người đi ra ngoài.

Bùi Tương Thần ngồi im bất động hồi lâu.

Nụ cười vừa rồi của Văn Thư Ngọc khiến con cá nhỏ trong lòng hắn lại quẫy đuôi một cái, lần này bọt nước còn lớn hơn trước.

——

“...Sau khi bị tập kích, Bùi Gia Thận lần đầu tiên tiếp nhận phỏng vấn truyền thông, gửi lời cảm ơn đến những người đã quan tâm, đồng thời bày tỏ rằng vì lý tưởng và để tưởng nhớ người vợ quá cố, ông sẽ tiếp tục chiến dịch tranh cử như kế hoạch ban đầu...”

...

“Chiến dịch ‘Thanh Trừng’ nảy sinh xung đột với Dự luật số 49, Quốc Hội yêu cầu tạm dừng chiến dịch nhưng vấp phải làn sóng phản đối dữ dội từ công chúng...”

...

“Bùi gia tái cấu trúc đội ngũ tranh cử, quy tụ hàng loạt nhân tài xuất chúng, trong đó có chuyên gia vận động tranh cử lừng danh giám đốc La Anh Kỳ. Ông La được mệnh danh là ‘người tạo ra tổng thống’, từng đưa hai chính khách lêи đỉиɦ cao quyền lực. Liệu Bùi Gia Thận có trở thành người thứ ba...”

...

“Rạng sáng hôm qua, tổ đội Liệp Ưng đã thành công bao vây và tiêu diệt một cứ điểm của ‘Lai Á Nhân’ tại khu ngoại thành Phổ An… Đây là cứ điểm thứ bảy của ‘Lai Á Nhân’ bị xóa sổ kể từ khi chiến dịch ‘Thanh Trừng’ bắt đầu…”

...

“Tỷ lệ ủng hộ của công chúng dành cho Bùi Gia Thận sau cuộc tập kích khủng bố vẫn tiếp tục tăng cao… Kết quả khảo sát dư luận vòng ba đã được công bố, ông xếp thứ hai trong danh sách các ứng cử viên sáng giá. Liệu Bùi Gia Thận có thể trở thành tổng thống tiếp theo của chúng ta?”

...

“Tờ Cộng Hòa Nhật Báo vừa phanh phui vụ Đảng Dân Chủ cấu kết với ‘Lai Á Nhân’ nhằm ám sát các lãnh đạo vệ quốc. Danh sách những nhân vật quan trọng liên quan đã được tiết lộ, nhiều quan chức chính phủ tham gia đàm phán hòa bình cũng bị vướng vào vụ việc…”

“Bùi Gia Thận thề rằng nếu đắc cử, ông sẽ tận lực chỉnh đốn nạn tham nhũng, trả lại cho nhân dân một chính phủ trong sạch!”

“Vụ bê bối cấu kết giữa Đảng Dân Chủ và ‘Lai Á Nhân’ đã khiến gần hai mươi quan chức cấp cao sa lưới, số tiền liên quan lên đến hàng trăm triệu. Đây có thể trở thành vết nhơ chính trị nghiêm trọng nhất trong lịch sử Cộng hòa Suman…”

“Một chuyên án đặc biệt đã được thành lập trong khuôn khổ ‘Thanh Trừng’ nhằm truy bắt các quan chức liên quan…”

“Đảng Dân Chủ lên án Bùi gia đã ngụy tạo tội danh, lợi dụng chiến dịch ‘Thanh Trừng’ để loại bỏ những kẻ bất đồng chính kiến. Đây không khác nào một cuộc chính biến quân sự!”

...