Chương 39

Mấy ngày sau, tình trạng của Bùi Tương Thần cuối cùng cũng ổn định.

Vết thương ở chân không có gì đáng ngại nhưng cục máu tụ trong não thì lại khiến mọi người thót tim. Các bác sĩ buộc phải tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ để lấy máu bầm.

May mắn thay, sức sống của người trẻ tuổi dồi dào, cơ thể phục hồi nhanh chóng. Sau khi máu bầm được hấp thụ hết, não bộ của Bùi Tương Thần cũng khôi phục chức năng bình thường.

Khoảnh khắc tỉnh lại, theo bản năng hắn đưa tay ra muốn ôm lấy thứ gì đó nhưng rồi chỉ chạm vào khoảng không.

Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện tư nhân nhà họ Bùi, máy tạo độ ẩm lặng lẽ phun sương trắng. Trên tủ đầu giường, một lọ hoa cẩm chướng xanh nhạt đang khẽ lay động trong không khí.

Bỗng một âm thanh “rắc” vang lên, là Liên Nghị, người đang nửa nằm trên sofa đọc truyện tranh vừa cắn một miếng khoai tây chiên giòn rụm.

Phát hiện Bùi Tương Thần đã tỉnh, cậu ta lập tức ném bịch khoai đi, lao tới như một con cún nhỏ đang chào đón chủ nhân trở về sau cơn đại nạn.

“Ai da! Bảo bối của tôi, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi sao? Còn nhớ tôi không? Nhanh lên, nói xem đây là số mấy nào?”

Bùi Tương Thần hất cái tay đầy dầu mỡ của Liên Nghị ra, khàn giọng hỏi: “Hôm nay là ngày thứ mấy rồi?”

Đã lâu không nói chuyện, cổ họng hắn khô khốc, giọng nói khàn đặc đến mức chính hắn nghe còn thấy khó chịu.

“Cậu bị sao thế?” Liên Nghị săn sóc rót một cốc nước, cắm ống hút rồi đưa qua: “Hôm nay là ngày thứ bảy. Đầu cậu bị bổ ra làm phẫu thuật đấy. Muốn xem vết sẹo không? Nhìn như tia chớp vậy! Ha ha ha, giờ cậu chính là Bùi Harry Potter Tương Thần…”

Bùi Tương Thần nhíu mày, cơn đau đầu vốn đã dịu đi lại bị Liên Nghị làm ồn đến quay cuồng.

Nhận ra hắn không chịu nổi nữa, Liên Nghị lập tức ngoan ngoãn thu liễm lại, hạ thấp giọng ngồi xuống mép giường: “Nhà cậu lần này làm náo động lớn lắm, tin tức quốc tế rầm rộ luôn! Giờ cả thế giới đều biết đến chú hai của cậu. Mà ông ấy đúng là đẹp trai thật, nháy mắt đã trở thành siêu sao quốc tế. Nếu không làm tổng thống được thì cứ ra mắt làm minh tinh cho rồi…”

“Thư Ngọc đâu?” Bùi Tương Thần cắt ngang màn lải nhải của Liên Nghị.

Liên Nghị bĩu môi, giọng điệu đầy chua chát: “Biết ngay là cậu chỉ quan tâm cái tên tùy tùng nhỏ kia thôi. Tin cậu gặp chuyện truyền đến, lúc đó tôi còn đang bận với Elena, vậy mà chẳng phải vẫn vội vàng xỏ quần chạy ngay đến bệnh viện, ngày nào cũng túc trực bên giường chờ cậu tỉnh. Kết quả cậu chẳng hỏi tôi được một câu…”

Thấy sắc mặt Bùi Tương Thần không tốt, Liên Nghị lập tức đổi giọng: “Yên tâm đi, tùy tùng nhỏ của cậu không sao đâu, ngay hôm sau là xuất viện rồi. Anh ta mới canh đêm cho cậu xong, tôi bảo đi ăn sáng một chút, lát nữa sẽ quay lại thôi.”

Nghe vậy, nét mặt Bùi Tương Thần mới dịu đi đôi chút.

“Cũng phải.” Liên Nghị gật gù, cảm thán: “Đêm đó đúng là hiểm nguy trùng trùng. Nếu không có anh ta, chắc cậu đã bỏ mạng trong cánh rừng ấy, hoặc bị đám ‘Lai Á nhân’ tóm đi làm thịt rồi. Anh ta cõng cậu chạy suốt một đêm đấy. Chân bị thương đến mức đó, cũng không biết lấy đâu ra sức mà cầm cự được…”

Ánh mắt Bùi Tương Thần hơi nheo lại. Những ký ức mơ hồ trong đầu dần trở nên rõ ràng hơn qua lời kể của Liên Nghị.

Liên Nghị đột nhiên thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc vươn tay chỉ ra ngoài cửa sổ: “Tình hình này xem ra sắp thay đổi rồi.”

Bùi Tương Thần trầm ngâm nhìn ra ngoài, ánh mắt sâu thẳm, nói: “Đến lúc rồi.”



Trong thời gian Bùi Tương Thần hôn mê, thế giới bên ngoài đã có biến đổi long trời lở đất.

Vận khí của Bùi Gia Thận không quá tốt nhưng cũng chẳng đến mức quá tệ. Chiếc xe buýt chở ông ta may mắn tránh được dòng đất đá chủ lực đổ ập xuống, thương vong không nghiêm trọng như chiếc xe của Bùi Tương Thần. Nhưng chân trái ông ta lại bị một tấm thép đè chặt, đội cứu hộ không còn cách nào khác ngoài thực hiện phẫu thuật cắt chi ngay tại hiện trường để đưa ông ta ra ngoài.

Dù vậy, so với vợ mình thì ông ta vẫn còn may mắn hơn rất nhiều. Bùi Nhị phu nhân đã thiệt mạng ngay tại chỗ trong cuộc tập kích.

Vụ ám sát nhằm vào Bùi Gia Thận đã gây chấn động khắp Suman, kéo theo hàng loạt biến động chính trị. Trong suốt nửa tháng sau đó, sự kiện này liên tục chiếm sóng các bản tin quốc tế, trở thành tiêu điểm của truyền thông và dư luận.

Báo chí và người dân tranh luận gay gắt, các đảng phái công kích lẫn nhau, những bộ phận liên quan thì đùn đẩy trách nhiệm, vô số thuyết âm mưu lan tràn khắp nơi…

Thế nhưng, tất cả những điều đó đều không thể sánh với màn kịch sắp sửa bùng nổ.

Ngày hôm sau, tổng thống đương nhiệm triệu tập Quốc hội, khẩn cấp thông qua Dự luật An ninh số 49.

Dự luật này nhắm vào tất cả các tổ chức vũ trang phi pháp, nhằm tiến hành thanh trừng triệt để. Nhưng đồng thời, trong nhiều điều khoản cũng có những hạn chế nghiêm ngặt đối với quyền lực của các tập đoàn quân phiệt.

Suốt hơn hai năm qua, giới chính trị và quân đội Suman luôn tranh chấp không ngừng về dự luật này, mâu thuẫn ngày càng gay gắt khiến nó bị trì hoãn chưa thể thông qua.

Lần này, cuộc tập kích bất ngờ đã giáng một đòn chí mạng vào Bùi gia, tạo điều kiện cho phe đối địch áp chế họ.

Nhưng đồng thời, đây cũng chính là một cái cớ hoàn hảo để Bùi gia xé toang lớp mặt nạ giả tạo, mạnh mẽ giành lại quyền lực.

Chỉ một ngày trước khi Bùi Tương Thần tỉnh lại, Bùi gia đã chính thức ra tay. Họ phớt lờ hoàn toàn Dự luật An ninh số 49, công khai điều động lực lượng dân quân quốc gia, tuyên bố khởi động chiến dịch “Thanh trừng”. Tám tổ chiến thuật tinh nhuệ lập tức được thành lập, phát động cuộc chiến chống lại các phần tử khủng bố trong nước!

Những người sáng suốt đều hiểu rõ, việc quét sạch “Lai Á nhân” chỉ là cái cớ. Bùi gia đã chính thức xuất quân, giương súng chĩa thẳng vào đối thủ.

Sự cân bằng mong manh giữa giới quân đội và chính quyền Suman duy trì suốt bao năm qua cuối cùng cũng bị phá vỡ. Cuộc tranh đấu chính trị vốn ôn hòa bấy lâu nay đã bị thay thế bằng một trận huyết chiến thực sự!